Khi cô ấy khóc
Bình chọn: 377
Bình chọn: 377
Tôi nhận được nhiều thứ từ cuộc đời này hơn những gì mẹ dạy tôi. Cái xã hội bây giờ nó hờ hững với nhau lắm. Hờ hững những thương yêu, đánh trôi tuột cái gọi là tình người, xã hội bây giờ ấy mà, nó coi trọng nhau bằng sự soi mói, xỉa xói, chọc ngoáy vào nỗi đau của nhau. Có lẽ phải hiếm hoi lắm, giữa cuộc đời ồn ào này tôi mới chạm tới được vài bàn tay thật sự muốn đưa ra vì tôi – một cách chân thành nhất.
Có những mối quan hệ chẳng cần trao nhau nhiều thiết tha tới vậy nhưng tôi luôn tự nhủ, có lẽ khi tôi thiết tha người ta hơn một chút, người ta cũng sẽ tha thiết lại với tôi đúng không?
Tôi thường vô tình đánh rơi nhiều thứ quan trọng trong cuộc đời mình để mơ tưởng về những điều đẹp đẽ hơn
Mẹ dạy: Là con gái, đừng để trái tim lạc lối vì niềm thương nửa vời.
Một cô gái có thể khóc nếu tâm tư bị đánh động quá nhiều. Là con gái, cái sự suy nghĩ vẩn vơ chất chứa nhiều hơn một cậu trai cùng tuổi. Có vẻ đa số các cô gái bây giờ sống trong cái gọi là nỗi buồn và nỗi cô đơn tự tạo. Có những nỗi buồn không tên có thể đánh úp họ bất cứ lúc nào. Có những nỗi cô đơn đôi khi chỉ vì trót thương một người quá nhiều mà thôi.
Nó thương cậu ấy. Thương mà chẳng nói, cái thương ngọt nhạt đầu môi mấp máy nhưng in hằn sâu hoắm trong tim. Cậu ấy chẳng biết, cậu ấy chẳng để tâm, mặc cho cái đầu ngây ngốc khổ sở đến mệt mỏi giấu giếm hình bóng cậu vào sâu tít cuối đường tim yêu.
...
Chắc vì cô ấy chỉ mải yêu thương.
Đôi khi tôi nghĩ mình thiệt thòi trong một mối quan hệ, chắc vì tôi chỉ mải yêu thương, lo cho mà không lo nhận.
Đôi khi tôi nghĩ mình giống mẹ nhiều quá, cứ vội nhận phần thiệt về mình đã, để người mình thương nhận phần hơn.
Mẹ gặp chú từ bao giờ tôi chẳng nhớ, đến với chú như nào tôi cũng chẳng hay. Nhưng tôi biết chú đã bước vào cuộc đời mẹ và tôi nhanh lắm, chẳng mấy chốc chú giống như một thành viên trong gia đình vốn chỉ có hai mẹ con và vài chú chó nhỏ của tôi.
Từ ngày chú bước chân vào căn nhà này, mọi thứ như được thỏa hiệp với an yên, cuộc sống của mẹ thôi bấp bênh những cô đơn, những tủi thân, những ngày quanh quất chỉ có một mình. Mẹ cười nhiều hơn, vết chân chim nơi khóe mắt buồn như ngày một mờ nhạt. Tôi biết mẹ vui, vì chú là người tốt, chú biết lo cho cái gia đình "hờ" này, chú biết cách coi mẹ như một người phụ nữ cần được yêu, biết coi tôi như một cô con gái cần được nuông chiều.
Tôi hy vọng một thì mẹ hy vọng mười. Mẹ hy vọng vào một tương lai sáng hơn của hiện tại. Mẹ hy vọng vào một cuộc sống tròn đầy hơn. Cái tròn đầy ấy là con nắng ấm nhảy nhót trên sân mỗi chiều chú trở về, là bữa cơm ngọt đượm tình yêu, là giấc ngủ êm không còn những giọt nước mắt cô đơn của mẹ.
Là hạnh phúc tới mơ hồ.
...
Có những lúc tuột tay.
Chú và mẹ cãi nhau. Tôi nghe tin đó khi đang ở xa. Chú cãi nhau với mẹ? Chẳng phải chú nâng niu mẹ lắm hay sao? Chẳng phải với chú, mẹ là người cần được trân trọng nhất hay sao? Trận cãi nhau ồn ào tới mức mẹ gần như sụp đổ. Mẹ nói mẹ thất vọng, mẹ nói mẹ buồn, mẹ nói mẹ hình như đã đặt trái tim sai hướng. Một đứa con gái xốc nổi như tôi sẵn sàng xù lông lên để ra vẻ gớm ghê với bất kì ai chạm tới điều thiêng liêng nhất cuộc đời mình – là mẹ.
...
Cái mồm nó ghê gớm, cái tâm nó không độc nhưng cái lời nó nói thật tàn nhẫn, thật làm buốt tim. Nó nguyền rủa người đàn ông ấy, nó đay nghiến cái thứ đang xé rách tim mẹ, nó chửi, nó gào, nó thét lên những tiếng chói tai, nó phát điên lên được với cái hạnh phúc mơ màng tưởng chừng đã có hóa ra chỉ là một bức tranh với những nét than chì vẽ vội nhạt nhòa.
Cuộc sống không chú là những ngày câm lặng. Tôi chẳng dám nhắc tới tên người đàn ông ấy trước mặt mẹ, chẳng dám chạm vào nỗi cô đơn của mẹ dẫu cho tôi biết trái tim mẹ cũng đang cần xoa dịu những đau thương. Người đàn ông ấy như biến mất trong cuộc sống của tôi và mẹ chỉ trong thời gian rất ngắn. Tôi nhớ người ấy từng nói sẽ yêu mẹ tới cuối cuộc đời... Những câu hứa, những từ ngữ ám chỉ tương lai nó vốn dĩ chỉ là thứ làm ngọt tim lúc cảm xúc dâng trào, lúc chính bản thân mình cũng không hề hay biết nó đã trở thành một cái gạch chân ghi nhớ trong tim người được hứa.
Ngã tư đường.
Đơn giản chỉ là cái ngã tư vành đai ba lúc mười một giớ đêm vẫn sáng đèn mà tôi đứng đó. Có đến hơn một lần hơi cay chạy xộc trong khoang mũi làm nước mắt chỉ chực trào ra nhưng lại vội vàng nuốt vào.
Tôi từng viết nhiều về nỗi đau của người khác, của những người tôi quen hay của những người tôi tự tưởng tượng ra. Nào thì đau đến xé tim, đến quằn quại, đến dằn vặt, đến chết. Nhưng tôi chẳng ngờ cũng có ngày phải ngồi đây mà viết về nỗi đau của chính mình. Nó không máu me, không ghê gớm nhưng nó cứ âm ỉ, đau mà chẳng được nói. Nói cho ai? Ai nghe? Ai hiểu?
Đứng cuối tuổi hai mươi, lần đầu tôi biết những lời mình nói ra sẽ làm chết tim người khác tới mức nào. Những câu nguyền rủa, nhữn

