Miền biển
Bình chọn: 492
Bình chọn: 492
Khi đám người đổ xô về nơi có một vài cậu bé đi học về được tìm thấy, Nguyên cũng cố dìu ngoại Tuấn về phía đó. Tiếng cậu bé vẫn chưa hết hốt hoảng " Tụi con đi qua đây thì sóng biển cũng ập vào, nước mạnh lắm. Lúc đó anh Tuấn đi ngang qua nên tụi con được cứu. còn một người nữa bị sóng biển hất ra xa, anh Tuấn đưa tụi con lên bờ rồi quay lại cứu nó, thằng Thiện lên bờ được còn anh Tuấn thì.... Nguyên chẳng còn nghe thấy gì nữa...khoảng không trước mặt bỗng tối sầm...Nguyên chỉ còn kịp nghe tiếng gào lên thất thanh của ngoại Tuấn cùng tiếng khóc xé lòng của mẹ Tuấn.
Đã hai ngày rồi, đã hai ngày người ta không nhìn thấy Tuấn, Tuấn bị chôn vùi dưới lòng đại dương lạnh ngắt...đã hai ngày Nguyên đứng đó đợi mà sao càng đợi niềm tin trong Nguyên càng cạn, tim Nguyên càng se sắt.
Cuối cùng Tuấn cũng được tìm thấy. Chỉ là Tuấn đã không còn nở nụ cười hiền với Nguyên, không còn giả vờ nũng nịu vùi đầu vào lòng ngoại...Tuấn nằm đó, tấm vải trắng bị gió thổi hất tung lên.. Tuấn chẳng còn hình hài nguyên vẹn nữa...sao Tuấn im lặng quá...Hay Tuấn giận Nguyên vì chưa trả lời thư Tuấn nhỉ? Nguyên đã trả lời rồi mà, chỉ có điều thư chưa kịp đến tay thì Tuấn đã bỏ cô đi thật xa rồi.. Tuấn ơi!
"Nguyên sẽ đợi Tuấn..." lá thư Nguyên viết chỉ vỏn vẹn có bấy nhiêu chữ thôi nhưng phải mất khá nhiều thời gian để Nguyên nhận ra tình cảm của mình, để rồi khi ấy Nguyên đã không kịp nhìn thấy nụ cười hiền của Tuấn nữa.
Tuấn mất khi hoa phượng đã bắt đầu chớm nụ, khi đâu đó tiếng ve bắt đầu gọi hè về, khi chỉ còn chưa đầy một tháng nữa là Tuấn thi tú tài... những ước mơ còn dang dở, những dự định còn chưa kịp thực hiện.
Biển giờ này đã thôi giận dữ.. những con sóng cũng đã hiền hòa hơn. Biển như thế, vậy mà đã có lúc dữ dằn đẩy Tuấn ra xa, dìm Tuấn dưới đáy đại dương sâu thẳm..Nguyên đứng đó, như thể Tuấn sẽ nhìn thấy mà không nỡ rời xa cô. Vậy mà Tuấn vẫn nhẫn tâm đi thật. bỏ lại Nguyên một mình với con cuồng phong của biển
Tuấn bỏ Nguyên đi vì cứu các em nhỏ. Nguyên biết đó là hành động đẹp. Nguyên biết nói gì đây. Tuấn đi rồi, chỉ mong bên ấy Tuấn cũng sẽ được nhìn thấy biển, thấy những con sóng và rặng phi lao như ở miền biển quê mình .
Đặt một con ốc biển làm quà cho Tuấn, ngôi mộ Tuấn vẫn được ngoại chăm sóc. Mái đầu ngoại đã bạc, tấm lưng ngoại đã còng, chỉ có tình thương ngoại dành cho Tuấn là vẫn vô bờ bến.
Nguyên ngỡ nước mắt mình đã cạn rồi...không hiểu sao về đây, ký ức như cuốn băng cứ chầm chậm quay về. Ở một nơi nào đó Tuấn giờ này đang làm gì nhỉ? Tuấn có nhớ Nguyên như Nguyên đã và đang nhớ Tuấn...cồn cào, quay quắt...
Gió biển thổi thốc vào mặt Nguyên rát buốt. mùi biển vẫn mặn mòi như thế...Nguyên sắp thực hiện được ước mơ hồi còn đi học. Đâu đó lời Tuấn vẫn còn văng vẳng " Nếu được lựa chọn Tuấn sẽ làm con xứ biển từ hồi còn bé xíu như Nguyên và những đứa trẻ nơi xứ biển này. Tuấn yêu cái nắng, yêu những rặng phi lao, yêu sóng biển hiền hòa và yêu cả người con gái có nụ cười tỏa nắng như Nguyên nữa..." Nguyên nhớ lúc đó mặt Nguyên cũng đỏ ửng, đỏ như hoàng hôn biển lúc chiều tà.
Đôi chân trần đi trên biển, lòng Nguyên dịu lại... ngoài kia ngọn hải đăng le lói sáng ...như niềm tin yêu của Nguyên đang dần được tìm về. Tuấn đang cùng Nguyên về thăm lại biển. Tuấn chẳng đi đâu xa cả, mà cậu ấy đang ở đâu đó rất gần, thì thầm cùng sóng, hát cùng gió và luôn dõi theo những bước Nguyên đi, dõi theo bao mùa hoa phượng nở rợp cả một góc sân trường dẫu tháng năm chẳng bao giờ ở lại. Có lẽ ở nơi nào đó, Tuấn đang nhìn xuống mỉm cười với Nguyên và biển...nụ cười của Tuấn cũng đẹp tựa như nắng ở xứ biển này.

