Hồi chuông thứ bảy
Bình chọn: 730
Bình chọn: 730
Như một câu nói mà Nguyên đã chờ đợi rất lâu rồi, khuôn mặt cậu bỗng dãn ra. Nguyên vội vàng đứng lên, nhanh hơn cả tôi. Cậu đáp, thoáng lia nhanh đôi mắt về phía đồng hồ lần nữa:
- À...vậy sao. Được rồi, cậu về cẩn thận nhé, ngoài trời vẫn còn mưa lất phất đấy.
Tôi khẽ gật, đứng nhanh theo cậu, những bước đi có chút ngập ngừng.
Ra đến nhà xe, Nguyên cũng có vẻ rất vội vàng. Dù trời chưa tạnh hẳn, cậu cũng chẳng chịu chờ mà lật đật lấy xe về luôn. Thấy vậy, tôi cũng đi trả thẻ và dắt chiếc xe đạp ướt mem của mình theo Nguyên.
- Cậu về nhé, cẩn thận đường xá đấy
Nguyên quay đầu nhìn tôi khi vừa bước lên xe. Tôi hướng ánh mắt theo cậu, gật nhẹ mái đầu.
Có gì đó thực sự không ổn. Chẳng định thành hình như bỗng có thứ linh cảm trông tôi mách bảo. Từ vẻ lo lắng nhấp nhỏm của cậu, đến cả vẻ lãnh đạm cùng câu nói khiến tôi có chút xáo trộn. Thật ra cuộc gọi tôi vừa nhận là của một người lạ gọi nhầm số. Chỉ là tôi biết Nguyên cần rời cuộc hẹn với tôi, tôi đoán thế.
Đứng bần thần một lúc. Xuyên qua màn nước vẫn còn rơi nặng hạt, tôi thấy Nguyên kéo cao nón của chiếc áo khoác dày, guồng chân đạp nhanh theo hướng ngược đường về nhà cậu. Chút gì đó trong tôi khựng lại, dần hình thành một mối nghi ngờ mơ hồ.
Tôi phải chạy theo Nguyên !
Giọng nói trong đầu tôi lại thì thầm. Một quyết định chưa chắc là đúng, thế nhưng tôi vẫn vội vàng leo lên xe, hướng theo bóng dáng của Nguyên mà đạp thẳng....
Nguyên chạy rất nhanh, đến mức tôi phải cố sức lắm mới không để mất dấu cậu. Con đường chật hẹp đông đúc trở nên vắng thênh thang bởi cơn mưa nặng hạt. Con đường tôi đi như kéo theo cả hàng tràng những suy nghĩ mơ hồ. Thoáng chốc, nó biến thành cả nỗi lo sợ.
''Hồi chuông thứ bảy....? Cậu nên bỏ thói quen đó, Thy à, một sự chờ đợi vô vọng''
Câu nói của Nguyên cứ vờn nhanh trong đầu. Rất khó để nói thành lời những cảm xúc ngổn ngang lúc này. Những giọt mưa như càng ngày lại càng nặng hạt, quất mạnh vào bờ vai gầy run lên vì lạnh của tôi. Cố nheo mắt nhìn theo bóng dáng như nhòe dần, tôi bất giác khẽ gọi tên cậu, như một cách yếu ớt để níu Nguyên trở lại. Tôi chỉ biết gồng mình đạp thật nhanh, cầu mong Nguyên sẽ quay lại. Bởi một sự tình cờ nào đó, có thể Nguyên sẽ nhận ra, hỏi tôi với vẻ lo lắng. Hai đứa sẽ cũng nhau đạp dọc con đường mưa. Cậu sẽ cười kể về một cậu chuyện bâng quơ nào đó. Tôi vẫn sẽ lặng im. Không hẳn là lắng nghe, và lâu lâu sẽ nhận được cái cau mày giận dỗi rất đỗi trẻ con của Nguyên.
Như thế, mọi chuyện sẽ diễn ra như nó từng hiện diện.
Bỗng nhiên, chiếc xe của Nguyên chợt dừng lại, khiến những dòng suy nghĩ trong tôi khựng lại theo. Cậu bước xuống xe, dắt vội vào nhà để xe của rạp chiếu phim. Những nghi ngờ trong tôi lại trỗi dậy. Tôi đứng sững dưới trời mưa, mặc cho những dòng xe cứ lướt vùn vụt xuôi chiều phố vắng, cố trốn những giọt mưa đang dần rơi nặng hạt. Cảm giác khi con tim bỗng trật một nhịp, rất nhanh.
Sau một lúc đứng yên để xoay xở với những nghi vấn đang quay mòng mòng, tôi chợt nhận ra mình thật ngốc nếu cứ tiếp tục đứng mãi ở đây. Nghĩ vậy, tôi vội vàng dắt nhanh chiếc xe của mình vào, khéo léo giữ khoảng cách để không bị Nguyên phát hiện.
Nguyên bước một, tôi bước một. Cậu ấy bước hai, tôi bước hai. Tôi cứ lặng lẽ theo chân cậu ấy như một điệp viên đang điều tra vụ án mạng. Căng mắt dõi theo Nguyên trong dòng người tấp nập nơi đại sảnh của rạp. Chiếc áo khoác trơn màu xám lẫn nhanh theo từng nhịp bước vội.
Tôi thấy Nguyên ở kia, vẫn đang hiện hữu ngay trước mặt.
Tôi thấy một cô gái với mái tóc đen dài được bới cao không chút cầu kì, mặc một chiếc áo thun và một chiếc quần bò ôm sát không chút cầu kì, khuôn mặt xinh tự nhiên với một lớp trang điểm nhẹ không chút cầu kì.
Tôi thấy cô bạn đứng đó, đôi mắt chợt bừng sáng khi nhìn thấy Nguyên. Như cảm giác mà tôi vẫn hay tự ấp ủ mỗi khi gặp cậu.
Tôi thấy Nguyên bước đến,vẫn còn hơi thở hổn hển và quần áo ướt mem, thế nhưng, đôi mắt nâu trong cũng như ánh lên cả niềm hạnh phúc rất khẽ.
Tôi thấy Nguyên cầm tay cô, vuốt nhẹ mái tóc suôn mềm rồi nở nụ cười- nụ cười mà tự bao giờ tôi đã mặc định rằng, nó luôn dành cho tôi, riêng cho tôi...
Tôi thấy Nguyên áp nhẹ khuôn mặt vào cô bạn, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn kín đáo trên gò má cao xinh xắn .
Rồi tôi thấy Nguyên biến mất.
Nguyên- ngày xưa của tôi đã biến mất.
Nguyên- mối tình đơn phương của tôi biến mất
Nguyên- người con trai-của-riêng-tôi-biến mất.
Chẳng có giọt mưa nào nhưng trước mặt tôi như nhòe đi. Hình ảnh nhạt nhòa của Nguyên dịu dàng cầm tay cô bạn bước vào phòng chiếu phim như những đường cắt lớn vào mối tình bấy lâu của tôi, rơi đều và vụn vỡ. Tôi cố căng mắt nhìn rõ lần nữa, để chắc chắn mình không nhìn lầm. Nhưng sao đôi mắt cứ nhắm nghiền lại, để cố làm dịu đi cơn đau đang nhói trong lòng.
Khoảng khắc

