Hồi chuông thứ bảy
Bình chọn: 729
Bình chọn: 729
- Thy, đi nào, chúng ta còn phải đến lớp học thêm của thầy Huyền nữa.
Giọng nói trầm đều của Nguyên vang lên, phá bỉnh cả bầu không khí im lặng đè nặng lên cuộc nói chuyện giữa tôi và cậu. Làm ngơ hết những điều vừa xảy ra, Nguyên đứng lên, đẩy chiếc ghế ra.Tôi nhìn cậu, sợ rằng một chút những hờn dỗi vẫn còn len lỏi qua khuôn mặt lơ đãng đang hướng thẳng vào tôi. Luồn vội cuốn truyện nhỏ đang cầm trên tay vào ngăn ngoài của chiếc ba lô da màu nâu nhạt, tôi cũng lóng ngóng đứng lên, lướt nhanh theo nhịp bước của Nguyên.
Nguyên là thế, cậu sẽ luôn giữ sự im lặng đến một mức độ vừa phải, cất nó vào một góc khi nó chưa kịp lớn lên. Cậu sẽ luôn là người làm hòa trước dù đó là lỗi của tôi hay Nguyên. Một chàng trai như Nguyên – tôi nghĩ đó là một quyết định đúng đắn .
***
Ngày chủ nhật ảm đạm.
Bầu trời cao vút. Những đám mây trôi hờ hững, chìm hẳn vào màu xanh ngắt của bầu trời cao lồng lộng, như ai đó khắc lên những nét chạm nhạt nhòa trong không trung. Những tia sáng đầu ngày vươn dài, tràn qua mọi vật làm những chi tiết nhỏ bé nhất cũng nổi bần bật, hiện hữu trong không gian bề bộn của đường xá tấp nập.
Tôi lười biếng nằm dài trên chiếc giường ấm áp, lún sâu vào tấm nệm êm. Chẳng có lí do gì để tôi phải dậy sớm vào ngày hôm nay. Mẹ đi họp gì đó trên cơ quan, mặc dù hôm nay là ngày chủ nhật, bố thì qua nhà chú Tư , chắc lại rủ nhau đi câu cá chỗ khỉ ho cò gáy nào đó. Còn mình tôi ở nhà, tự xoay xở với ngày chủ nhật dài lê thê.
Cốc trà chanh pha vội cùng chút đá tan gần hết đặt bừa bãi nơi góc bàn. Thường thì tôi sẽ tự thưởng cho mình một ngày bận tay bận chân bằng việc cắm cúi làm những món đồ handmade nhỏ xinh. Để trang trí hoặc đem tặng một ai đó. Nhưng công việc ngồi im một chỗ căng mắt ra, tỉ mỉ cắt dán hay đan lát đó hôm nay bỗng khiến tôi chán nản. Như một phản xạ có điều kiện, tôi chợt nhớ đến Nguyên. Nguyên ''của tôi'' là người sẽ lấp đầy những chỗ trống như thế vào những ngày nhạt nhẽo trống rỗng như hôm nay. Vớ nhanh chiếc điện thoại đặt trên đầu giường, tôi bấm số gọi cho cậu. Con số bảy được cài đặt vào chế độ ''quay số nhanh''
Tút....
Tút....
Tút....
Ba hồi chuông vang lên đều đều, kéo dài như bất tận. Như một thói quen khó bỏ, tôi lẩm nhẩm đếm theo, một tay miết nhẹ bờ môi mỏng như một cách để chờ đợi.
Vẫn chưa có ai bắt máy
Tút....
Tút...
Năm hồi chuông.
Tút....
Alo !
Giọng nói quen thuộc vang lên, kịp làm tát ngúm những tiếng tút khó chịu áp sát bên tai tôi. Tôi biết rằng Nguyên sẽ luôn luôn bắt máy trước hồi chuông thứ bảy. Bằng không, tôi sẽ là người cúp máy cái rụp. Tôi chẳng biết rằng mình đã hình thành thói quen đó tự bao giờ. Đơn giản là tôi ghét sự chờ đợi, hoặc là luôn cố gắng giữ cho mình một sự chờ đợi nhất định. Dù biết rằng người đó sẽ bắt máy hay không, tôi vẫn sẽ chờ- hồi chuông thứ bảy.
- Thy đấy à? Chuyện gì thế?
Câu hỏi của Nguyên vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của tôi. Thân hình tôi như đờ ra. Tôi thật ngốc khi chưa nghĩ ra lí do để gọi cho Nguyên. Từng dòng suy nghĩ lướt nhanh qua đầu, cố gắng nghĩ ra một lí do hợp lí. Vẫn chẳng có việc gì để tôi gọi cho Nguyên vào một sáng chủ nhật buồn tẻ. Cố lấp đầy khoảng lặng đang dần hình thành, tôi nói nhanh, không để cậu kịp nhận ra điều gì đó.
- À...Nguyên à. Cậu rảnh không?
- Vào hôm nay ? Tớ nghĩ câu trả lời là có.
Được rồi, cố gắng nghĩ ra một câu nói hợp lí nữa nào...
- Thế à, đi nhà sách với tớ không ?
Một thoáng im lặng, Nguyên đặt lại trong chiếc điện thoại tôi nắm chặt trên tay một phút ngập ngừng. Kịp nhận ra điều đó, tôi bất giác hỏi lại, lòng có hơi hoang mang về sự im lặng bất thường của cậu :
- Sao ? cậu không đi được à ?
- Không...Ý tớ là, tại sao lại không nhỉ ? Tớ đợi cậu ngay ngã tư nhé.
Cậu nói của Nguyên như đã dập tắt hết mọi nghi ngờ của tôi. Yên tâm với cái ý nghĩ rằng '' Nguyên cũng thấy thoái mái khi nhận lời'' với tôi. Tôi đáp lại vui vẻ, có thể thấy rõ cả sự hào hứng qua giọng nói hơi cao và có âm lượng lớn hơn bìn
Cô con gái hay than thở với cha sao bất hạnh này cứ vừa đi qua thì bất hạnh khác đã vội ập đến với mình, và cô không biết phải sống thế nào. Có những lúc quá mệt mỏi vì vật lộn với cuộc sống[…]
Truyện ngắn