Bài này hơi dài. Nghe đồn chèn một hai tấm hình vào sẽ làm bài đọc đỡ ngán hơn. Từ nhỏ tới giờ, cũng như các bạn, tôi được học rất nhiều thầy cô. Có những thầy cô từ hồi học lớp 1, lớp 2 vẫ[…]
Truyện ngắn

Cứ tin đi rồi hạnh phúc sẽ mỉm cười. :> 1. Tôi đang muốn viết một câu chuyện. Nhưng tôi không biết bắt đầu nó như thế nào. Các bạn biết đó, để bắt đầu một cái gì đó, không chỉ nằm trong […]
Truyện ngắn

Đi khắp thế gian không ai sánh bằng Mẹ Gian khổ cuộc đời ai nặng gánh hơn Cha... Hơn 2 tuổi, nhà neo người không có người trông, con được gửi đi nhà trẻ. Mỗi chiều, Mẹ đến đón con rồi đư[…]
Truyện ngắn

Tôi trở lại quê hương sau hơn 10 năm xa cách, 10 năm không phải thời gian quá dài, nhưng chừng đó cũng đủ để làm mọi thứ đổi thay. Những con đường, dãy phố, hàng cây... tất cả khoác lên mình[…]
Truyện ngắn
Câu chuyện này là về một thanh niên Nhật Bản. Trải qua nhiều năm vất vả đèn sách, cuối cùng cậu cũng tốt nghiệp trường đại học nổi tiếng Tokyo. Đúng lúc ấy, công ty điện máy Matsushita thông[…]
Truyện ngắn

Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha Tần tảo sớm hôm mẹ nuôi con khôn lớn Mang cả tấm thân gầy cha che chở cho con... MẸ Lúc nhỏ cỡ 5, 6 tuổi gì[…]
Truyện ngắn

Đúng ra thì trên đời này không có người đàn ông nào sợ vợ. Sao phải sợ nhỉ? Người ta chỉ sợ khi bị một cái gì đó đe dọa, nguy hiểm đến tính mạng, mà rõ ràng là các bà vợ thì không là phải th[…]
Truyện Blog
Ai thấy tôi nực cười chứ tôi thì không. Tôi thích việc mình làm. Tôi xinh, tôi nghĩ thế. Mà thực ra mọi người bảo tôi không xinh, cũng vẫn có người khen tôi, nhưng tôi biết nhan sắc mình th[…]
Tâm Sự