Hồi chuông thứ bảy
Bình chọn: 678
Bình chọn: 678
Như một câu nói mà Nguyên đã chờ đợi rất lâu rồi, khuôn mặt cậu bỗng dãn ra. Nguyên vội vàng đứng lên, nhanh hơn cả tôi. Cậu đáp, thoáng lia nhanh đôi mắt về phía đồng hồ lần nữa:
- À...vậy sao. Được rồi, cậu về cẩn thận nhé, ngoài trời vẫn còn mưa lất phất đấy.
Tôi khẽ gật, đứng nhanh theo cậu, những bước đi có chút ngập ngừng.
Ra đến nhà xe, Nguyên cũng có vẻ rất vội vàng. Dù trời chưa tạnh hẳn, cậu cũng chẳng chịu chờ mà lật đật lấy xe về luôn. Thấy vậy, tôi cũng đi trả thẻ và dắt chiếc xe đạp ướt mem của mình theo Nguyên.
- Cậu về nhé, cẩn thận đường xá đấy
Nguyên quay đầu nhìn tôi khi vừa bước lên xe. Tôi hướng ánh mắt theo cậu, gật nhẹ mái đầu.
Có gì đó thực sự không ổn. Chẳng định thành hình như bỗng có thứ linh cảm trông tôi mách bảo. Từ vẻ lo lắng nhấp nhỏm của cậu, đến cả vẻ lãnh đạm cùng câu nói khiến tôi có chút xáo trộn. Thật ra cuộc gọi tôi vừa nhận là của một người lạ gọi nhầm số. Chỉ là tôi biết Nguyên cần rời cuộc hẹn với tôi, tôi đoán thế.
Đứng bần thần một lúc. Xuyên qua màn nước vẫn còn rơi nặng hạt, tôi thấy Nguyên kéo cao nón của chiếc áo khoác dày, guồng chân đạp nhanh theo hướng ngược đường về nhà cậu. Chút gì đó trong tôi khựng lại, dần hình thành một mối nghi ngờ mơ hồ.
Tôi phải chạy theo Nguyên !
Giọng nói trong đầu tôi lại thì thầm. Một quyết định chưa chắc là đúng, thế nhưng tôi vẫn vội vàng leo lên xe, hướng theo bóng dáng của Nguyên mà đạp thẳng....
Nguyên chạy rất nhanh, đến mức tôi phải cố sức lắm mới không để mất dấu cậu. Con đường chật hẹp đông đúc trở nên vắng thênh thang bởi cơn mưa nặng hạt. Con đường tôi đi như kéo theo cả hàng tràng những suy nghĩ mơ hồ. Thoáng chốc, nó biến thành cả nỗi lo sợ.
''Hồi chuông thứ bảy....? Cậu nên bỏ thói quen đó, Thy à, một sự chờ đợi vô vọng''
Câu nói của Nguyên cứ vờn nhanh trong đầu. Rất khó để nói thành lời những cảm xúc ngổn ngang lúc này. Những giọt mưa như càng ngày lại càng nặng hạt, quất mạnh vào bờ vai gầy run lên vì lạnh của tôi. Cố nheo mắt nhìn theo bóng dáng như nhòe dần, tôi bất giác khẽ gọi tên cậu, như một cách yếu ớt để níu Nguyên trở lại. Tôi chỉ biết gồng mình đạp thật nhanh, cầu mong Nguyên sẽ quay lại. Bởi một sự tình cờ nào đó, có thể Nguyên sẽ nhận ra, hỏi tôi với vẻ lo lắng. Hai đứa sẽ cũng nhau đạp dọc con đường mưa. Cậu sẽ cười kể về một cậu chuyện bâng quơ nào đó. Tôi vẫn sẽ lặng im. Không hẳn là lắng nghe, và lâu lâu sẽ nhận được cái cau mày giận dỗi rất đỗi trẻ con của Nguyên.
Như thế, mọi chuyện sẽ diễn ra như nó từng hiện diện.
Bỗng nhiên, chiếc xe của Nguyên chợt dừng lại, khiến những dòng suy nghĩ trong tôi khựng lại theo. Cậu bước xuống xe, dắt vội vào nhà để xe của rạp chiếu phim. Những nghi ngờ trong tôi lại trỗi dậy. Tôi đứng sững dưới trời mưa, mặc cho những dòng xe cứ lướt vùn vụt xuôi chiều phố vắng, cố trốn những giọt mưa đang dần rơi nặng hạt. Cảm giác khi con tim bỗng trật một nhịp, rất nhanh.
Sau một lúc đứng yên để xoay xở với những nghi vấn đang quay mòng mòng, tôi chợt nhận ra mình thật ngốc nếu cứ tiếp tục đứng mãi ở đây. Nghĩ vậy, tôi vội vàng dắt nhanh chiếc xe của mình vào, khéo léo giữ khoảng cách để không bị Nguyên phát hiện.
Nguyên bước một, tôi bước một. Cậu ấy bước hai, tôi bước hai. Tôi cứ lặng lẽ theo chân cậu ấy như một điệp viên đang điều tra vụ án mạng. Căng mắt dõi theo Nguyên trong dòng người tấp nập nơi đại sảnh của rạp. Chiếc áo khoác trơn màu xám lẫn nhanh theo từng nhịp bước vội.
Tôi thấy Nguyên ở kia, vẫn đang hiện hữu ngay trước mặt.
Tôi thấy một cô gái với mái tóc đen dài được bới cao không chút cầu kì, mặc một chiếc áo thun và một chiếc quần bò ôm sát không chút cầu kì, khuôn mặt xinh tự nhiên với một lớp trang điểm nhẹ không chút cầu kì.
Tôi thấy cô bạn đứng đó, đôi mắt chợt bừng sáng khi nhìn thấy Nguyên. Như cảm giác mà tôi vẫn hay tự ấp ủ mỗi khi gặp cậu.
Tôi thấy Nguyên bước đến,vẫn còn hơi thở hổn hển và quần áo ướt mem, thế nhưng, đôi mắt nâu trong cũng như ánh lên cả niềm hạnh phúc rất khẽ.
Tôi thấy Nguyên cầm tay cô, vuốt nhẹ mái tóc suôn mềm rồi nở nụ cười- nụ cười mà tự bao giờ tôi đã mặc định rằng, nó luôn dành cho tôi, riêng cho tôi...
Tôi thấy Nguyên áp nhẹ khuôn mặt vào cô bạn, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn kín đáo trên gò má cao xinh xắn .
Rồi tôi thấy Nguyên biến mất.
Nguyên- ngày xưa của tôi đã biến mất.
Nguyên- mối tình đơn phương của tôi biến mất
Nguyên- người con trai-của-riêng-tôi-biến mất.
Chẳng có giọt mưa nào nhưng trước mặt tôi như nhòe đi. Hình ảnh nhạt nhòa của Nguyên dịu dàng cầm tay cô bạn bước vào phòng chiếu phim như những đường cắt lớn vào mối tình bấy lâu của tôi, rơi đều và vụn vỡ. Tôi cố căng mắt nhìn rõ lần nữa, để chắc chắn mình không nhìn lầm. Nhưng sao đôi mắt cứ nhắm nghiền lại, để cố làm dịu đi cơn đau đang nhói trong lòng.
Khoảng khắc
Tôi đồng ý ngay, vì sợ cô ấy đổi ý. Nhưng hơn hết, là tôi không nỡ từ chối kết bạn với một cô gái dễ thương như vậy. Mai Lần đầu tiên Tôi gặp Hoàng lần đầu tiên ở nhà sách, khi thấy cậu ấ[…]
Truyện ngắn

