Mùa hạ cuối cùng
Bình chọn: 578
Bình chọn: 578
Lớp tôi nằm ở vị trí đón nắng,đón gió,đón cả những sự quan tâm đặc biệt của cô Hiệu phó ở ngay phòng bên cạnh và thầy Quản sinh ở tầng trệt dãy đối diện.Có lẽ nhờ có cả sự ưu ái đặc biệt của cả tự nhiên và con người mà những dấu hiệu của mùa hè đến với chúng nó thật rõ ràng.
Đầu tiên là đi ngang qua phòng cô Hiệu phó hằng ngày để đến lớp thì thấy sập tài liệu trên bàn làm việc cao bất thường.Thầy quản sinh làm việc hết công suất để đánh giá...chính xác hạnh kiểm cuối học kì.Nắng thì chiếu thẳng vào cả cửa chính (cửa ra vào) lẫn cửa phụ (cửa sổ) qua từng tán lá của cây phượng vươn ra gần hết hành lang và đang nhăm nhe chui tọt vào cửa sổ với lấm chấm những nụ hoa mới nhú chiếu từng vệt dài trên nền lớp học,khiến những đứa ngồi ở gần cửa sổ như nó khó mà tập trung học hành vì còn mải lấy vở che mặt để tránh tiếp xúc với ánh nắng chói chang của mùa hè. Thấy tình trạng khó khăn của "địa bàn","giáo chủ" - thầy chủ nhiệm đã "hạ lệnh" cho "huynh đệ" chúng tôi phải đóng hết rèm và cửa vào.Tùng - đứa ngồi gần cửa nhất sẽ có một nhiệm vụ cao cả:mở cửa chờ thầy cô vào lớp rồi đóng cửa vào và mở cửa tiễn thầy cô ra khi hết tiết.Thế là lớp nó ở trong một cái hộp kín như nơi ở của "người trong bao" Bêlicốp và đèn thì lúc nào cũng bật,quạt thì hoạt động hết công suất vì nguồn gió trời đã bị "giáo chủ" cắt vào tiết sinh hoạt thứ bảy tuần trước.Nhưng cũng nhờ thế mà mấy đứa lớp tôi tránh được ánh mắt "cú vọ" của thầy quản sinh mỗi lần quên đeo cà vạt, nơ và không có phù hiệu.
Những ngày cuối năm học đối với học sinh cuối cấp thật áp lực và mệt mỏi,vừa thi học kì xong lại lao đầu vào các tập tài liệu để ôn thi tốt nghiệp và ngược xuôi đi học thêm như ca sĩ chạy show chỉ mong "quang minh chính đại" bước vào cánh cửa Đại học đã nộp hồ sơ cách đây vài tháng.Vì thế mà đứa nào cũng uể oải thì làm sao thoải mái học những môn mà không bao giờ gặp lại nữa chứ.Tiêu biểu là vào tiết Văn, cô Tú Anh đang say sưa giảng bài thì dàn đồng ca mùa hè bỗng râm ran lấn át cả tiếng cô làm Hoàng-tên bàn chót thường xuyên ngủ gật dường như tất cả các môn giật mình rời giấc mộng đầy nuối tiếc ngơ ngác nhỏm dậy gãi đầu. 70% học sinh trong lớp tỏ ra phấn khởi tột độ bằng nụ cười toe toét trên mặt và đập tay nhau ăn mừng không hề nhỏ hơn tiếng ve kêu ngoài kia, thậm chí là to hơn nữa kià. 20% thành viên thì có cách ăn mừng lịch sự hơn bằng việc thở dài nhẹ nhõm và mỉm cười mãn nguyện như Minh - cậu bạn lớp trưởng - chẳng hạn. 10% còn lại là gương mặt cau có khó chịu vì bài giảng đang cuốn hút bỗng bị cắt ngang.Trong 10% đó có tôi - đứa yêu Văn như thuyền yêu biển và quyết tâm đầu quân cho khối C - thì làm sao chấp nhận cho cái hiện thực bất công đó khi nhìn mấy đứa bạn ăn mừng cho rằng ông trời đúng là có mắt và rất yêu...con người.
Trước "trái bom bị châm ngòi",cô chỉ biết cười khổ rồi chống cằm nhìn từng nhất cử nhất động của bọn quỷ sứ lớp nó.Thế mà tới tiết Toán của "giáo chủ" thì ve lặn đi đâu hết để mặc tôi ôm đầu đau khổ vật lộn với mấy cái logarit và hình không gian có mà ngồi nhìn cả ngày tôi cũng không làm nổi câu cuối cùng.Nhưng cuối cùng,độ nhân đức của tôi cũng được ông trời thấy được khi còn gần 10 phút nữa hết tiết thì tiếng ve đâu đó nổi lên rầm rộ. Đang định quay sang nhỏ bạn ăn mừng thì nhìn thấy cả lớp mặt ai dài cũng dài ra như ống bơm,méo mó nhìn tội trông thấy,thế là tôi lại nằm bẹp xuống bàn mỉm cười ăn mừng một mình vì sợ bị hội đồng. Ông trời vẫn bất công!...
Mỗi ngày trôi qua là mỗi ngày lo lắng và dần tăng lên theo cấp số nhân khi đề bài thầy cô cho làm càng ngày càng khó, càng nhiều dạng. Đối với những đứa theo ban Xã hội như tôi thì chỉ ngồi học thuộc (mặc dù cũng hơi khó nhai) và tìm các dạng bài mấy năm trước, đọc văn,... nên còn đỡ áp lực chứ như hơn phân nửa thành viên lớp tôi đi theo ban Tự nhiên thì mặt đứa nào cũng xanh lè, làm không được một bài mà mặt chực muốn khóc, chạy đôn chạy đáo học thêm, một môn mà lãnh giáo cả ba bốn thầy vì mỗi người đều có... tinh hoa riêng. Thế là kể cả giờ ra chơi hay chào cờ, đâu đâu cũng thấy lài liệu, sách vở bày đầy ra, vò đầu bứt tai giải đi giải lại cho thuộc dạng mới thôi... Vì thế mà '' ma giáo '' chúng tôi chẳng khác gì đã tới lúc suy yếu khi những trò phá phách, mè nheo thầy cô không còn nữa...
***
Ngày 8 tháng 3 vừa qua, con trai lớp tôi đến lớp thật sớm, đứng ở trên lầu thả một cây tre khô có móc sắt xuống khi thấy con gái lớp tôi:
- Ấy ơi! Móc cặp vào đi để tụi này mang lên cho.
Chúng tôi ngơ ngác giã đầu, ngượng ngùng xen chút tự hào khi thấy các bạn lớp khác nhìn mình chằm chằm. Ai dễ thương

