Màu máu của anh
Bình chọn: 917
Bình chọn: 917
Bỗng Hoàng lên tiếng :
- Bác bán cho cháu một cây nữa đi.
Vy tủm tỉm :
- Thích rồi đúng không?
Hoàng đáp nhỏ :
- Không. Mua cho con anh...
Vy há hốc mồm, mắt tròn xoe, khuôn mặt biểu lộ đủ các kiểu trạng thái. Nó lắp bắp :
- C...co..con á?
- Ừ - Hoàng giả nai - Anh chưa kể cho mày sao?
- Chưa kể - Nó vẫn ngơ ngác.
Đoạn đường về nhà như ngắn lại. Hoàng kể cho nó bằng một giọng chậm rãi, như thể đang viết lại một cuốn hồi kí cuộc đời.
- Anh đã từng yêu vợ anh, nhiều lắm. Năm ấy anh bằng mày bây giờ, còn cô ấy kém anh 1 tuổi. Chẳng biết cái gì đã khiến anh lao vào cô ấy mù quáng, như con thiêu thân. Cô ấy khá xinh, tuy chẳng phải dạng ngoan ngoãn hiền lành, nhưng ẩn sâu trong tâm hồn bụi bặm ấy, vẫn còn chút gì đó rất tinh khôi... Anh cảm thấy thế. Tình cảm cũng lúc lên lúc xuống thất thường. Cô ấy hay ghen bóng ghen gió, trong khi anh luôn toàn tâm toàn ý, rồi nghi ngờ lẫn nhau, các kiểu, thì tuổi trẻ mà, nghĩ suy bồng bột, thiếu chín chắn nữa... Cho đến một ngày, cô ấy vui mừng thông báo anh sắp được làm bố... Và háo hức chuẩn bị cho một đám cưới trong mơ...
Giọng gã chợt nghèn nghẹn.
- Số tiền anh bán "cần" và tất cả những gì ông già có không đủ để thực hiện ước mơ của cô ấy, anh nói để một hai năm nữa anh sẽ cố kiếm công việc gì đó hái ra tiền, rồi sẽ chu cấp đầy đủ cho cả hai mẹ con. Thực sự lúc đó anh không hề muốn thoái thác trách nhiệm, chỉ là anh thấy mình...chưa thể. Cô ấy gào lên rằng :" Anh là thằng đểu, thằng khốn nạn", rằng anh lừa dối cô ấy...
Lời kể của Hoàng đứt quãng, rời rạc. Nó cảm tưởng như gã sắp khóc...
- Rồi thì anh đã làm một việc ngu xuẩn nhất : cướp xe máy! Lúc ấy trong đầu anh chỉ có ý nghĩ, làm sao để có tiền mua nhẫn cưới, một bữa tiệc nho nhỏ, và sau đó là một mái ấm thật sự. Một tuần sau, anh bị bắt - Gã thở hắt ra, cười chua chát - Tòa xử 3 năm tù cho hành vi cướp tài sản. Mọi thứ quanh anh coi như sụp đổ. Lúc đi lĩnh án, anh nói cô ấy chờ anh có được không, cô ấy chỉ khóc. Anh đã nhận thấy có điều bất thường sau những giọt nước mắt đó...
Gã lại thở dài, đôi mắt xa xăm...
- Gần một năm trong trại, "đại bàng" nó cải tạo, anh sống nhục nhã như một con chó. Ngày ba trận, lê lết khổ sở mà vẫn phải cắn răng chịu đựng. Ông bố anh từ ngày vắng anh, không ai kiếm tiền cho ông ấy say sưa nữa, đâm ra "nhớ" con trai. Ông ấy nhờ một người bạn từ thủa còn trong quân ngũ, giờ là phó giám đốc công an thành phố, chạy chọt cho anh mãn hạn sớm.
Vừa ra tù thì được tin cô ấy... lấy chồng...! Đứa con để lại, chị gái anh nuôi. Cô ấy theo chân một thằng già đại gia Vũng Tàu, Cần Thơ gì đó...
Hai hàm răng nghiến chặt, những lời lẽ rin rít qua kẽ răng :
- Mày biết anh đã đau đớn thế nào không? Lúc đó anh đã nghĩ anh mất tất cả rồi, và cuộc sống chẳng còn ý nghĩa chó gì nữa! Trong tù bị hành hạ thể xác, ra ngoài lại phải chịu nỗi đau tinh thần, nhiều khi anh đã nghĩ đến cách giải thoát hèn hạ là cái chết! Nhưng anh không đủ can đảm. Anh còn bố, còn chị gái, và đứa con mới chào đời mà không có mẹ! Anh hận cô ấy, căm thù luôn! Bao nhiêu yêu thương, anh dồn hết cho thằng Bin, thay cả phần mẹ nó. Anh chỉ mong sau này nó lớn lên đừng như anh, dù anh là một thằng bố tồi, nhưng con anh vẫn phải là đứa con ngoan...
Mắt Vy đỏ xọng. Nước mặt chợt trào ra. Nó thút thít :
- Sao...Sao anh không tìm cho Bin một người mẹ khác? Anh còn yêu chị ấy à?
Gã ngậm ngùi, cay đắng :
- Anh là một thằng nghiện, mày hiểu không?
- Em... - Nó bật khóc nức nở, không nói nên lời.
Gã vô thức đưa tay lau những giọt nước mắt nóng hổi trên khuôn mặt con bé, dịu dàng :
- Mày thấy không? So với anh, mày mới chỉ là vấp ngã đầu đời. Anh đã vượt qua được sóng gió, anh tin mày cũng đủ vững vàng... Ít ra là sẽ không thê thảm như lúc này...
Vy lặng người, gã quả thật rất phi phàm. Có thể kiên cường chà đạp lên nỗi đau mà tiếp tục sống, chẳng kêu than. Nó gật đầu, tự nhủ ngày mai, rồi sẽ khác...
Nắng nhàn nhạt. Cũng tại sáng nay cơn mưa cuối mùa ẩm ương đổ ập xuống, nó khiến mọi thứ trở lên sạch sẽ và trong lành đến lạ. Đã có chút gió chớm thu. Vy đến gặp Hoàng như một thói quen. Nó bỗng chạnh lòng nhận ra: Hoàng gầy đi nhiều hơn trước. Có lẽ tại mùa thu, cái gì gắn với mùa thu cũng mỏng manh và leo lét như vậy. Vy rón rén bước lại gần Hoàng, hù một cái khiến gã giật bắn mình. Quay lại lườm, dứ dứ nắm đấm về phía con bé, Hoàng nạt nộ :
- Con ranh! Chán sống hả?
Vy ríu rít khoe :
- Xem này!
Nó xòe hai bàn tay trắng nõn, cười tít mắt :
- Móng màu cà phê, tóc màu cà phê, mắt màu cà phê, à đây, mũ màu cà phê nữa. Chất chưa?
Hoàng phì cười trước sự ngộ nhĩnh của nó, châm chọc :
- Chất rồi. Chất như cục đất. Mày cuồng cái màu này à?
- Đẹp mà.
Vy vẫn kh

