Mẹ chồng đến chơi nhà
Bình chọn: 367
Bình chọn: 367
Thấm thoắt mẹ chồng cô đã tới chơi gần một tháng. Bà tuyên bố bệnh của bà đã bớt và nói chồng cô đặt vé máy bay cuối tuần để bà về nhà. Cô nghe mẹ nói mà mừng thầm trong bụng. Vậy là từ nay, cô không còn phải đi ngủ lúc mười giờ nữa, không còn phải về vội vàng sau giờ tan sở và đi chợ, không còn phải vướng chuyện bếp núc, không còn phải rửa bát mệt nhoài, không còn phải dậy sớm tập thể dục, không còn...
Chồng cô thì không được hứng khởi như cô.
- Anh thấy mẹ ở đây nhà mình vui hơn. – Anh nói đơn giản làm cô chột dạ.
Ngày mà mẹ chồng về cuối cùng cũng đã tới. Vợ chồng cô chở bà ra sân bay, đứng vẫy tay cho đến khi bà khuất trong đám người đi vào phòng làm thủ tục. Chồng cô trầm ngâm đứng nhìn.
- Về thôi anh.
- Ừ. – Anh nói vẻ luyến tiếc. – Tối nay em có nấu cơm không? – Đột nhiên anh hỏi cô khiến cô phì cười.
- Có. – Cô nói
- Thế còn ngày mai, em có đi chợ không?
- Có, miễn là anh giúp em rửa bát sau bữa tối.
- Mình vẫn tập thể dục buổi sáng chứ?
- Vẫn.Nhưng em không đi hai vòng như mẹ đâu đấy, em chỉ đi một vòng thôi.
Khuôn mặt chồng cô đã giãn ra. Anh nắm lấy tay cô:
- Mẹ về rồi nhưng em đừng làm việc khuya nữa nhé. Hại cho sức khỏe lắm đấy.
- Em có muốn làm cũng không được.
- Sao vậy?
- Em...có bầu rồi.
Chồng cô há hốc miệng ra nhìn cô không nói lên lời, nhưng khuôn mặt anh ngời ngời hạnh phúc. Cô nhìn anh, trong lòng đầy tự hào. Rõ ràng anh cũng muốn đứa con này. Nó mới được hơn hai tuần, và cô cũng chỉ vừa phát hiện ra.
Cô đã nhiều lần ngồi suy nghĩ về cuộc hôn nhân của cô với anh. Đó là một cuộc hôn nhân vì tình yêu. Nhưng cô đã luôn băn khoăn tự hỏi tại sao cuộc sống hôn nhân của họ đã từng tẻ nhạt như vậy, dù chỉ mới cưới nhau chưa đầy hai năm. Và giờ cô hiểu ra nguyên do, đó là họ đã lơ là trách nhiệm của họ trong hôn nhân.
Khi "đối phó" với mẹ chồng, họ đã tâm đầu ý hợp cùng nhau thực hiện "trách nhiệm làm hài lòng mẹ". Có lẽ cả hai vợ chồng cô cùng nhận ra, khi họ có bổn phận chung thực hiện trách nhiệm, những việc vất vả tới đâu cũng cảm thấy dễ dàng hơn. Tinh yêu không thôi chưa đủ, khi hai người đã tự nguyện gắn với nhau làm một, họ phải có bổn phận vun đắp cuộc sống chung, bỏ qua những cái tôi ích kỷ có thể làm tổn thương cả hai bên.
Giờ đây, trách nhiệm của họ không chỉ là trách nhiệm đối với vợ hay chồng nữa, mà sẽ còn là trách nhiệm làm cha, làm mẹ. Sẽ nặng nề hơn, nhưng cũng vinh quang hơn, và tất nhiên là cũng sẽ có nhiều hạnh phúc hơn.
Chồng cô choàng tay qua vai cô, và hai người bước ra khỏi sân bay.
Mẹ chồng cô đứng từ phía trong nhìn ra, mỉm cười bí mật. Đối với bà, chúng vẫn luôn là những đứa trẻ cần được bảo ban như ngày nào...

Người đời có câu: "Con gái hưởng phước cha", vậy mà ba tôi đã xin nhận công tác tận chi nhánh công ty tại miền nam như một thỏa thuận ngầm với mẹ rằng hai người chính thức ly thân. Tôi đã ở[…]
Truyện ngắn
Ngày xửa ngày xưa thật xưa lắm, có một quốc vuơng ở tận phương trời xa xôi bên một khu rừng rộng lớn và rậm rạp. Vương quốc nầy sống thật hòa bình và yên vui sau một thời gian dài triền miên[…]
Truyện ngắn

Một hôm gia đình nhà Rùa quyết định sẽ đi picnic. Và với bản tính chậm chạp của mình, chúng đã mất bảy năm để chuẩn bị mọi thứ và lên đường. Mất thêm hai năm nữa để tìm ra một chỗ cắm trại. […]
Truyện ngắn

Cuộc sống ngày nay như một chiếc tàu điện, người ta đi qua nhau mà chẳng có thể để lại bất kì ấn tượng nào. Đến cả những người cùng một gia đình có lẽ cũng như thế, vì có đôi lúc, người ta q[…]
Truyện ngắn

"Tại sao nhà vua lại là người nghèo nhất, trong khi ông ta vừa có quyền lực lại vừa có tài sản lớn, tất cả những của quý trong vương quốc này đều phải đem dâng nạp cho ông ấy, ống ấy sao có […]
Truyện ngắn

Mỗi chuyến đi anh Bình thường có quà về. Quà của bạn hàng đi xe của anh tặng cho chứ chẳng phải anh mua. Với anh, cho con tiền là gọn nhất! Áo quần, giày dép, cặp vở, tiền trường ... anh nhờ[…]
Truyện ngắn

Bạn bè giờ ở đâu? Cô ở đâu? Kính tặng cô giáo Nga Suốt ba năm học cấp III dưới mái trường THPT thị xã Quảng Trị, chúng tôi may mắn được đón các thầy cô giáo về thực tập tại trường. Thầy cô[…]
Truyện ngắn
Đã một giờ chiều rồi mà cha vẫn chưa mang cơm hộp đến.Nó làm chủ quản ở một nhà máy, áp lực công việc rất lớn. Buổi trưa nhà máy không phục vụ cơm, nó bảo cha mang cơm hộp cho. Một phần là t[…]
Truyện ngắn