Hắn đuổi ả ra khỏi nhà. Hình như ả chỉ chờ có vậy. Thật ra nếu không đuổi thì ả cũng đã thu xếp xong để mang con đi khỏi nhà hắn rồi. Hắn đứng nhìn bó bía rồi khẽ chép miệng. Chả là hắn rấ[…]
Truyện ngắn
Và sẽ có mấy người biết hối hận như Hải hay tất cả họ sẽ vẫn hoan cố đốt thời gian, tiền bạc một cách vô ích mà không biết hậu quả về sau.... Chiều đông, những chiếc lá vàng rơi rơi trên c[…]
Truyện ngắn
Đến bây giờ, nó và những người bạn cũ không còn gặp nhau nhiều nữa vì mỗi người ở mỗi phòng khác nhau. Ai cũng bận rộn với những việc học và những chuyện linh tinh khác. Nó thấy tiếc nuối ch[…]
Truyện ngắn
Vào một ngày Sam ra đi trong tuyệt vọng. Khi Jason nhận được tin báo về tang lễ của Sam, bác sĩ Berkeley đưa cho cậu ta một bức thư với một khuôn mặt đầy nét khó hiểu và nói: "Cái này là của[…]
Truyện ngắn

Ba có thói quen hay nói một mình, mẹ đừng lấy làm phiền lòng mẹ nhé! Chẳng qua là vì ba đã quá lẻ loi trong cuộc đời này mà thôi! Mẹ! Con viết những dòng này, chẳng có dịp chi đặc biệt, chẳ[…]
Truyện ngắn

Bạn rơm rớm nói, ông tặng cái chết của mình cho người dân như một cơn mưa phúc lành. Họ, cũng như bọn tôi, ẩn nỗi tiếc thương ông già rực rỡ đó, thấy tâm hồn mình bỗng dưng liền sẹo, bâng kh[…]
Truyện ngắn

Thành chăm chú gỡ từng chiếc kẹp hoa gài trên tóc cô dâu. Biết anh đang sốt ruột My càng cố ý ngọ nguậy. "Yên nào. Không là anh bắt cóc ngay bây giờ đây. Rồi không đợi được nữa anh bế bổng […]
Truyện ngắn