Miền biển
Bình chọn: 505
Bình chọn: 505
Buổi tối, cả bọn quây quần bên nhau cũng nướng ghẹ, cùng ăn cơm cuộn rong biển va gỏi sứa, bánh mì cũng được cả bọn chuẩn bị. Món vịt nướng của Tuấn được cả lũ hưởng ứng rất nhiệt tình...trong ánh lửa bập bùng bài hát " mong ước kỷ niệm xưa" được Duyên ngân lên. Những khuôn mặt lại trầm tư. Quang kều khuấy động không khí bằng bản nhạc sôi động, còn Tuấn lại trầm tư bên cây đàn ghi ta với " những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng vĩ..." Hình ảnh này đẹp quá, bình thường đứa nào cũng bảo Tuấn Bột, hôm nay thấy Tuấn trổ tài cắm trại điệu nghệ, nấu ăn cũng cực ngon và giờ lại đàn hát nhìn lãng tử vô cùng thì cả bọn mắt chữ A mồm chữ O thán phục... được thể Tuấn cứ hểnh mủi lên làm cả bọn ôm bụng cười nghiêng ngả.
Có những điều chưa kịp gọi thành tên...
Biển đêm nhẹ nhàng những con sóng vỗ, đâu đó tiếng vợ gọi chồng ở miền biển này. Nguyên cùng cả lũ bạn sống ở miền biển, ngày nào cũng đi dọc cái mép biển, í ới gọi nhau, cười đùa cùng nhau trên bãi cát những chiều tan học thế mà giờ đây, khi quây quần bên nhau mới thấy biển quê mình đẹp và có gì thiêng liêng quá.
Nguyên chợt buồn. vậy là cô sắp phải chia tay tuổi học trò thật rồi.
Buổi sáng, dù đã hẹn nhau sẽ dậy thật sớm để ngắm mặt trời mọc nơi miền biển, cái việc mà từ bé tới giờ chả đứa nào nghĩ tới nhưng đứa nào cũng hào hứng lắm, mắt nhắm mắt mở, cái điệu ngái ngủ của cái Nga tồ nhìn mà tội nghiệp quá. Nguyên thì đã ra tới biển từ lúc còn rất sớm, khá nhiều lần Nguyên ngắm mặt trời mọc ở biển rồi vậy mà không hiểu sao hôm nay cảm giác lại lạ lùng đến thế. Nó có gì đó buồn, nao nao và hụt hẫng như sắp mất đi một điều gì đó quý giá lắm.
Nguyên chợt thở dài...mới đó mà cũng đã gần bốn năm. 4 mùa trăng Nguyên một mình xa phố biển. Nguyên đi để thực hiện cái ước mơ Nguyên từng nói hay Nguyên sợ hãi mà trốn chạy cái gọi là kỷ niệm, bởi nó cứ ùa về bóp nghẹt trái tim Nguyên đau nhói. Nguyên không biết nữa. Chỉ biết rằng cứ mỗi lần về đây, đứng trước biển là hình ảnh Tuấn, nụ cười hiền và cả cái chết đau thương của Tuấn cứ hiện về rõ mồn một...
Lớp học ngày.....
Từ hôm đi biển về cả nhóm đã thân càng thêm thân, đứa nào cũng miệt mài ôn thi để đạt kết quả cao nhất. Nguyên giỏi toán, anh nên là trợ thủ đắc lực của cả nhóm. Còn Tuấn cừ nhất Hóa, lý nên sức học của cả nhóm được cải thiện rõ rệt. sau mỗi buổi học nhóm, cả hội rủ nhau ra triền đê thả diều, cái trò hồi xưa không chiều nào Nguyên bỏ sót, rồi cùng nhau về nhà ngoại Tuấn luộc khoai ăn..buổi tối lại rủ nhau đi đuổi còng, nướng ghẹ...giá thời gian cứ dừng lại như thế, giá tuổi học trò cứ vô tư mãi như thế.
Nguyên đang hí húi thổi cơm chiều thì từ đâu Tuấn bước tới, nhẹ nhàng đặt lên tay Nguyên con ốc biển ngộ nghĩnh..Nguyên nhìn Tuấn, Tuấn chẳng nói gì, chỉ nhìn vào một khoảng không vô định nào đó. Trong cái khoảnh khắc đó, tim Nguyên tự nhiên lại đập những nhịp bất thường...khuôn mặt tự dưng cũng ửng đỏ. Tuấn bất chợt nhìn qua, hai ánh mặt bắt gặp nhau...Nguyên vội quay đi...tình cảm tuổi học trò ....phải chăng là như thế?
Từ dạo ấy, Nguyên bắt đầu để ý đến Tuấn hơn, nụ cười hiền của Tuấn, giọng hát nghêu ngao mỗi giờ ra chơi và cả đôi mắt, một đôi mắt buồn vời vợi...đôi mắt cứ ám ảnh Nguyên...ở đó như chứa đựng cả một đại dương, những con sóng, bờ cát... Nhìn Tuấn những lúc ấy, Nguyên thấy bình yên quá..
Nguyên cũng đâu có ngờ...những buổi học cùng Tuấn ấy những hôm ấy là những buổi gặp gỡ cuối cùng của cô và Tuấn. Có nằm mơ Nguyên cũng không thể ngờ...Tuấn lại từ bỏ giấc mơ của mình dễ dàng đến vậy...
Thiên nhiên hay lòng người đang giông bão ...
Chiều nay, cơn bão bất chợt đổ về nơi xứ biển, đợt này lớp cô được nghỉ để ôn thi nên không phải tới trường. những trận mưa cứ tấp vào những tấm phên, tấm nứa. thiên nhiên như đang giận dữ. khi những hạt mưa bắt đầu ngớt cũng là lúc Nguyên nghe tiếng ai đó gào lên. Những đứa trẻ ở làng này đi học vẫn chưa về...mọi người đổ xô đi tìm kiếm. Nguyên cũng tham gia vào đoàn người ấy, có cả cái Nga, cái Uyên nữa...có một dự cảm không hay nào đó khi Nguyên trông thấy cả ba mẹ và ngoại của Tuấn... giọng ngoại run run, tấm lưng còng như càng xiêu vẹo " Con có thấy thằng Tuấn nhà ngoại đâu không? Hắn đi từ chiều tới giờ chưa thấy về với ngoại, Tuấn con ơi!"rồi ngoại Tuấn khóc như một đứa trẻ, Nguyên chỉ biết an ủi rằng Tuấn sẽ không sao, rồi Tuấn sẽ về với ngoại. Nhưng thực sự trong lòng Nguyên đang rối bời, cô tự nhủ rằng Tuấn sẽ không sao thật.
Tuấn ơi! Tiếng Nguyên gào thét khản cổ mà Tuấn vẫn không hề nghe thấy. Đáp lại tiếng cô chỉ có tiếng sóng biển như gầm lên hung dữ, tiếng gió rít gào, tiếng người cha gọi con và mái lưng còng của ngoại ...Tiếng cười như điên dại của người mẹ trẻ từ thành phố xuống tìm con...tất cả, tất cả nhưng âm thanh của cái xứ biển này chiều nay Nguyên nghe mà sợ hãi, nó cứ ám ảnh Nguyên...đôi chân Nguyên không còn đủ sức để lê đi nữa, nó cứ chôn chặt một chỗ. Chẳng phải tại nơi này Nguyên, Tuấn và lũ bạn thả sức hò r
Một anh chồng mệt mỏi vì phải làm việc quần quật trong khi cô vợ được ở nhà sung sướng. Anh cũng muốn sướng như thế. Anh quyết định xin với Chúa: "Chúa ơi, con khổ quá! Con phải làm việc cậ[…]
Truyện ngắn