Thực ra thì chị không cần cười tươi như thế làm gì. Chỉ tổ cho Phong đong đầy thêm hình ảnh đáng yêu của chị vào trong con tim yếu mềm của mình. Phong chỉ chờ có vậy là chạy đến dắt xe cho c[…]
Truyện ngắn
Ký ức màu gì. Ký ức trôi vèo như một tiếng chuông xa. Tuần sau thì Phiên đi Tôi đưa Phiên lòng vòng quanh những con đường nhỏ xíu của thị trấn. Những ngày này chẳng có nhiều nữa. Tôi nhì[…]
Truyện ngắn
Trong cuộc sống cũng vậy. Nếu chúng ta cứ liên tục chịu đựng gánh nặng, nó sẽ càng ngày càng trở nên trầm trọng. Không sớm thì muộn chúng ta cũng gục ngã. Người dẫn chương trình giơ cao một[…]
Truyện ngắn

Một doanh nhân đã mua một viên kim cương khổng lồ ở Nam Phi, kích thước của nó bằng lòng đỏ trứng gà. Người đàn ông rất buồn vì phát hiện ra một vết nứt bên trong viên đá quý này. Ông ta[…]
Truyện ngắn

Con dâu đi làm về, chưa kịp cởi giày đã nghe trong bếp tiếng mẹ chồng hậm hực: "3 năm làm dâu chưa bao giờ thấy nó lo lắng Tết nhất với mẹ chồng. Dâu nhà người ta, áp Tết đã xắn xở mua sắm, […]
Truyện ngắn
Chị để ý hai ngày nghỉ cuối tuần anh tắt điện thoại. Dạo này, anh về đúng giờ, người không có dấu hiệu của hơi men hay tỏ thái độ bực dọc với con trai như mọi lần. Đối với chị, đó là tín hiệ[…]
Truyện ngắn

Em hồn nhiên rồi em sẽ bình yên
Cứ hồn nhiên đi em, bình yên sẽ đến mà... Đừng bao giờ hoài phí nước mắt của mình cho những người không xứng đáng. Với họ, đó chỉ là giọt nước vô tri, thậm chí có khi họ còn chẳng dành t[…]
Truyện Blog

Nhiều hôm có những vị khách khi thấy hành đồng của bố đã khen bố là người chồng tử tế, là người bố biết chăm lo gia đình, để khi thanh toán tiền xe họ trịnh trọng "thưởng" thêm cho bố ít tiề[…]
Truyện ngắn