Hoàng hôn màu lửa
Bình chọn: 385
Bình chọn: 385
Khi tôi gần gũi thầy Bắc hơn, quan tâm đến đời tư nhiều hơn, và tất nhiên nghe ngóng dư luận xung quanh về thầy cũng nhiều hơn. Lúc đó tôi mới biết thầy Bắc từng có biết bao mối quan hệ rắc rối với các cô giáo trẻ, với các chị khoá trên. Họ toàn là những cô gái xinh đẹp, chăm ngoan. Thầy Bắc lại từng bị kiểm điểm vì chơi bài bạc gây xô xát... Nhưng tuổi hồng thơ ngây mà mãnh liệt của tôi cho phép tôi phủ nhận tất cả. Tôi nghĩ rằng phải vượt qua mọi cản ngăn và có thách thức mới là tình yêu đích thực.
Thân thể tôi càng lúc càng nở nang, eo oắt. Bọn bạn tôi bảo "mày dáng cao, má lúc nào cũng hây đỏ, da mịn màng nhìn ai chả thích". Rồi mỗi lần ngồi bên thầy tôi lại hồi hộp, lúc hồi hộp má lại hồng hơn, tôi nói rất nhanh để không bối rối. Nhiều lần thầy Bắc bảo tôi nói chuyện nhanh lại có duyên hơn. Vô tình chạm ánh mắt thầy tôi thấy nó như có lửa...
Một hôm tan học. Là một buổi chiều muộn. Tôi cùng thầy Bắc đi thăm một người bạn trong lớp ốm. Nhà bạn ấy rất xa. Kể ra mấy đứa cán bộ lớp chúng tôi đi là được rồi. Thầy Bắc không hiểu sao muốn đích thân vụ này. Chiếc xe máy thầy chở tôi không thật đắt tiền nhưng sạch bong và được trang bị đầy một bình xăng. Lúc trở về, ở quãng sông vắng người. Hoàng hôn quăng xuống mặt sông những sợi ánh sáng màu vàng lửa dát bạc tựa như một chiếc võng óng ánh. Thảm cỏ xanh dày được che khuất với mặt đê bởi một rặng tre đan kết vào nhau. Thầy bảo tôi "mình xuống đây ngắm hoàng hôn một lát em nhỉ? Lâu lắm rồi công việc bận rộn thầy quên cả màu hoàng hôn!". Thầy cười tươi, soi ánh mắt về phía tôi. Cảm giác yên lặng ở một góc quê, bên người đàn ông mà trong ý nghĩ, tôi từng thèm được áp mặt vào vòng ngực ấm nóng, Trái tim tôi bỗng đập rộn ràng hơn. Tôi gật đầu.
Buổi nhập nhoạng tối ấy tôi đã tắm mình bằng những giọt tinh tuý cuối ngày của đất trời. Tôi cảm giác rất rõ từng hạt, từng hạt một rơi xuống, len lỏi vào khắp thân thể. Lúc ấy đất trời đang tiến đến gần nhau. Trời làm văng ra những giọt tinh huyết, đất ngấm dần, ngấm dần cho mầm chồi mai ngày sinh sôi. Bức rèm thời gian kéo xuống. Vạn vật tan hoà vào bóng chiều tà. Bắc gửi lại trên mọi ngóc ngách cơ thể tôi ánh nhìn đắm đuối. Đôi mắt tôi khép hờ rồi toàn thân rơi tõm vào không trung. Chúng tôi tan hòa nhau...
Và sau đó, cứ mỗi tuần thầy Bắc lại đưa tôi đến một nơi chỉ hai chúng tôi biết. Lần nào gặp thầy tôi cũng háo hức không sao tả nổi. Nhưng khoảng hơn một tháng, sau cái lần chúng tôi ở với nhau dưới triền để ấy, thầy Bắc gặp tai nạn giao thông do uống rượu và đi quá tốc độ. Tôi vào viện chăm sóc và gặp Thảo. Cô gái có thân hình mảnh mai, mái tóc dài. Tôi hỏi chị ấy là thế nào với thầy Bắc. Chị ấy bảo "chị là vợ chưa cưới, hai nhà đã có miếng trầu dạm ngõ nhưng vì chị còn đang học nên chưa cưới được". Tôi rơi vào trạng thái bất thần, mặt tái mét. Sợ chị nhận ra nên quay mặt đi.
- Em sao vậy?
- À không. Em buồn hắt hơi ý mà. Thế chị định bao giờ cưới ạ? Mà nếu là vợ của thầy thì em phải gọi là "cô" mới phải chứ nhỉ?!
- Không cần đâu. Cứ gọi chị em cho thân mật. Chị hơn em vài ba tuổi thôi mà. Sao mặt em tái mét kìa. Thương thầy quá hả? Bác sĩ bảo vết thương của thầy không nguy hiểm lắm đâu. Em đừng lo quá!
- Chị chưa trả lời câu hỏi của em?
- À, chắc là cuối năm nay sẽ tổ chức đám cưới em ạ...
- Thế thì sắp rồi còn gì. Bây giờ là tháng chín âm, chỉ còn không đầy ba tháng là cuối năm rồi...
- Ừ, sao em? Em không vui à? Chị biết rồi, các cô không muốn thầy giáo lấy vợ chứ gì. Tâm lí ấy học trò đứa nào chả vậy, chị trước cũng thế.
Chị cười. Còn tôi lúng túng.
- Không! Nhưng mà... Ý em là...
- Sao?
Vừa lúc ấy thì bác sĩ gọi: "người nhà bệnh nhân Bắc đâu nhỉ"...
Tôi trở về ngậm ngùi. Lại tìm đến khúc sông vắng người qua lại. Nhưng không bao giờ tôi còn thấy buổi hoàng hôn nào trên sông đẹp như buổi ấy nữa. Rồi tôi cứ thấy cơ thể khó chịu, buồn nôn và chóng mặt. Bố mẹ tưởng tôi bị ốm nên hỏi han để mua thuốc. Tôi bảo không sao họ cũng không tin. Họ đem về rất nhiều thuốc mua ở hiệu thuốc Tây gần nhà, còn có cả đống thuốc bổ đen đỏ. Nhiều nhất là các loại dưỡng não. Họ sợ tôi mệt mỏi kém thông minh. Đồ ăn cũng mua về toàn thứ có nhiều chất bổ... Nhưng cả tháng trời mà da tôi vẫn vàng vọt. Những dấu hiệu của người thai nghén không qua được mắt mẹ. Bà nhân lúc chỉ hai mẹ con rồi thủ thỉ hỏi chuyện. Những điều đáng sợ mẹ gợi ra khiến tôi oà lên nức nở rồi kể tất cả. Tôi lớn lên được bố mẹ chăm sóc cẩn thận, chưa bao giờ d

