
Hạnh phúc trong tầm với?
Bình chọn: 496
Bình chọn: 496
Nghĩ là làm, Phương cầm lấy điện thoại của cô gái và mở ra. Loại điện thoại đời cũ không có khóa màn hình, nên việc mở danh bạ không có gì là khó. Dòng đầu tiên đập vào mắt Phương chính là dòng chữ "Anh yêu". Không còn nghi ngờ gì nữa, chính là anh ta rồi, Phương mỉm cười thở phào nhẹ nhõm và ấn nút gọi.
Tút... tút... tút... Những tiếng chuông tưởng như kéo dài vô tận. Ngay lúc Phương tưởng chừng như không có ai bắt máy, thì đầu dây bên kia đột nhiên có tiếng trả lời
- Alo, tôi đây, sao, cô đã đồng ý chuyển nhà đi chưa? Cô cứ lảng vảng ở đây như vậy rất nguy hiểm, lỡ như vợ tôi bắt gặp cô thì sao? Tôi đã nói rồi, chuyện cái thai tôi sẽ chịu trách nhiệm, cô đừng có mang con ra để uy hiếp tôi nữa!
Phương bàng hoàng, nghe như vừa có sét đánh bên tai, một phần vì nội dung của những lời người đàn ông kia vừa nói, nhưng phần lớn là vì, cô nhận ra, giọng nói đó sao mà quen thuộc đến lạ kì. Hít một hơi thật dài, Phương hỏi lại, trong lòng cầu khẩn rằng mình đã nhầm lẫn:
- Anh... anh là... anh Hoàng có đúng không?
Đáp lại Phương là một câu trả lời mà cô không bao giờ muốn nghe nhất:
- Đương nhiên, tôi là Hoàng đây chứ ai, cô còn quen bao nhiêu người tên Hoàng nữa hả?
Phương có cảm giác như cô sắp ngất đến nơi, cảm giác này còn tồi tệ hơn cảm giác khi cô biết tin mình vô sinh. Cô ngã phịch ra ghế, làm rơi cả chiếc điện thoại dưới đất, ở đầu dây bên kia, tiếng Hoàng nói nghe như từ một thế giới khác vọng về:
- Alo, cô sao vậy? Cô đang ở đâu? Sao không nói gì nữa? Alo
***
Phải mất một lúc sau, Phương mới lấy lại được bình tĩnh, càng bình tĩnh, cô lại càng cảm thấy trái tim mình tan nát. "Gì chứ? Tất cả chỉ là dối trá sao? Hèn gì khi biết tin mình vô sinh, anh ta lại bình tĩnh như vậy, thì ra anh ta đã có con với người khác. Còn mình lại quá ngu ngốc khi hết lòng tin anh ta như vậy, lại còn nhiệt tình chở nhân tình của anh ta vào viện, trên đời này có người phụ nữ nào thảm hại như mình không?"
Rồi Phương chợt nhớ đến quyển nhật ký kia, cô gái đó gặp Hoàng khi nào, hai người đã lén lút sau lưng cô ra sao, tất cả hẳn là sẽ được nhắc tới trong quyển sổ đó. Nghĩ rằng mình có quyền được biết tất cả, Phương rút quyển sổ và mở ra một cách thô bạo.
Những dòng chữ sau đó chỉ là những chia sẻ về nỗi lo cơm áo gạo tiền, những rắc rối mà Thảo gặp phải trong cuộc sống chốn thị thành. Lúc này, những điều đó không làm Phương thấy cảm thông nữa, trong đầu cô lúc này chỉ lại một cơn giận giống như cơn lốc xoáy sẵn sàng cuốn phăng tất cả. Cô chỉ muốn tìm đọc những trang nào có nhắc đến Hoàng.
Cô nhẩm tính, cô ta có bầu chắc được khoảng 7, 8 tháng rồi, bây giờ là tháng 11, vậy thử tìm thời điểm tháng 2, tháng 3 năm nay xem sao.
Nghĩ vậy, cô lật vội ra phía sau quyển sổ. Đúng như cô dự đoán, cái tên Hoàng đã bắt đầu xuất hiện.
