Lại là sinh viên năm nhất
Bình chọn: 295
Bình chọn: 295
Bạn mười tám tuổi, bạn là sinh viên năm nhất, điều đó không lạ. Tôi hai mươi bốn tuổi, tôi cũng là sinh viên năm nhất, và tôi nghĩ điều này cũng chẳng có gì lạ. Bởi vì người ta có thể đi học ở bất kì tuổi nào người ta thấy cần thiết, học tập không phân biệt lứa tuổi, không phân biệt giàu nghèo, chỉ là bạn có quyết tâm học và làm mọi cách để được học không mà thôi.
Tôi kể cho bạn nghe, Tôi đã từng là sinh viên năm một, sinh viên năm hai, sinh viên năm 3 và sinh viên năm bốn. Giờ đây tôi lại là sinh viên năm một. Thật khó hiểu phải không nào? Trong cuộc sống, bạn có bao giờ cảm thấy mình mất phương hướng không? Như tôi lúc 18 tuổi, khi đứng giữa một trong những mốc quan trọng của cuộc đời thì tôi...chẳng biết mình muốn gì bạn ạ. " Con thích nghề gì?" - ba mẹ hỏi, " em chọn ngành nào?" - thầy cô hỏi, "bạn thi trường nào?" - bạn bè hỏi...Tôi bối rối và suy nghĩ đến đau đầu nhức óc mà chẳng tìm được cho chính mình một câu trả lời cho chắc chắn.
Tôi đã từng mê mẫn màu blu trắng, bàn tay cô y tá mềm mại chăm sóc tân tình cho những người không may mắc bệnh. Tôi cũng một thời thích màu vàng quân phục và dáng hình oai vệ của nữ cảnh sát giao thông. Cũng có lúc tôi tưởng mình sẽ thành một nhà thơ, nhà văn hay nhà báo...tôi thích khá nhiều thứ, đúng vậy, và chẳng biết mình thích nhất điều gì? Thầy dạy lịch sử của chúng tôi khi ấy thường bảo rằng thế hệ trẻ ngày nay sao sống thiếu lý tưởng thế! Nhưng để bảo vệ mình, bọn học trò cứng đầu cứng cổ chúng tôi thường nguỵ biện bằng những khái quát chung chung, nào là phấn đấu trở thành công dân tốt, nào là ra sức học tập để góp phần xây dựng quê hương đất nước...đến bấy giờ tôi mới thấy lời thầy đúng bởi vì chính tôi cũng chưa nhìn thấy ước mơ, hoài bão của mình. Mình muốn gì cũng không biết thì làm sao xây dựng quê hương?
Tôi nộp hồ sơ thi vào trường Đại học Đà Nẵng với chuyên ngành văn hoá du lịch, cũng tình cờ thôi, trước đó tôi đi du lịch cùng cơ quan của mẹ và bị thu hút bởi chị hướng dẫn viên dễ thương và dí dỏm. Hồ sơ đã nộp và hoàn toàn không có sự chuẩn bị kĩ lưỡng, tôi đi thi, không mong đậu, nhưng đã đậu với số điểm "vừa đủ đậu". Nhận được kết quả, tôi không buồn, không vui, cứ như chiếc lá giữa dòng, tôi mặc cho sự đời đưa đẩy. Tôi ôm hành lí và sách vở đi học đại học như người ta.
Thời gian lững thững trôi qua, những bài thuyết trình dài ngoằn, những chuyến thực tế rồi thực tập mệt nhoài làm tôi quên đi việc tìm kiếm ước mơ thật sự của cuộc đời mình. Không quá tệ, cũng không quá xuất sắc trong vai trò là một sinh viên ngành du lịch, nhưng tôi không tìm thấy niềm đam mê với sự lựa chọn " tình cờ" đấy của mình. Mà thường cái gì con người ta không đam mê thì sẽ không cố gắng hết sức. Tôi bỏ bê những năm tháng sinh viên với những bài tập lấy lệ cho có điểm, chẳng thèm trau dồi ngoại ngữ, chẳng màn đến bài nghiên cứu khoa học và cũng chẳng cần nghĩ tới khoá luận tốt nghiệp. Tôi thấy tương lai mình mù tịt, và tôi trôi nỗi giữa dòng đời, giữa sự luẩn quẩn của tâm hồn không lý tưởng. Tôi muốn dừng lại, thoát ra vòng luẩn quẩn ấy, tìm cho mình một con đường khác, con đường mà tôi biết đích đến là đâu, hai năm rồi, bỏ học ư? Người ta sẽ nói thế nào? Ba mẹ sẽ nghĩ ra sao? sự yếu đuối trong tôi không để tôi làm điều đó.Tôi mặc cho số phận đến khi tôi ra trường.
Cầm tấm bằng tốt nghiệp đại học trong tay, tôi bắt đầu đi xin việc. Nói thật, tôi chẳng tự tin tí nào. Và cái gì đến cũng đã đến, bằng cấp chẳng là gì cả nếu như bạn không đáp ứng nhu cầu công việc. " bạn không đủ sức khoẻ để làm công việc này", " xin lỗi, chúng tôi cần người cao 1m60 trở lên", " bạn nói tiếng Anh không tốt!" , " bạn chưa đủ kỹ năng chúng tôi cần!"... và muôn ngàn những lý do khác nữa. Tôi không bất ngờ, vì đã dự trù hết mọi chuyện. Rồi một năm rong ruổi hết công ty này, cơ quan nọ cũng trôi qua, kết quả cũng chỉ là con số không tròn trĩnh.
Ba mẹ tôi lo lắng đến mất ngủ, chạy đôn chạy đáo gửi gắm khắp nơi cũng chẳng có kết quả gì. Tôi càng hổ thẹn với gia đình. Và tôi khóc. Những giọt nước mắt của đứa con hai mươi hai tuổi rơi nóng hổi trên vai mẹ. Trước mặt hai mẹ con là tấm bằng đại học mang tên tôi, tôi chẳng muốn có nó tí nào! Tôi thương ba mẹ, tôi buồn bản thân, tôi rơi vào bế tắc. Mẹ tôi hiểu hết mọi chuyện dù tôi chưa từng nói. Trong mắt mẹ, tôi vẫn là đứa con ngoan, đứa chăm chỉ học hành, chỉ là con đường tôi đi không đúng hướng mà thôi, mẹ lau nước mắt cho tôi, an ủi...
Bạn thấy đó, những gì ưu việt thì sẽ được giữ lại còn những gì kém chất lượng thì sẽ sớm bị đào thải. Tôi đã chọn nghề bằng thái độ vô trách nhiệm, học hành vô trách nhiệm để rồi nghề không chọn tôi. Thầy tôi bảo " mỗi người có một khả năng riêng, phù hợp với một số nghề nhất định, khi chọn ngành học,