Ngày 27 tháng chạp âm lịch, tiết trời se lạnh ở cái thôn quê vùng cao này, tôi vừa đặt chân xuống mảnh đất quê hương sau một ngày dài trên chuyến xe từ thành phố vượt qua nhiều đoạn đèo gập[…]
Truyện ngắn

Người ta nói quá khứ cần có thời gian, nhưng sẽ là bao lâu? Và đến bao giờ những điều đó thôi không còn là "quá khứ" để người ta không cần phải buồn đau nữa? Nó còn nhớ rất rõ, những buổi […]
Truyện ngắn

Đi khắp thế gian không ai sánh bằng Mẹ Gian khổ cuộc đời ai nặng gánh hơn Cha... Hơn 2 tuổi, nhà neo người không có người trông, con được gửi đi nhà trẻ. Mỗi chiều, Mẹ đến đón con rồi đư[…]
Truyện ngắn

Vấp ngã không phải là thất bại
Làm thế nào đây? Làm thế nào để khi chạm đất, mọi thứ sẽ là nhẹ nhất. Khuôn mặt mình có thể bị nát, nhưng, cái đầu này, mình phải giữ cho nó an toàn. Đó là những điều cuối cùng tôi nghĩ đượ[…]
Truyện ngắn
Tại sao anh không về nhà? Tại sao anh để cho người phụ nữ đó gọi điện mà không thèm nói gì với nó? Để xem lần này anh giải thích sao đây. Cơ mà anh có nói gì đi nữa thì nó cũng chẳng còn tin[…]
Truyện ngắn
Câu chuyện dưới đây xảy ra lâu lắm rồi bên Do Thái. Một ngày kia, khi những viên chức chính phủ đang sữa chữa, xây cất một chuồng bò thì họ trông thấy trong góc nhà có một cái ổ chuột. Họ b[…]
Truyện ngắn
Có thể tôi mạnh mẽ, tôi khô khan, tôi kiêu căng, tôi bảo thủ, tôi thích tự do, tôi không muốn dựa dẫm, tôi ghét bị phụ thuộc vào người khác, tôi... Nhưng tôi cũng muốn một lần biết thế nào l[…]
Tâm Sự

Ba tự hào về bốn công chúa của ba!
"Ba là trưởng họ, ba cũng như những người cha khác, cũng muốn có một đứa con trai để nối dõi lắm chứ, nhưng ba cũng không đặt nặng vấn đề đó, không có con trai cũng không sao vì ba có bốn cô[…]
Truyện ngắn