Sinh nhật 18 tuổi, trong sự ngạc nhiên của tôi, thằng bé chủ động xin tôi được làm một điều nó muốn. Ngày hôm đó, tôi về và thấy tất cả đồ đạc trong nhà bị đập vỡ. Chỉ còn một thứ nguyên vẹn[…]
Truyện ngắn

Tháng ba. Hoa gạo như những ngọn đèn thắp rực cả thung lũng. Từ trên núi cao nhìn xuống thấy chúng đứng tựa vào nhau hệt như một trái tim lớn, hừng hực và mãnh liệt. Sau một đêm, những xác h[…]
Truyện ngắn

Đó là ông Bảy Chánh, Việt kiều mới về làng tôi. Nghe nói ông về được nửa năm đã giúp làng xây đường xá, đình chùa, trường học rồi lập cả quỹ khuyến học, ai cũng tấm tắc khen ông có cái tâm, […]
Truyện ngắn

Nhiều người trẻ kêu rằng, càng ngày càng chán Tết, Tết gì mà nhạt thế, thậm chí chán hơn ngày thường. Tôi thì nghĩ rằng, các bạn chán Tết bởi các bạn đang tự đánh mất Tết. Bài viết này tôi […]
Truyện Blog
Gửi anh chàng trai của mùa thu, em gọi anh là chàng trai của mùa thu vì em gặp và quen anh vào mùa thu năm ngoái, tầm cuối tháng 9 năm 2014. Anh đã làm em thấy yêu cái mảnh đất xa lạ đó, anh[…]
Tâm Sự
Chúng ta đừng bao giờ gặp nhau anh nhé
Mình không bao giờ gặp nhau anh nhé? Một cuộc tình ảo... Trời mưa nặng hạt thêm rồi, tiếng mưa như trút xuống cõi mênh mang trong em, em lạc lõng và rơi vào trạng thái trống rỗng. Đêm nay, […]
Tâm Sự

Liên minh phe thất tình - Lam Tiểu Miết
Một cô gái yêu thầm suốt bao nhiêu năm không có kết quả. Một chàng trai bất ngờ phát hiện ra vị hôn thê của mình đi yêu người khác. Tác phẩm đậm chất hài hước xoay quanh câu chuyện "liên mi[…]
Sách Hay