Lại là sinh viên năm nhất
Bình chọn: 297
Bình chọn: 297
Nhưng bạn biết đấy, thời gian qua đi rồi làm sao quay trở lại, sự thật là tôi đã đi khá xa với con đường không đúng hướng, tôi tự hỏi liệu mình có làm lại từ đầu được không? Bạn bè bảo tôi điên, hàng xóm bảo tôi rảnh quá, có người còn khuyên tôi nên tìm việc gì làm tạm. Nhưng ba mẹ tôi bảo được. Có gia đình ủng hộ, tôi còn sợ gì mà không dám vươn tới ước mơ thât sự của mình.
Tôi hai mươi bốn tuổi rồi bạn ạ, và quãng đường tôi đang đi hiện tại không hoàn toàn bằng phẳng, nhưng tôi có đam mê, tôi sẽ cố gắng hết mình vì niềm đam mê của mình. Bây giờ tôi là sinh viên năm nhất hệ trung cấp, ngành Giáo dục Mầm Non, tôi thích nó, và...quan trọng là nó hợp với tôi. Dù ai có nói gì đi nữa, tôi cũng sẽ tự tin với quyết định này của mình.
Mỗi sáng tôi đến giảng đường, ngồi cùng các em tuổi mười tám, nghe các em tíu tít chuyện buồn vui của sinh viên mới xa nhà, lại nhớ về thời tuổi mười tám của mình, qua lâu rồi nhỉ! Bọn bạn cùng lứa giờ đã là những kỹ sư, những y sỹ...vui cho bọn nó, thỉnh thoảng cũng thấy chạnh lòng riêng mình. Nhưng ánh mắt thơ ngây, tiếng bập bẹ rụt rè của những mầm non thôn bản vẫn ngày ngày mong cô giáo thôi thúc tôi có động lực để cố gắng. Thời gian sẽ sớm qua thôi, hai năm ngắn ngủi ấy, tôi sẽ trau dồi kiến thức, kỹ năng. Chuẩn bị sẵn sàng để làm cô giáo. Tôi sẽ không bao giờ hối hận lần nữa với quyết định của mình. Nếu ai có hỏi, tôi sẽ tự tin nói to rằng: Tôi hai mươi bốn tuổi, tôi là sinh viên năm nhất!
Cuộc sống là của mỗi người, con đường đi do mỗi người lựa chọn, tất nhiên không tránh khỏi đi sai đường. Hãy suy xét thật kỹ để chọn đúng con đường, nếu sai đường thì bạn cũng có thể đi lại con đường khác, nhưng bạn sẽ bị chậm hơn những người cùng đi. Dù chậm hơn, nhưng hãy mạnh dạn đi lại, nếu không bạn chẳng bao giờ đi đến đích!
Thuỳ Dương

Trời, hết chịu nổi, đúng là đồ đàn bà, có váy mà mặc là tốt rồi, lại còn đòi màu hồng có nơ mà nơ thì nhất định hình bông hoa. "Có mặc không thì bảo", anh gào lên... Đang say giấc nồng, anh[…]
Truyện ngắn

Hồi đầu cũng không ai nghĩ tới chuyện làm một ranh giới giữa hai nhà. Con mương được đào chỉ vì lúc lập vườn, người ta cần đất để lên liếp, đắp bờ, trồng mấy thứ cây ăn trái lâu năm. Mùa gặ[…]
Truyện ngắn

Trên con đường đi của con bây giờ chẳng có Ba thế nhưng con chưa bao giờ yếu đuối, con vẫn luôn luôn cố gắng và cố gắng. < viết cho một ngày tự dưng sóng mũi cay cay, mắt nhòe đi vì....NHỚ>[…]
Tâm Sự

Có lẽ nó cũng cần trở về tổ ấm thực sự của mình, cái tổ ấm mà ở tuổi mười tám nó vẫn khao khát bay đi. Nửa tháng trước Tết dương lịch, trời vẫn rất lạnh. Cái lạnh của những cơn gió mùa miề[…]
Truyện ngắn

Phải chăng càng lớn người ta càng ít kiên nhẫn để theo đuổi một mối tình nên lúc còn trẻ chúng ta thường vội vàng sống, vội vàng yêu? Càng ngày, chúng ta càng làm mòn đi giá trị của tình yêu[…]
Truyện Blog

"Bóng thằng bé và con trâu xa dần. Con đường nhỏ trở nên im vắng. Mặt trời đang khuất dần sau núi. Tôi ngẩn người nhìn. Tấm gương màu vàng cam rực rỡ như một khối lửa mềm sóng sánh vẫn bí mậ[…]
Sách Hay

Nó nhìn lưng ba ướt đẫm mồ hôi. Trên mái đầu, màu hoa râm như cố xoa dịu những tháng ngày khắc khoải. Ù...ù....ù....u....u..... Tiếng âm u rõ dần trên khoảng không làm nó giật mình. Cái gì[…]
Truyện ngắn
Chia tay, tôi tìm mọi cách để xóa đi những ký ức của tôi về em. Nhưng thời gian trôi đi và tôi quên rằng tôi vẫn quan tâm, lo lắng cho em như ngày nào. Tôi vẫn lặng lẽ vào facebook dõi theo[…]
Tâm Sự