
Khi cô ấy khóc
Bình chọn: 318
Bình chọn: 318
Chú bị ung thư phổi, căn bệnh di căn lên não rồi. Chẳng kịp nhận ra, chẳng kịp chuẩn bị, chỉ còn kịp bàng hoàng nghe tin từ người nhà của chú.
Chú cố gắng biết bao mới có thể tuyệt tình với mẹ. Chú đã nén lòng bao nhiêu lần để nỗi nhớ mẹ không khiến chú chạy đến nói hai từ "Xin lỗi"? Và tôi, đã làm chú tuyệt vọng tới mức nào?
Không dám biện minh rằng mình không biết không có tội.
Không dám khóc trước mặt mẹ.
Không dám cầm bàn tay run rẩy gầy gò của chú.
Nhưng cũng chẳng dám yếu lòng.
...
Mẹ đã đau, mẹ cũng đã khóc. Nhưng mẹ là người phụ nữ nhiều lòng thương hơn lòng thù hận. Mẹ ở bên chú, tận tụy như chưa từng có những vết nứt trong tim. Chú chẳng nhận ra ai nữa nhưng bàn tay luôn kiếm tìm bàn tay mẹ, cố hết sức nắm chặt lấy, mười ngón tay đan lại với nhau. Chú sợ mình nhắm mắt vào mẹ sẽ đi mất, lại luốn cuống vụng về cầm chặt tay, lúc ngủ say cũng nhớ đừng buông lỏng, đừng để mẹ đi mất, đừng để mẹ rời xa.
Chú vẫn đang cố gắng làm như lời đã hứa: Sẽ yêu thương mẹ tới cuối đời.
...
Con gái mẹ biết cười.
Con gái mẹ cũng yêu thương nhiều hơn ghét bỏ. Con gái mẹ yếu đuối nhưng biết tìm cách vượt qua. Con gái mẹ chẳng muốn thấy mẹ buồn, chẳng muốn thấy những giọt nước mắt lăn ra vì con thêm một lần nào nữa.
Mẹ lo cho người mẹ thương, mẹ lo cho con mẹ chẳng đủ mạnh mẽ. Cuộc đời mẹ đã chẳng ấm êm, chỉ lo cuộc đời con cũng chẳng yên ả.
Cuộc đời này sẽ chẳng tha cho một ai cả, nó sẽ dìm từng người một xuống cái đáy của xã hội rồi vui sướng nhìn họ quằn quại tìm đường ngoi lên.
Con chẳng thể nói nếu cuộc đời khốn nạn với con, con sẽ khốn nạn lại với nó. Con gái mẹ không đành hanh tới mức ấy. Nhưng, nếu nó tàn nhẫn với con, con cũng sẽ tìm được cách mà sinh tồn – thật tử tế. Sẽ giống như mẹ mười bảy năm qua và tới mãi sau này luôn vì con mà tìm cách đứng lên, vì con mà yêu thương cuộc đời này nhiều hơn thay vì căm hận nó.
Mẹ à, con chẳng thể ôm hết vào tay những yêu thương con muốn giữ, con chẳng thể níu lấy những người muốn bỏ con mà đi hay chẳng thể có được những người không muốn đi vào cuộc đời con. Nhưng sẽ chẳng bao giờ con hết yêu thương, dù không tài giỏi nhưng con tự hào rằng mình còn có một trái tim.
Rồi mẹ sẽ thấy con mẹ biết cười. Những giọt nước mắt con sẽ giữ chặt nơi đáy mắt để mẹ thấy khóe miệng con biết cười, chỉ cần, ở phía sau, sẽ vĩnh viễn có một người đứng đó, đưa tay về phía con, chờ đợi, mỉm cười và nói:
"Quay về thôi, muộn lắm rồi, con gái!"
Uyên Nguyễn
Ngày xửa ngày xưa thật xưa lắm, có một quốc vuơng ở tận phương trời xa xôi bên một khu rừng rộng lớn và rậm rạp. Vương quốc nầy sống thật hòa bình và yên vui sau một thời gian dài triền miên[…]
Truyện ngắn
Diễn văn trong lễ tốt nghiệp của một tiến sĩ
Trong ngày vui này, tôi muốn chia sẻ với các bạn 3 điều với tư cách là một người bạn. Chỉ có 3 điều thôi, không có gì là lớn lao. Tôi rất hân hạnh được có mặt trong buổi lễ tốt nghiệp ngày h[…]
Truyện ngắn
Thật ra anh không hề hiểu được đại học là gì, nhưng anh hiểu, em trai đã mang lại cho cả nhà niềm tự hào vì cả làng chỉ có mỗi mình tôi đậu đại học. Chính sách kế hoạch hóa gia đình là mỗi[…]
Truyện ngắn
Bài Giáo dục công dân dạy thấy bạn sai phải nhắc nhở. Nhưng đó là lí thuyết, còn thực tế, quay cóp mà góp ý thì tình bạn đổ vỡ là cái chắc! Sinh hoạt lớp. Cô chủ nhiệm nêu tên Tiệp. Đêm trư[…]
Truyện ngắn
Sinh viên:Có ai nghe được não của Giáo sư chưa? Có ai sờ được, cảm nhận được hay ngửi được nó chưa? Xem ra là chả có ai. Vậy, theo Nguyên tắc Thực Nghiệm và Chứng Minh, khoa học có thể nói r[…]
Truyện ngắn
Bé Tơn đã học xong mẫu giáo, chỉ còn ít tháng nữa là vào lớp Một. Tên thật bé là Nhân, tên ở nhà mới là Tơn. Mẹ bé đã mất cả đêm mới nghĩ ra cái tên ở nhà đó cho bé. Đặt là Tí là Tèo thì khô[…]
Truyện ngắn
Thế nhưng, đã có lần tôi đã làm cho ông buồn, đã có lần tôi vô tình làm cho tình thương biển trời của ông bị tổn thương, và có lần tôi đã phụ lại tình thương của ông.... Ngày ấy tôi là một […]
Truyện ngắn
Lý trí thắng, trái tim có buồn không?
Ngày... tháng... năm... ... Ngày hôm nay, giống như nhiều ngày khác trước đó, tôi lại khóc. Và thế là tôi lại nhớ cậu, thật sự rất nhớ cậu ấy. Có gì lạ đâu, những lúc mệt mỏi, lúc khó khăn t[…]
Truyện ngắn