
Hạnh phúc trong tầm với?
Bình chọn: 495
Bình chọn: 495
...
Ngày 2/11/2013
Mình thật sự không thể chịu đựng thêm sự lén lút này được nữa. Hôm nay khi anh tới thăm, mình đã hỏi rằng, anh có thể bỏ chị ta để đến với mình không, mình đã khóc nức nở khi hỏi anh như vậy, nhưng anh đã thẳng thừng nói không thể, và nói rằng anh chỉ yêu chị ta mà thôi. Anh sẽ chăm sóc cho mình và con cả đời, nhưng chuyện bỏ chị ta để lấy mình là điều không thể. Mình cảm thấy thế giới này như sụp đổ, lẽ nào cả đời này mình chỉ có thể làm một con nhân tình trốn chui trốn nhũi thôi sao? À không, có khi đến nhân tình mình cũng chẳng đủ tư cách nữa.
...
Ngày 8/11/2013
Mình gọi điện cho anh, nói rằng mình sẽ đến nhà anh, sẽ gặp chị ta và nói cho chị ta biết tất cả mọi chuyện. Anh đã nổi điên lên khi nghe mình nói như vậy, anh nói rằng mình đừng lấy đứa con ra để uy hiếp anh, mình không hề muốn vậy, chính anh đã ép mình phải làm vậy. Mình nói với anh rằng, từ ngày mai, anh phải quan tâm tới mình nhiều hơn, phải tới thăm mình mỗi ngày, bắt đầu bằng việc 9h sáng mai, mình sẽ chờ anh đến bệnh viện đưa mình đi tái khám, vì mình quá chán cái cảnh phải đi tái khám một mình rồi.
...
Ngày 9/11/2013
Sáng nay, anh đã không đến, mình đã ngồi chờ tới tận 10 sáng mà vẫn không thấy anh đâu, thay vào đó, mình lại gặp một con người mình không muốn gặp chút nào, chính là chị ta. Khi đang ngồi chờ anh ở cổng, mình bắt gặp chị ta ngồi ngay ở chiếc ghế đá đối diện. Mình nhận ra chị ta ngay vì trông chị ta không khác gì với tấm hình trong ví của anh, thậm chí có phần xinh đẹp hơn. Lúc đó mình thật sự rất hốt hoảng, chị ta làm gì ở bệnh viện phụ sản chứ? Không lẽ chị ta có thai rồi sao? Mình thật sự rất sợ khi nghĩ đến việc đó, chính vì vậy, mình đã lấy hết can đảm, đến hỏi chị ta có phải đến khám thai không? Nhưng chị ta đã trả lời một câu khiến mình còn sốc hơn, chị ta nói bản thân bị vô sinh. Vậy là sao chứ? Tức là chị ta không thể sinh con cho anh Hoàng sao? Nếu mình báo cho anh Hoàng biết, chắc anh sẽ chịu li dị với chị ta thôi. Lúc đó mình chỉ nghĩ được như vậy, nên vừa về tới nhà, mình đã gọi ngay cho anh và kể tất cả. Nhưng phản ứng của anh khiến mình sốc vô cùng.
Anh nói, cách đây 2 năm anh đã đi khám và biết là mình hoàn toàn bình thường, nên anh hiểu rõ có thể vợ anh bị vô sinh. Anh thật sự cảm thấy rất thương cho vợ anh, hôm nay chị ta đã biết bản thân bị vô sinh, anh lại càng không thể bỏ mặc vợ mình, anh quyết định sau khi mình sinh con, anh sẽ kể hết cho chị ta biết mọi chuyện và cầu xin chị tha thứ.
Mình không thể tin mọi chuyện lại như vậy, dù mình có làm gì thì cũng không thể giành được anh Hoàng từ tay chị ta, mình thật sự là một kẻ thua cuộc. Con ơi, mẹ xin lỗi vì không thể mang lại một người cha hoàn hảo cho con
...
Ngày 14/11/2013
Mấy hôm nay, trong đầu mình cứ hiện lên một suy nghĩ, nó ám ảnh dày vò mình mỗi ngày, đó là việc, sau khi anh nói hết sự thật cho chị ta biết rồi, chuyện gì sẽ xảy ra với mình và con đây? Liệu họ có cướp con của mình hay không? Mình không muốn rời xa con chút nào, nhưng thành thật mà nói, nếu con được nuôi dưỡng trong gia đình đó, có thể con sẽ có một cuộc sống tốt đẹp hơn nếu ở với mình, nhưng liệu chị ta, có chấp nhận nuôi con của người khác không chứ?"
