Hoàng hôn màu lửa
Bình chọn: 395
Bình chọn: 395
(BlogRadio.Yn.Lt - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?")
Chị và anh Bắc khi bắt đầu cũng như chuyện của em vậy. Chị đã đem lòng yêu thầy giáo chủ nhiệm của mình. Chẳng bao lâu trao thân cho anh ấy. Nhưng anh ấy yêu chị thật lòng. Chị cam đoan là như thế.
***
Tôi đến bệnh viện phụ sản khám thai. Đây là lần thứ hai tôi mang bầu của chồng tôi. Đứa lớn năm nay vào lớp một. Nó nói thích có em trai. Tôi cũng thích sinh thêm đứa nữa. Lúc chưa lấy chồng tôi còn nghĩ sau này sẽ sinh ít nhất ba đứa. Đẻ thêm một chút cho vui cửa vui nhà. Nhưng đến khi sinh đứa đầu lòng tôi thấy rất sợ. Sợ không phải vì đau. Bù lại nỗi sợ ấy, khi nhìn con lớn lên hằng ngày, từ hàng mi cong, đến đôi môi luôn nở nụ cười chúm chím, mỗi khi ngắm nó tôi cảm thấy hạnh phúc đến lạ kỳ. Chồng tôi có một công ty riêng, tuy không lớn lắm nhưng cũng đủ để ngốn gần hết thời gian của anh ấy vào công việc, tiệc tùng. Nếu không có con chắc tôi buồn chết mất. Bây giờ đứa lớn vào lớp mầm, tôi sinh đứa nữa làm em cho nó, làm bạn với tôi. Nhưng chắc cũng chỉ đứa này nữa thôi.
- Thưa bác sĩ, đây là đơn thuốc của em à?
- Ơ...ơ, hình như là Dung phải không?
- Dạ. A... Chị Thảo. Đúng rồi, chị Thảo. Chị mặc áo bác sĩ làm em chẳng nhận ra. Mà sao dạo này chị gầy quá vậy?
- Ờ. Bác sỹ mà em... Đang mang bầu đứa thứ mấy rồi?
- Dạ, thứ hai chị ạ
- Thế đã biết là trai hay gái chưa? Ông xã thích công chúa hay hoàng tử?
- Chưa chị ạ. Vả lại con gì cũng được...
- Sao? Thế ông xã không quan trọng à?
- Chuyện này hơi khó nói. Để lần sau em hẹn chị đi uồng nước rồi sẽ tâm sự nhiều hơn. Còn chị, đã lấy chồng chưa? Cách đây ba năm em hỏi hai bác thì biết chị cứ ở vậy sau chuyện với anh Bắc phải không?
- Không. Chị lấy chồng rồi. Có bé gần hai tuổi
- Ôi trời, bà chị làm em bất ngờ quá đấy. Mà chồng ở đâu hả chị?
- Là anh Bắc chứ ai. Đúng là chị có nghiệp duyên với anh ấy. Muốn chối bỏ cũng chẳng được...
- Ôi, thế sao? Kể cũng lạ. Bao nhiêu điều xảy ra như vậy anh chị vẫn đến được với nhau. Đúng là tiền duyên...
- Em nghĩ gì vậy?
- À không. Thôi em về đây. Hôm sau hẹn chị đi uống nước nhé. Đã quá lâu rồi chị em mình không gặp. Chuyện ngày ấy giờ không quan trọng nữa phải không chị? Chị em mình giờ đều đã chồng con đề huề. Có lẽ gặp chị ở đây cũng là tiền duyên...
- Cô này... Tất nhiên là như thế rồi. Hẹn em hôm sau nhé
Tôi ra về với túi thuốc dưỡng thai. Đầu óc từ lúc ấy cứ váng vất bóng dáng câu chuyện xưa. Người đàn ông xưa. Cái đám cưới ngày xưa của họ bị huỷ nữa...
Cách đây mười bốn năm, tôi và người đàn bà gầy guộc kia cùng yêu một người đàn ông. Người đàn ông chúng tôi cùng trao gửi những cảm xúc đầu đời là thầy giáo thời phổ thông. Tôi thực sự không muốn tỏ bày câu chuyện này. Nhưng những ám ảnh từ quá khứ dội về như liều thuốc kích thích. Thứ chất kích thích ấy giục tôi dậy, bắt tôi kể, những điều tôi kể tựa như là ẩn ức. Cái thứ ẩn ức đã chín nục, đã thấm vào từng tế bào trên thân thể tôi. Bóng dáng của những ngày cho tôi xúc động mạnh, những ngày làm xáo trộn tâm hồn tôi. Tôi và người ấy quyện hoà trong những âm thanh không động. Cũng từ đó tôi biết thế nào là ngọt ngào của tình ái. Lẽ ra tôi đã vùi lấp nó vào đống thực tại hỗn độn. Rồi người đàn bà ấy bỗng xuất hiện và mọi thứ từ quá vãng lại hiển hiện. Bất chợt không gian quanh tôi trở nên xanh mướt như cái màu xanh của triền đê năm ấy.
Đó là một buổi chiều muộn. Quê tôi gần con sông Chu. Dòng sông không rộng lắm nhưng có những khúc cuộn duyên dáng. Nó oằn mình theo mảnh đất miền Trung quê tôi. Mùa xuân đọng lại trên lớp cỏ mềm. Da thịt tôi cũng thoang thoảng mùi cỏ mật. Thân thể tôi trườn dài trên triền đê mùa xuân ấy để hưởng thụ cái cảm giác ươn ướt lăn tròn và ngấm vào lỗ chân lông...
Năm ấy, tôi thi vào cấp ba với số điểm cao ngất. Thầy Bắc được phân công làm chủ nhiệm lớp chúng tôi. Số điểm cao gần nhất lớp và dáng vẻ nhanh nhẹn của tôi đã được thầy chỉ định làm lớp trưởng. Thầy bảo: Tạm thời bạn Dung sẽ làm lớp trưởng. Hai tuần sau đại hội chi đoàn lớp chúng ta sẽ bầu lại.
Tôi nhận chức vị và bắt tay vào nhiệm vụ mới. Nhiệm vụ của một lớp trưởng thường xuyên gặp và làm việc với thầy chủ nhiệm. Thầy Bắc năm ấy hai mươi bảy tuổi. Tốt nghiệp khoa Địa lý trường Sư phạm Hà Nội, là Bí thư đoàn trường, tài hoa, hài hước và có óc sáng tạo... Tôi không thật có khả năng quản lý lớp nhưng dưới sự hậu thuẫn của thầy tôi luôn hoàn thành rất tốt nhiệm vụ, sau hai tuần thử việc tôi vẫn tiếp tục vai trò của một lớp trưởng.
Mọi chuyện êm đềm qua đi. Hết một năm, giá như lên lớp mười một tôi không còn học với thầy Bắc nữa thì có lẽ những sợi cảm xúc rung động đầu đời theo đó mà phai nhạt dần. Nhưng sự thật thì khác. Ở trường tôi thường thầy cô nào làm chủ nhiệm sẽ kiêm chủ nhiệm cả ba năm luôn. Thế là tình cảm phôi thai củ

