Màu máu của anh
Bình chọn: 940
Bình chọn: 940
- Năm anh 16 tuổi, bố mẹ li hôn. Mẹ anh lấy chồng khác, bỏ anh ở lại với ông bố rượu chè thất nghiệp. Chị gái anh đang học đại học, đòi bỏ học đi làm nuôi anh...
- Rồi sao ạ? - Nó vồn vã.
- Anh không đồng ý... Rồi.. Anh nhận lời chuyển "hàng" cho một ông ở xóm... Đó là lần đầu tiên anh được cầm trong tay những đồng tiền do chính mình làm ra. Dù bất chính... Nhưng anh vẫn rất vui. Anh làm cho ông ta vài tuần là quen việc, quen mặt khách. Còn có tiền gửi cho chị gái đi học tiếp. Cái sự nghiệp hút hít của anh bắt đầu từ đó... Được một thời gian, thì ông ấy bị bắt... - Giọng gã bùi ngùi - Nhưng không hé môi nửa lời khai những đứa có liên quan trong đường dây buôn bán. Ông ấy chịu hết. Án tử hình...
Gã ngưng lại một lát, bỗng nhìn thẳng mắt nó, hỏi rành rọt :
- Nếu anh bị nghiện, anh là một thằng nghiện... Mày có sợ anh không?
Nó cứng họng. Bảo sao... Hôm trước lúc nó định đưa cho gã tờ khăn giấy thấm máu, gã lại đuổi nó ra như vậy... Ánh mắt gã nhìn nó chờ đợi, ánh mắt của một kẻ cô đơn, lạc lõng. Nó thấy gã lúc này giống như Chí Phèo đang đứng trước ngưỡng cửa hoàn lương. Mặc dù, có lẽ gã chưa đến nỗi bị cự tuyệt quyền làm người, và xem ra vẫn còn niềm tin vào cuộc sống lắm. Nó ngập ngừng :
- Em...sợ. Nhưng em nghĩ, khi anh đã nói thẳng với em điều này, hẳn là anh sẽ không làm gì tổn hại đến em, phải không?
Gã nhoẻn miệng cười hiền lành, để lộ chiếc răng khểnh duyên chết người. Vỗ vai nó đầy thương mến như thể "cuộc trò chuyện giữa hai người....đàn ông" :
- Tốt! Anh quý mày rồi đấy! Mày... Không giống phần đông lũ con gái anh từng biết.
Nó lè lưỡi tinh nghịch.
- Em á? Tầm thường nhưng không bình thường.
Gã gật đầu, đứng dậy, phủi quần, nói như ra lệnh :
- Thôi muộn rồi. Về! Con gái con đứa suốt ngày lang thang, mất chất!
- Hay anh đưa em về đi - Nó đề nghị.
- Gì chứ? - Gã quay lại nhìn nó khó hiểu - Mày không sợ anh thật hả?
- Không! - Nó quả quyết.
- Vậy thì anh...sợ mày dần đều rồi...
Nó khúc khích vẻ khoái chí. Gã bảo :
- Rồi. Đứng yên đấy đợi. Anh về lấy xe.
***
Nhiều ngày nay, hôm nào cũng vậy. Cứ hết giờ ở lớp học ôn, nó lại mò ra "Thiên đường".
Nơi này được cả nó và Hoàng thống nhất gọi như vậy. Nó thấy vui vui vì có người hiểu được mình. Thường thì hai anh em sẽ ngồi ăn Donut nó mua và uống V-Fresh Hoàng mua, nó thích sẻ chia như vậy. Chém đủ chuyện trên trời dưới biển, từ chuyện "con chó nhà em bị ốm" đến "tình hình Việt Nam - Trung Quốc". Hoàng thường mắng đùa nó :
- Mày cứ nghiên cứu mấy vấn đề chính trị nhiều rồi vớ vẩn phản động đấy em ạ.
- Ai cũng như anh chắc! - Nó vênh mặt tu lon nước ừng ực.
- Ờ - Hoàng nằm lăn ra thảm cỏ, đưa tay lên gối đầu - Cứ ngồi ấy mà nổ, lúc nó đánh thật thì lại chả chạy đầu tiên.
Nó chẳng buồn phản kháng, ngước nhìn mấy đám mây lập lờ trên bầu trời, trắng xốp, như những cây kem bông hồi nhỏ bố hay mua cho nó mỗi lúc tan học về. Rồi nó sẽ nhảy cẫng lên sung sướng và hét :
- Con yêu bố nhất!
Tự nhiên cổ họng lại nghèn nghẹn. Nó nhớ ngày xưa quá. Đúng thật, trong hầu hết mỗi cuộc đời, thời ấu thơ là đẹp nhất. Vô lo vô nghĩ, được yêu thương che chở, và chẳng biết đến những nỗi đau... Ngày ấy nó ngoan lắm, luôn là niềm tự hào của bố mẹ. Rồi lại chạnh lòng nghĩ về mình hiện tại...
Bỗng nó quay lại Hoàng :
- Anh! Anh!
- Sao? - Hoàng nghển cổ nhìn nó.
- Em thèm kẹo bông lắm...
Mặt nó mếu máo đến tội. Hoàng ngạc nhiên :
- Ơ con điên. Ở đây đào đâu ra kẹo bông cho mày?
- Em không biết! Đi tìm đi, ở mấy cổng trường tiểu học ý. Đi đi đi...
- Mày phiền thật ấy!
Nó hậm hực, dằn dỗi :
- Thế để em tự đi một mình.
Nói rồi đứng dậy định đi thật. Hoàng vội vã :
- Ơ...này! Thôi được rồi, đợi anh...
Nó cười đắc thắng. Chà...Ngày xưa chẳng phải nó cũng đã dùng chiêu này với bố hay sao...?
Hai anh em rong ruổi qua bốn cái cổng trưởng tiểu học mới tìm được môt xe bán kẹo rong. Ông già bán kẹo hồ hởi :
- Mấy cây hả cháu?
Nó nheo mắt, suy nghĩ :
- Năm ạ!
Hoàng giật nảy mình :
- Mày là trâu à?
Nó xòe bàn tay, lẩm bẩm đếm như trẻ con :
- Thì em này, em gái em này, bố này, mẹ này... Anh Hoàng nữa!
Gã nhăn mặt :
- Dở hơi! Không ăn! Mày cứ như trẻ con ấy.
Nó nhõng nhẽo :
- Thử đi. Ngon cực.
Hoàng đành miễn cưỡng gật đầu. Vị ngọt của đường tan từ từ trên đầu lưỡi. Một thằng thanh niên 23 và một đứa con gái 18, hồn nhiên đùa với những cây kẹo bông trên vỉa hè. Hoàng bỗng thấy dâng lên trong lòng một thứ cảm xúc lạ lẫm, giống như gã vừa kiếm được một tấm vé trở về tuổi thơ... Ông già với chiếc xe đạp cũ kĩ có thùng gỗ đựng chiếc máy làm kẹo cười rạng rỡ, chút nắ