Nông nổi tuổi trẻ cùng với sự hiếu thắng, nó bước ra khỏi nhà với tất cả tài sản trên người, là hai bàn tay trắng. Con yêu ba mẹ nhất trên đời! Câu nói ngây thơ của đứa con 5 tuổi bỗng dưn[…]
Truyện ngắn

Ít nhất là đến cuối ngày, bạn vẫn còn có gia đình
"Bố mẹ luôn bên con. Chúng ta là một gia đình. Chúng ta sẽ không đi đầu cả. Trừ phi mày là thằng giết người hàng loạt hoặc đại loại như thế." "Mẹ vẫn sẽ yêu con, Justy, mẹ chỉ cần biết tại s[…]
Truyện ngắn
18 tuổi, chúng tôi thật dễ dàng yêu thương một ai đó. Cũng dễ dàng bật cười vì những chuyện giản đơn. Không chút toan tính, chúng tôi đã dành cho nhau những tình cảm trong sáng, hồn nhiên và[…]
Truyện ngắn

Hồi đó, khoái nhất là cả đám tụ tập lại nghe kể chuyện ma, thịnh hành nhất thì chỉ có thể là truyện ma của Nguyễn Ngọc Ngạn. Cứ luôn miệng nói " tao không sợ". Thế nhưng, tai đứa nào cũng nh[…]
Truyện ngắn

Tình ảo là tình yêu qua net, là tình yêu online, là yêu ai đó mà chưa hề gặp mặt, chưa hề táy cổ năm. Thật sự là với đàn ông bản tính thích "tiền tươi, thóc thật" chuyện yêu trên mạng chỉ là[…]
Truyện Blog

Khi những ngày tháng 6, những niềm vui đơn giản với bạn bè, những phút giây hạnh phúc với bố mẹ trở nên thật hơn trong cuộc sống, thì quên anh sẽ không còn khó nữa. Tôi cãi nhau với anh, mỗ[…]
Truyện Blog

Chó đàn ông nuôi khác chó đàn bà nuôi. Chó đàn ông nuôi thường là hoành tráng, là chó săn, chó đấu hay ít ra là bẹc giê. Đàn ông nuôi chó để trông nhà, một phần là để tăng thêm độ nhất cho m[…]
Truyện Blog

Đôi khi tôi biết Gió có rất nhiều điều muốn nói với tôi nhưng rồi lại im lặng, với tôi Gió luôn là một người đặc biệt nhưng tôi biết Gió không bao giờ thuộc về tôi. Ngày tôi gặp Gió cái ấn […]
Truyện ngắn

Hũ tiền tiết kiệm nhỏ và những giấc mơ lớn
Tôi chẳng nhớ nổi hộp tiền tiết kiệm đầu đời của mình đã dành để làm gì. Có lẽ tôi phải bắt đầu lại. Hôm nọ tôi đến nhà vợ chồng người bạn, thấy trên bàn học của bé Bi, đứa con 7 tuổi củ[…]
Truyện ngắn