"Ngày 14/2/2013
Hôm nay là Valentine, thiên hạ đi đâu cũng có đôi có cặp, còn mình thì lại ngồi một mình trong quán cà phê Hương Xưa. Lẽ ra hôm nay mình định ngủ sớm, nhưng rồi lại nghĩ một ngày đặc biệt như vầy, nên ra ngoài hít thở một chút cho đỡ ngột ngạt, cứ ru rú trong căn phòng trọ này mãi cũng không hay. Có lẽ đó là một quyết định đúng đắn, bởi vì nhờ tới đây mà mình đã gặp lại anh Hoàng. Lâu rồi không gặp lại ảnh, lần cuối mình gặp anh là Tết 4 năm trước, anh dẫn vợ về quê chơi, có qua nhà chào gia đình mình, nhưng lúc đó mình chỉ núp trong phòng, không dám ra chào. Làm sao mình có thể đối diện với họ chứ? Lúc đó mình cảm thấy rất đau lòng khi biết được, người mình luôn thầm thương trộm nhớ đã bị người khác cướp đi, và quyết định quên anh Hoàng từ đó.
Vậy mà hôm nay mình lại gặp lại anh ở quán cà phê đó, và chính anh là người nhận ra mình trước. Anh đã bước qua chào, còn khen là trông mình vẫn dễ thương như hồi ở dưới quê. Mình thấy mắc cỡ lắm, nhưng cũng thấy rất vui. Anh cho mình số điện thoại, còn nói có gì cần giúp đỡ cứ nói với anh, dù sao cũng là đồng hương với nhau. Phải nói Valentine năm nay không tệ chút nào, vì được gặp lại anh Hoàng, tới giờ mình vẫn còn thấy rất là hạnh phúc. Nhưng mình thấy hơi lạ là sao anh Hoàng lại ngồi một mình ở quán cà phê này, đáng lẽ hôm nay anh phải ở bên cạnh vợ mới phải chứ? Mà thôi kệ đi, đó không phải chuyện của mình, hôm nay viết tới đây thôi, mình vui quá nhật ký ơi."
Phương bần thần ngồi nhớ lại, ngày 14/2 sao? Hôm đó, Hoàng về sớm hơn mọi ngày, tự tay nấu bữa tối cho cô. Lúc này hai vợ chồng đang trong thời gian chiến tranh lạnh, nhưng
Tâm tự lực thi vào công ty ấy, do chính giám đốc tuyển từ vòng thi viết đến vòng phỏng vấn. Chị kế toán trưởng có vẻ không hài lòng khi Tâm là người giành mất tấm vé vào công ty mà em họ chị[…]
Truyện ngắn
"Không vì những điều như thế này mà người ta thôi sống và tận hưởng cuộc sống. Sáng nay tôi vẫn phải la cà quán xá dù ở miền quê xa xôi, bà ngoại tôi lụm cụm xách vài con tôm sú ra chợ xã bá[…]
Truyện ngắn
Khi Chúa Xuân nhớ ra chưa ghi tên người được nhận. Ngài đánh xe tứ mã quay lại thì chẳng được gì nữa. Mọi chuyện đều đã rồi! "Đây là ngôi nhà cuối cùng." Chúa Xuân đặt nốt những món qùa cuố[…]
Truyện ngắn
Mẹ làm thư ký văn phòng nên dễ bị lôi cuốn. Tôi hơi khó chịu vì chiếc váy đầm mẹ đang mặc áo bó người, màu sắc lòe loẹt và cổ quá hở. Điều này khiến đôi lúc tôi phải mỉm cười, vì mẹ chơi trộ[…]
Truyện ngắn
Chia tay một tuần. Cuộc sống dường như là một cuộc sống mới với tôi. Vẫn những con đường đi về, khói bụi, xe cộ... nhưng dường như... Cuộc sống có nhẹ nhàng hơn chút xíu khi không phải giờ […]
Truyện Blog
Cuộc sống giống như bộ phim nhiều tập nhưng có điều đặc biệt là diễn viên chính không bao giờ biết trước được kịch bản. Cũng như em không biết được, em anh và cô ấy, cuối cùng ai mới là của[…]
Tâm Sự
Bạn có sợ cảm giác bị bỏ lại một mình không?
Bạn có sợ cảm giác bị bỏ lại một mình không? Với tôi dù là lúc 5 tuổi, 15 tuổi hay khi hiện tại 21 tuổi thì tôi vẫn sợ cái cảm giác bị bỏ lại một mình... Tất cả mọi người đều sợ đều đó, kẻ […]
Tâm Sự
Tôi đã không còn nhớ hết về những điều mà Mẹ đã làm cho mình nữa... Mẹ có đôi bàn tay thô ráp với những vết chai sần. Mẹ làm tất cả những việc trong gia đình, có lẽ vì thế nên bàn tay mẹ m[…]
Tâm Sự