Tôi trùm chăn kín mít đầu và òa khóc. Những lời mẹ nói lúc ăn cơm tối lại ùa về: “Tao nuôi mày, chăm mày như thế mà mày chỉ mang được tí điểm về cho tao thế này à?”, “Cái loại như mày thì s[…]
Truyện ngắn

"Vì đời vui được mấy đâu, con người ta thò đầu ra đã khóc rồi, những đứa không khóc còn bị đánh cho khóc.."........... Không có gì giống nhau, cả màu tóc và màu mắt. Da Vàng chân ngắn mũi b[…]
Truyện ngắn

Vì vậy, đừng tiết kiệm những cú điện thoại, hay những like, những comment. Còn nhớ hồi đi học, có đứa bạn chỉ vì bạn thân của nó quyết định chuyển sang trường khác mà trầm hẳn. Cô bạn ki[…]
Truyện ngắn

Không biết kiếp trước bố có làm điều gì sai không mà giờ để con yêu của bố phải khổ hết cái này đến cái khác? Bố biết bố có lỗi với con nhiều lắm, nhưng rồi sau này khi lớn lên, khi con trư[…]
Truyện ngắn
Nó khóc vật vã..., tiếng khóc ấy lạc dần đi trong khói hương mịt mù đặc quánh ...đám cỏ non ngờ ngợ cạnh ngôi mộ cũng đã gần như héo lại, người người vẫn chen chúm nhau lo công chuyện trước […]
Tâm Sự
Tại sao con lại nói dối bố? Bố dằn từng tiếng một rồi chìa tờ giấy báo điểm đậu đại học mà nó đã cố giấu. Nó nhìn thấy trong mắt bố là cả một sự kiềm nén ghê gớm, nên câu trả lời của nó cũn[…]
Truyện ngắn
Một ngày cứ lẳng lặng trôi đi và đến khi đêm về nỗi nhớ em lại dâng lên như một căn bệnh nan y đến lúc tái phát anh chỉ biết chìm đắm trong âm nhạc và mạng xã hội để vơi bớt nỗi nhớ... Đêm […]
Tâm Sự