Màu máu của anh
Bình chọn: 938
Bình chọn: 938
***
Hai ngày sau cơn chấn động tinh thần, nó lại tìm đến "Thiên đường".
Nơi ấy vẫn bình yên, vẫn tinh khôi như những gì vốn dĩ.
Nó ngồi bệt xuống thảm cỏ khô xác xơ vì nắng cháy, gục mặt lên đầu gối. Có được phép khóc không khi chính nó luôn dặn lòng phải mạnh mẽ, phải biết chấp nhận những cơn mưa nếu muốn gặp cầu vồng? Tự nhiên nó thấy lòng mình trống trải... Lúc này phải chi có một ai đó ở bên cạnh, dù là nói những câu an ủi vô thưởng vô phạt, dù là chẳng làm nó vui lên, dù là chỉ im lặng ngồi nghe nó kể lể, hay cho nó mượn tạm bờ vai để dựa vào mà khóc một trận bét nhè đi, rồi ngày hôm sau sẽ sống khác... Nhưng không, tìm đâu ra người đó?! Người nó cần nhất lúc này đã xách vali ra đi với những hoài bão sục sôi ở nơi xa lắm rồi...
Nó bồi hồi nhớ lại những kỉ niệm của hai đứa, những lời bạn ấy đã nói, đã hứa. Những dự định về một tương lai tươi đẹp mà bạn ấy vẽ ra trước mắt nó như một bức tranh màu mè sinh động toàn một màu hồng... Giờ đây nó phải tự mình đào mồ chôn chặt kí ức, quả thật rất khó khăn. Ngón tay nó vô thức, nguệc ngoạc trên nền đất nét vẽ ngẩn ngơ : một cái mặt.
Đột nhiên, gã xuất hiện, lừ lừ đi về phía nó. Nó giật mình, ngước nhìn gã đầy sợ sệt. Gã chẳng nói chẳng rằng, ngồi xuống cạnh bên nó, đưa chân di di hình nó vừa vẽ, sau đó sửa lại thành một cái mặt
Rồi quay sang nó, châm chọc :
- Trẻ con dạo này đứa nào cũng đam mê bộ môn tự kỷ à?
- Dạ... - Nó bối rối.
Gã lại hất hàm, hỏi cộc lốc :
- Ra đây làm gì?
- Ngồi chơi thôi ạ... - Nó ngập ngừng.
- Trốn học à? Lớp mấy rồi?
- Lớp 13.
Gã nhìn nó, thoáng chút ngạc nhiên, rồi "à" lên một tiếng :
- Mặt non choẹt thế này mà đã đại học rồi cơ à? Trường nào đấy?
- Đại học Bôn Ba - nó thở dài.
Gã phá lên sằng sặc :
- Toạch thì bảo em toạch. Lại còn chơi chữ.
Nó không nói gì, tiếp tục trò chơi ném sỏi xuống mặt hồ. Gã bắt chuyện với nó, tự nhiên như đã quen từ lâu :
- Tên?
- Vy ạ.
- Ừ. Anh tên Hoàng. Gọi là Hoàng "sa". Tính đến nay là được 23 mùa lúa trổ bông...
- Vâng. Ơ nhưng mà - Nó tròn mắt - Anh ở Hoàng Sa á?
Gã ôm bụng cười ngặt nghẽo :
- Con này máu lên não chậm thế, gọi Hoàng "sa" vì anh đã từng...bán cần sa...
Nó hoảng hốt, nhìn gã như gà nhìn thấy cáo. Lắp bắp hỏi lại :
- Cần...cần sa ý ạ?
Gã ngửa cổ lên trời, giọng nhẹ bẫng :
- Ừ. Nghề tay trái ấy mà...
- Anh đi làm rồi hả? - Nó ngây ngô.
- Anh làm từ năm 19 tuổi, bố anh bảo học ít thôi, thông minh quá người ta ganh ghét. - Gã nhăn nhở.
Nó bật cười. Nhíu mày :
- Mà anh làm gì thế?
- Chỗ nào có bát có đĩa là có anh.
- Đầu bếp? - Nó chớp mắt.
- Được thế thì còn gì bằng - Gã nhếch mép - Mày dốt thế thảo nào toạch đại học...
- Thì anh bảo bát đĩa mà... - Nó xị mặt.
- Ý anh là...cờ bạc ấy...
- Ah...ừm...!
Nó đưa tay vẽ thêm một cái mặt bên cạnh cái mặt hắn vừa sửa lại. Nó mở lòng hơn...
- Sao những người hôm qua lại đuổi đánh anh thế?
Gã nắm chặt tay, những đường gân guốc thi nhau chạy dọc cánh tay, giọng trầm đều :
- Dân cờ bạc ấy mà. Anh thua, vay tiền chúng nó gỡ lại. Nhưng chưa trả được...
Gã đánh trống lảng :
- Còn mày nữa. Sao ngày nào cũng ra đây ngồi? Làm thơ à?
Nó chép miệng :
- Ờ thì...buồn...
- Ai cù mà buồn?
Nó im lặng. Có cái gì đó xộc lên mũi, cay xè. Vài giây sau, nó cười nhạt :
- Cả thế giới...!
Gã nhìn nó, cái nhìn khó hiểu. Nó tiếp tục :
- Anh biết đấy, em trượt đại học. Người yêu bỏ. Bố mẹ vì em mà cãi cọ. Bạn bè lên trường nhập học, mình cũng đi học, nhưng là học ôn để thi lại. Em thấy em...vô dụng quá. Em thấy em như thứ bỏ đi, như gánh nặng của gia đình xã hội ấy...Em...
Gã ngắt lời nó :
- Nói như mày, thì anh phải thuộc dạng cặn bã xã hội mất.
- Em không có ý đó... - Nó cúi mặt, cắn chặt môi.
Gã móc trong túi quần ra bao thuốc lá, đưa cho nó một điếu, cười cợt :
- Thử không?
- Không! - Nó nhăn mặt, đẩy điếu thuốc về phía gã.
- Anh lại tưởng mày quẫn quá sẽ có tư tưởng sa đọa - Gã cười.
Châm điếu thuốc, đưa lên miệng rít một hơi dài, rồi nhả lên trời làn khói xanh mơ màng. Gã hỏi nó :
- Biết cái gì đây không?
- Thuốc lá ạ.
- Sai bét! "Cỏ" đấy...
Nó giật mình, ngồi cách xa gã ra đến mấy mét. Gã ngắm nhìn làn khói, nói bâng quơ :
- Có giấy OCB cuốn thì hút sẽ ngon hơn...
Nó tái mét mặt nhìn hắn thận trọng, chẳng hiểu vì sao. Gã quay sang nó :
- "Thú vui tao nhã" của anh, có gì mà mày phải phản ứng dữ dội thế? Cái này có chục điếu với anh cũng chả nhằm nhò gì. Muỗi đốt inox...!
Gã
Mai mốt ba đừng đến trường con nữa, tự con biết về được rồi! Đó là câu nói mà ông nhận được từ thằng con trai mình rất mực yêu thương. Đáng lẽ sau một buổi kiếm tiền mệt mỏi, ông đã có th[…]
Truyện ngắn
Những gì được gọi là "Hạnh phúc"
Sáu năm đã trôi qua, nhưng tôi vẫn nhớ những gì mà Thu đã dạy tôi về Hạnh phúc. Tôi đi khắp nơi và nói với mọi người về Hạnh phúc. Tôi kể cho những đứa trẻ có cảnh ngộ bất hạnh hơn cả tôi. G[…]
Truyện ngắn
Ta đã cùng đi qua những ngày mưa ấy!
Suốt những năm tháng cấp ba ấy, tôi chưa từng có một cơ hội tốt đủ để tôi nói một câu rằng, tôi thích cậu ấy. Chẳng hiểu sao, tôi cũng tự cảm thấy việc có thổ lộ hay không cũng không quan t[…]
Truyện ngắn