Người đời có câu: "Con gái hưởng phước cha", vậy mà ba tôi đã xin nhận công tác tận chi nhánh công ty tại miền nam như một thỏa thuận ngầm với mẹ rằng hai người chính thức ly thân. Tôi đã ở[…]
Truyện ngắn

Audio Nghề của Tèo là bán báo dạo, nó thích nhất là bán báo "Công An " vì tờ báo đó toàn đăng bài ghi chép những vụ án, nhiều người thích mua. […]
Truyện ngắn
Cẩm tú cầu vẫn nở hoa, chỉ có lời hứa năm nào đã cùng người bay tới một nơi khác, xa thật xa. Tôi gấp những trang cuối cùng của cuốn thám tử Conan tập mới nhất lại, đôi mắt mỏi mệt chỉ muố[…]
Truyện ngắn

Từ lúc bé xíu xiu, anh em sinh đôi đánh nhau như cơm bữa. Các trận giao chiến kinh hoàng. Thường khi người lớn gỡ được cặp giò hoặc hàm răng của con em bách chiến bách thắng ra khỏi cần cổ t[…]
Truyện ngắn
Liệu rằng tình yêu có cao thượng đến mức có thể bao dung, tha thứ cho những gì anh mang đến cho tôi không? Sài Gòn, ngày.... tháng.....năm.... Viết cho những yêu thương ở lại!. Sài Gòn dạo […]
Tâm Sự

Vết son trên môi anh - Cấn Vân Khánh
"Và tình yêu, đẹp và vương vấn, như vết son trên môi người đàn ông tôi yêu..." Cây bút trẻ Cấn Vân Khánh đã trở lại với cuốn sách mới nhất "Vết son trên môi anh". Vẫn là những đề tài rất qu[…]
Sách Hay
Là khi tình yêu thì căng đầy nhưng người đó lại không ở cạnh bên để cả hai cùng nhau chia sẻ. Vậy mà vẫn hẹn hứa, nhủ lòng mình sẽ kiên tâm... Yêu một người đã là dốc hết lòng, trút hết tâm[…]
Truyện Blog

Sinh nhật anh ấy không dính dáng đến bạn
Trong thư cô gái kể "Tôi và anh ấy chia tay không phải là do có người thứ ba, mà là nhiều khi tôi cảm thấy suy nghĩ và quan điểm của tôi và anh không giống nhau, ví dụ như như chỉ có việc là[…]
Truyện Blog