Đôi vợ chồng mới cưới, đêm tân hôn, vợ giấu đôi giày của mình đi, đợi chồng bỏ giày lên giường liền giẫm vào giày chồng. Chồng nhìn thấy cười "xuỳ, xuỳ" đuổi vợ. Cô dâu mới bảo, mẹ dặn đêm […]
Truyện ngắn
Một con tàu đang lênh đênh trên biển thì gặp bão to và bị đắm. Chỉ có hai trong số những thủy thủ trên tàu đủ sức bơi đến một hòn đảo gần đó. Họ sống sót nhưng không biết làm gì để sinh tồn […]
Truyện ngắn

Ông cúi mặt, cái ngõ đất bẩn thỉu đã khoác lên mình một tấm áo mới, khang trang sạch sẽ hơn hẳn nhưng suy nghĩ của những con người sống trong ngõ bê tông này liệu có mới hơn, có thay đổi giố[…]
Truyện ngắn
Vợ tôi hỏi: Trên TV có gì không anh? Tôi trả lời: Có rất nhiều bụi bặm, chắc tại em quên lau. Thế là hai vợ chồng cãi nhau. Cuối tuần, vợ tôi muốn đi đến một nơi thật đắt tiền. Tôi chở bả t[…]
Truyện ngắn

8 lần nói dối trong cuộc đời mẹ
Các con biết chuyện thường xuyên gửi tiền về để phụng dưỡng mẹ. Mẹ kiên quyết không nhận, tất cả tiền con gửi về mẹ đều gửi trả. Mẹ bảo: các con mới ra đời, cần nhiều khoản chi tiêu, nào có […]
Truyện ngắn

Là sinh viên năm đầu với chân ướt chân ráo tôi bỡ ngỡ bước vào xóm trọ vừa xây chưa lâu, nhìn những mẩu đất ủi bên ngòai sân còn khá mới. Từ ngày vào xóm trọ tôi thấy bao nhiêu chuyện lạ kì[…]
Truyện ngắn

"Có một người đàn ông và một người đàn bà bị nhốt trong căn hộ trên tầng sáu suốt mười một ngày đêm". Đó là hai người nửa bạn nửa tình nhân mới gặp lại nhau sau hơn mười năm xa cách, và họ[…]
Sách Hay
Ly chè không còn một hạt đậu nào. Phút chốc, Nhi nhận ra Đằng vẫn ở đây, bên Nhi, sau bao nhiêu chuyện đã xảy ra. Mọi thứ rõ ràng như một thước phim chậm. Nhi ngồi đó, khóc lặng. Nhi có một[…]
Truyện ngắn

Có những điều em rất sợ... Em rất sợ nhện. Nhưng nếu phải chia tay anh, thà rằng cho em nỗi sợ bị nhện bò lên tay, lông lá gớm ghiếc đưa mắt nhìn em. Em rất sợ độ cao. Nhưng nếu phải chia t[…]
Truyện Blog