Khi sử dụng ma tuý, chị vẫn là một nhạc công nhạc rock cừ khôi, chính do cô bạn Tiểu Tam đã chặt đứt tiền đồ của chị. Cô bạn Tiểu Tam cầm một điếu thuốc trong tay, nói với mọi người ngồi ch[…]
Truyện ngắn

Chia tay một tuần. Cuộc sống dường như là một cuộc sống mới với tôi. Vẫn những con đường đi về, khói bụi, xe cộ... nhưng dường như... Cuộc sống có nhẹ nhàng hơn chút xíu khi không phải giờ […]
Truyện Blog
Có bao giờ ông nghe nói về một chiếc vòng kỳ diệu làm cho người hạnh phúc đeo nó quên đi niềm vui sướng và người đau khổ đeo nó quên đi nỗi buồn không?". Người bán hàng lấy từ tấm bạt lên mộ[…]
Truyện ngắn

Hạnh phúc đi mà, được không em?
Dối trá! Ngốc ạ, em đừng khóc nữa. Em khóc đã 6 tháng rồi, kể từ ngày người ta có vợ. Em còn buồn, còn rơi lệ nữa sao? Có đáng không em? Gửi em cô gái nhỏ! Con gái ai cũng xứng đáng được nh[…]
Truyện Blog

Bà tớ có cái quán nhỏ lắm, gọi là quán cho oai chứ thật ra chỉ có cái bàn nhỏ bày mấy gọi kẹo và vài thứ đồ ăn của trẻ con mẫu giáo. Ấy vậy mà quán Bà tớ đắt hàng lắm, một phần vì ngay gần t[…]
Truyện ngắn
Tại sao Ếch và Rắn không chơi chung với nhau?
Audio Trên đời này có biết bao nhiêu tình bạn đã bị bỏ lỡ vì họ nghĩ rằng họ "không thể" chơi chung với nhau! Buổi sáng nọ,[…]
Truyện ngắn