Sau đó cả hai lên ô tô, không hề cân nhắc rằng Jeff đã quá say. Rồi Jeff nhào tới ôm hôn cô và muốn đẩy mọi chuyện đi xa hơn. Jenny vừa chuyển đến một thị trấn. Cô rất hạnh phúc về ngôi nhà[…]
Truyện ngắn

Băng qua một cánh đồng, để biết những ước mơ và hiện thực nó hay như một cánh chim trời, để biết khi nào mỏi mệt mà quay lại. 1. Cả làng chúng tôi sống trên một cánh đồng. Một cách đồng rộn[…]
Truyện ngắn

Rất bận rộn nhưng tuần nào cũng vậy, ông dành ra một buổi tối ăn mặc như một người lao động bình thường và đi dạo. Nói là đi dạo nhưng thật ra là ông tìm gặp những ai cần giúp đỡ, ngay cả kẻ[…]
Truyện ngắn

Cầm phiếu chuẩn đoán bệnh trên tay, tôi như rơi xuống địa ngục không đáy. Thế giới bây giờ chỉ một màu đen tối. Tôi nhìn người bác sĩ như nhìn một tên đao phủ đã không thương tiếc giáng một […]
Truyện ngắn
Tình yêu học trò vốn mong manh lắm và khi tôi và nàng không có thời gian dành cho vì cả hai đứa ở xa ít có thời gian liên lạc thì việc tan vỡ cũng không lấy gì làm lạ. Ê,"mọt sách", quay […]
Truyện ngắn

Bạn có ở trong bức ảnh của gia đình không? Trong nhiều năm qua, gia đình chúng tôi hay có một thói quen vừa xấu vừa tốt. Thói quen tốt là ở chỗ chúng tôi thường nhét phim vào máy ảnh, chụp […]
Truyện ngắn
Mẹ bảo: "Được nghe ông mắng còn là vui đấy con ạ, lỡ mai này muốn nghe cũng chẳng được đâu". Ông nội tôi có hai con trai là bác Quang và bố tôi. Bác Quang thì đã mất cách đây mấy chục năm […]
Truyện ngắn

Khi không còn có mẹ, giữa nỗi đau lớn và mất mát vô kể ấy, con hiểu mình là niềm an ủi lớn nhất cho cha. Hai cha con vẫn thường "tựa" vào nhau mà sống. Cha dạy cho con lẽ phải để làm người, […]
Truyện ngắn