Lại là sinh viên năm nhất
Bình chọn: 302
Bình chọn: 302
Nhưng bạn biết đấy, thời gian qua đi rồi làm sao quay trở lại, sự thật là tôi đã đi khá xa với con đường không đúng hướng, tôi tự hỏi liệu mình có làm lại từ đầu được không? Bạn bè bảo tôi điên, hàng xóm bảo tôi rảnh quá, có người còn khuyên tôi nên tìm việc gì làm tạm. Nhưng ba mẹ tôi bảo được. Có gia đình ủng hộ, tôi còn sợ gì mà không dám vươn tới ước mơ thât sự của mình.
Tôi hai mươi bốn tuổi rồi bạn ạ, và quãng đường tôi đang đi hiện tại không hoàn toàn bằng phẳng, nhưng tôi có đam mê, tôi sẽ cố gắng hết mình vì niềm đam mê của mình. Bây giờ tôi là sinh viên năm nhất hệ trung cấp, ngành Giáo dục Mầm Non, tôi thích nó, và...quan trọng là nó hợp với tôi. Dù ai có nói gì đi nữa, tôi cũng sẽ tự tin với quyết định này của mình.
Mỗi sáng tôi đến giảng đường, ngồi cùng các em tuổi mười tám, nghe các em tíu tít chuyện buồn vui của sinh viên mới xa nhà, lại nhớ về thời tuổi mười tám của mình, qua lâu rồi nhỉ! Bọn bạn cùng lứa giờ đã là những kỹ sư, những y sỹ...vui cho bọn nó, thỉnh thoảng cũng thấy chạnh lòng riêng mình. Nhưng ánh mắt thơ ngây, tiếng bập bẹ rụt rè của những mầm non thôn bản vẫn ngày ngày mong cô giáo thôi thúc tôi có động lực để cố gắng. Thời gian sẽ sớm qua thôi, hai năm ngắn ngủi ấy, tôi sẽ trau dồi kiến thức, kỹ năng. Chuẩn bị sẵn sàng để làm cô giáo. Tôi sẽ không bao giờ hối hận lần nữa với quyết định của mình. Nếu ai có hỏi, tôi sẽ tự tin nói to rằng: Tôi hai mươi bốn tuổi, tôi là sinh viên năm nhất!
Cuộc sống là của mỗi người, con đường đi do mỗi người lựa chọn, tất nhiên không tránh khỏi đi sai đường. Hãy suy xét thật kỹ để chọn đúng con đường, nếu sai đường thì bạn cũng có thể đi lại con đường khác, nhưng bạn sẽ bị chậm hơn những người cùng đi. Dù chậm hơn, nhưng hãy mạnh dạn đi lại, nếu không bạn chẳng bao giờ đi đến đích!
Thuỳ Dương

Thì ra là quà bên B tặng lại chính là em thư ký này sao? Hắn chợt trâm ngâm suy nghĩ. Đúng là chúng nó chỉ mà tâng bốc lên thôi. Đã là thư ký dạn dĩ cỡ này rồi thì làm sao mà còn "trinh" cơ […]
Truyện ngắn

Tôi tạm biệt nàng và ra về trong tâm trạng vui buồn lẫn lộn. Buồn vì không có sách hay để tặng bạn. Vui vì làm được một việc mà người ta vẫn kháo nhau là "ga – lăng". Phương châm sống của […]
Truyện ngắn
Đã từ lâu, tôi không còn tắt điện thoại nữa. Năm thứ 3 Đại học, tôi quen nó qua hội đồng hương của trường. Tôi – một kẻ nhàm chán và đơn điệu, không biết làm gì khác ngoài việc ngày ngày l[…]
Truyện ngắn

"Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó" Khuyết danh Vị vua nọ đang đi công du trên một chiếc tàu thì gặp cơn bão lớn. Gi[…]
Truyện ngắn

Là lời ong tiếng ve hay là lời chân thật? Là yêu em thật lòng hay chỉ nói những điều vui tai? Là bên cạnh che chở cho em hay chỉ vì phút giây bốc đồng lỡ dại? Là con gái, hãy nên biết rằ[…]
Truyện Blog

Người thầy và những tờ tiền cũ
900.000đồng, nó cứ mân mê những đồng 10.000 đã cũ mà thèm một góc không có ai để khóc. Cuối cùng nó cũng đậu đại học. Người đầu tiên nó muốn thông báo tin quan trọng ấy không phải là ba hay[…]
Truyện ngắn

Trên con đường đi của con bây giờ chẳng có Ba thế nhưng con chưa bao giờ yếu đuối, con vẫn luôn luôn cố gắng và cố gắng. < viết cho một ngày tự dưng sóng mũi cay cay, mắt nhòe đi vì....NHỚ>[…]
Tâm Sự

Em không phải là người có thể che giấu được cảm xúc thật của mình. Giữa lúc mọi người đang cười nói, em lại ngồi khóc" hu...hu...", mascara nhem nhuốc như con gấu trúc, có lẽ anh sẽ phiền lò[…]
Truyện Blog
Em không thể quên được hình bóng anh
Đây là câu chuyện của tôi, tuy không hi vọng tìm được người hoàn toàn đồng cảm, nhưng vẫn muốn có một ai đó có thể hiểu được một chút cảm xúc của mình... Năm năm rồi anh ạ! Khoảng thời gia[…]
Tâm Sự