Tôi muốn kể một câu chuyện "có thật" mà chính tôi đã chứng kiến sau một đêm lang thang trên phố. Hi vọng, bất kỳ ai có thể hiểu được ý nghĩa của nó xin gửi tôi "chút đồng cảm" về cuộc sống, […]
Truyện ngắn
Tôi viết truyện này để quên đi người tôi không thể nhớ. Tôi là một cô bé lớp 9 tên là Đặng Mai Chi, học tốt môn Vật lí, vào thời điểm tháng 5, tôi bắt đầu bước vào ôn thi vào lớp 10. Đây[…]
Truyện ngắn

Khi bạn nhìn cuộc đời bằng con mắt mới
Con tàu bắt đầu chuyển động, chật kín bởi đủ mọi loại người: từ những công nhân viên chức đến các cô cậu sinh viên trẻ. Ngồi cạnh cửa sổ là một ông lão cùng người con trai tầm tuổi ba mươi. […]
Truyện ngắn

Truyền thuyết về cây đàn Guitar
Đâu chỉ có thế, tiếng đàn của Citra còn có năng lực chữa bệnh thần kỳ như tiếng hát của nàng ngày trước. Dân chúng thường tìm đến yêu cầu nàng đàn mỗi khi có dịch bệnh phát sinh.... Ngày xư[…]
Truyện ngắn
Trăm người quen, mấy người thân?
Tôi nhận ra mình vừa tát Chi.Trong khi tôi sững người, Chi giơ tay, và một bên má tôi đau rát. Tôi đã từng bực mình. Tại sao cứ mỗi lần tình cờ đụng mặt, tôi luôn là người quay đi trước? Đ[…]
Truyện ngắn

Cô gà mái xổng chuồng - Hwang Sun-mi
"Vì thế đến một lúc nào đó, nỗi buồn không thể kéo dài mãi."... Một trong những tác phẩm được yêu thích nhất của văn học thiếu nhi Hàn Quốc. Mầm Lá là cô gà duy nhất trong đàn đến giờ ăn kh[…]
Sách Hay
Giữ tay em lại có được không anh?
Có những người chỉ thoáng tạt ngang qua cuộc đời ta, nhưng cũng có những người nán lại ít lâu và để lại dấu ấn trong lòng chúng ta mãi mãi. Dù nó là vết thương... Em đã khóc đấy, anh tin[…]
Tâm Sự

Em! Anh đã suy nghĩ rất nhiều và giờ anh quyết định viết những dòng này cho em. Anh nghĩ, anh nên nói thật ra suy nghĩ của mình để em hiểu anh hơn và cũng để anh cảm thấy tốt hơn. Yêu nha[…]
Truyện Blog

Mây bay qua và nắng vàng tràn ngập ... An không thể tưởng tượng được một ngày như hôm nay! Đầu tiên là việc An dậy muộn đến hai mươi phút, tiếp theo là chiếc xe máy trở chứng trên đường đi[…]
Truyện ngắn