Những giọt nước mắt lăn dài trên trang nhật ký, Phương giật mình nhận ra, cô đã khóc từ lúc nào không biết. Đó là những dòng cuối cùng của quyển nhật ký, ngày 14/11 chính là ngày hôm kia. Đầu óc cô lúc này trống rỗng, cô không biết phải làm gì, cô cứ ngồi đó, thẫn thờ nhìn vào cánh cửa phòng cấp cứu, cho đến khi, một nữ bác sĩ mở cửa phòng bước thẳng về phía cô.
- Chị là người đã đưa thai phụ Lê Diệu Thảo vào đây có đúng không?
- Dạ phải, chính là tôi, tình hình sao rồi bác sĩ? – Phương thều thào
- Cô ấy đã sinh được một bé trai khỏe mạnh, nặng 3 ký mốt, nhưng chúng tôi rất tiếc phải thông báo là, cô ấy đã bị băng huyết sau khi sinh, tử vong lúc 10h50 phút ngày 16/11.
Phương nghe thấy tai mình có gì đó lùng bùng, Thảo chết rồi sao? Cô còn chưa kịp nói chuyện rõ ràng với cô bé ấy, cô muốn nói rằng, cô tha thứ cho Thảo và Hoàng, và cô sẽ bằng lòng nuôi đứa bé như con ruột của mình, sẽ giúp Thảo có một cuộc sống tốt hơn. Tại sao Thảo lại ra đi vào đúng lúc này chứ?
- Trước khi chết cô ấy có nói một điều – vị bác sĩ ngập ngừng – cô ấy muốn giao con lại cho người đã đưa cô ấy vào đây. Đó là điều cô ấy đã trăn trối, tôi chỉ truyền đạt lại, còn việc có nhận nuôi hay không còn tùy vào ý kiến của chị và người nhà của cô ấy nữa. Một lần nữa chúng tôi thành thật xin lỗi
Phương thẫn thờ nhìn vị bác sĩ bước đi, ngây người như vừa tỉnh dậy sau một cơn mơ, điện thoại của cô chợt reo lên, màn hình hiện dòng chữ "Ông xã đang gọi". Phải rồi, Hoàng là người
Đêm đó tôi cùng một đồng nghiệp theo các anh công an phường X đi bắt gái mại dâm. Mặc đồ dân sự, đi xe máy, mang theo còng, thẻ ngành và súng, các anh chở chúng tôi ngồi sau, lượn ra các ngã[…]
Truyện ngắn
........Đến bây giờ mới nói câu "Xin lỗi...". Liệu có quá trễ không?........ 57 tuổi đời, ông vẫn không có lấy cho mình một cơ ngơi hoàn chỉnh, một sự nghiệp vững vàng. Trong mắt mọi người […]
Truyện ngắn
Cuối thu, tiết trời lạnh dần. Những chiếc lá cuối cùng cũng trôi theo gió. Bầu trời cao, xanh thẳm, chốc chốc lại gợn lên những làn sóng trắng. Cảnh vật tĩnh lặng lắm! Màn sương tàn nhẫn nhỏ[…]
Truyện ngắn
Bố mẹ nước mắt đầm đìa, nói với nó rằng: "Một tháng trước, anh con lao xuống sông cứu một đứa bé, anh không biết bơi. Đứa bé đó được cứu sống nhưng anh con không lên nữa". Bố mẹ nó úp mặt kh[…]
Truyện ngắn
" Khi cha mẹ cho con cái thứ gì đó, con cái cười. Khi con cái cho cha mẹ thứ gì đó, cha mẹ khóc!" Khi tôi lên giường đi ngủ là 11 giờ đêm, bên ngoài cửa sổ những bông tuyết nhỏ đang rơi. […]
Truyện ngắn
Tình yêu mà, chỉ cần nó làm bản thân mình cảm thấy vui vẻ, hạnh phúc là đủ rồi, thời gian hay bất cứ thứ gì cũng không quan trọng. Tôi và cậu là bạn học cùng nhau từ năm lớp 11. Đáng ra thì[…]
Truyện ngắn
Sẽ có rất nhiều người như tôi đúng không? Trời đang rất lạnh. Khiến tâm trạng con người ảm đạm đi rất nhiều. Nên tôi mới quyết định viết. Chỉ là viết một thứ gì đó vốn ngọ nguậy trong tâm h[…]
Tâm Sự
Thơm đứng bên cửa sổ, tóc buộc ở sau gáy bằng một sợi dây thun màu vàng. Trong ngày, hễ có lúc nào thuận tiện chị lại đứng bên cửa sổ nhìn ra khoảng sân xi măng rợp bóng cây bàng. Gió đưa nh[…]
Truyện ngắn