Một chàng thanh niên trẻ và thành đạt đang ngao du trên phố bằng chiếc xe Jaguar mới coong của mình. Anh ta đang đi khá nhanh thì bất chợt thoáng thấy có vật vừa ném vào xe mình. Dừng xe ng[…]
Truyện ngắn

Khi tôi còn nhỏ, tức là cái thời chỉ thích được ngủ với bố mẹ vì có thể tránh được những con ma tóc dài đến trong những giấc mơ đêm hay trong tượng tưởng khi nhìn ra khung cửa sổ tối mịt, mỗ[…]
Truyện ngắn

"Tôi tham lam còn cô vì mục đích mà bất chấp thủ đoạn, chúng ta thật xứng với nhau"... Tốt nghiệp loại ưu ở một trường danh tiếng nên Nhã Thụy dễ dàng tìm được việc làm trong một công ty đa[…]
Truyện ngắn

Ngồi ở quán cafe. Hỏi ông bạn: "Này, ông nói thật đi, ông nghĩ thế nào về Biển". Phản xạ đầu tiên của ông bạn là chối: "Tôi có quen em nào tên là Biển đâu. Các em nhiều tên bỏ xừ, biết làm s[…]
Truyện Blog
"Thậm chí một người không quen ngoài đường còn cho cháu một tô mì, còn mẹ cháu, sau khi cháu cự cãi đã đuổi cháu ra khỏi nhà. Chú là người lạ mà còn tỏ ra quan tâm đến cháu, còn mẹ cháu... b[…]
Truyện ngắn
Nó ngả người xuống giường, đeo phone loa to hết cỡ, list nhạc Vocaloid và Nightcore nó nghe nhiều nhất. Nó nhớ, người nó thương và cũng là người thương nó. Nó hối hận vì đã bỏ rơi người đó. […]
Tâm Sự
Cảm ơn cậu, vì đã ở bên tớ. An gầy xanh, mái tóc suôn dài, rất dày và mượt. Khác với những đứa học sinh lớp 12A sôi nổi và cá tính, An khá trầm. Cô bạn luôn lặng lẽ ngồi một mình ở chiếc b[…]
Truyện ngắn

Tình yêu ở phía trước, hạnh phúc ở phía sau
Vừa đẩy cửa, Tiểu Cương đã nhìn thấy một đôi giày cao gót màu hồng. Nhưng mẹ có bao giờ đi giày cao gót đâu nhỉ. Năm 13 tuổi, đang học trên lớp Tiểu Cương phải xin phép cô giáo về sớm vì bị[…]
Truyện ngắn