Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
Forget me not - BlogRadio.Yn.Lt
Forget me not

Forget me not

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 690

Forget me not

02:10 - 06/09/2015
hì phải, chúng bắt đầu chơi trò cướp giật những bức tranh của tôi.


Có một ngày...


Khi đó tôi đang đi thẩn thơ trong góc của sân trường, thì bị đám con trai ngổ ngáo của lớp tôi và mấy thằng con trai lớp bên nữa, chúng chặn đường tôi, như cái cánh xưa nay chúng vẫn làm vậy...


- Hi...Lưu Ly yêu quý! Một tên nhỏ thó nói.


Tôi im bặt, cố tỏ ra không sợ hãi những chân tôi vẫn run run...!


- Tụi này nghe nói, bạn mới vẽ được mấy bức tranh đẹp lắm, cho xem thử đi!


- Không...Tôi ôm chặt lấy chiếc cặp của mình.


- Sao vậy? Mọi hôm cậu ngoan ngoãn lắm mà.


Tôi im bặt.


Một đứa trông to con lắm, sang giằng lấy chiếc cặp của tôi, tôi giằng lại, nhưng chẳng được, cuối cùng tôi chịu thua và để chúng cướp mất đi những bức tranh mà tôi vừa mới vẽ.


Tôi ấm ức, tức tối nhưng cũng chẳng biết làm gì hơn ngoài việc khác. Tôi khóc, khóc nhiều lắm.


Khi đó, tôi đi đến một nơi, theo tôi là xa nhất trong cánh đồng hoa lưu ly của chúng tôi. Mỗi khi gặp chuyện buồn tôi vẫn hay tới đó để nói chuyện với mẹ theo cách của riêng tôi.


Tôi ngồi phịch xuống thảm cỏ héo úa, vì khi đó là mùa đông, trời thì xám xịt lạnh ngắt. Rồi tôi khóc, nức nở khóc.


- Sao cậu khóc ở đây vậy Lưu Ly?


Các bạn biết đó, khi ấy tôi ngạc nhiên và sợ hãi vô cùng, vì ngoài tôi ra chẳng ai biết nơi này, và khi tôi quay lại tôi lại càng ngạc nhiên hơn, khi thấy người đứng trước mặt tôi, không ai khác chính là Pi.


- Sao...sao...Tôi lắp bắp nói chẳng thành lời


- Sao tớ lại tới được đây đúng không? Pi cười


Tôi khẽ gật đầu, nước mắt vẫn tèm lem trên vòm má.


- Đừng khóc nữa, trả lại cậu này.


Nói rồi, Pi lôi từ trong chiếc ba lô nâu của cậu ấy ra một xấp tranh của tôi.


- Tại sao...tại sao cậu lại lấy được?


- Đó là chuyện của tớ, chuyện của cậu bây giờ là cầm lấy và ngừng khóc.


Pi khẽ mỉm cười!


Rồi Pi dúi mấy bức tranh vào tay tôi.


- Cậu vẽ đẹp lắm, đừng từ bỏ đam mê nhé!


Nói rồi, cậu ấy đi thẳng về phía cánh đồng, mau chóng và mất hút sau những rặng cây cam trồng ở rìa thung lũng.


Tôi vẫn không khỏi ngạc nhiên trước những gì đang diễn ra trước mắt mình, tôi bị cướp mất tranh, rồi sau đó lại được cậu bạn mà tôi thầm mến mộ lấy lại.


Tôi miên man suy nghĩ, rồi tự mỉm cười, tôi đứng dậy và đi về nhà, những tia nắng mùa đông khẽ dải nhẹ trên bước chân tôi.


...


Sau lần đó, tôi không thấy Pi lạnh lùng như cái cách mà tôi thường nghĩ nữa, cậu ấy cười nhiều hơn thì phải, ít nhất là đối với tôi. Thi thoảng lên thị trấn tôi có gặp cậu ấy, rồi hai đứa nói chuyện, lúc đó tôi mới thấy cậu ấy không lạnh lùng và ít nói đâu, cậu ấy nói nhiều là đằng khác. Chúng tôi nói chuyện về những bức tranh, về ngôi nhà của chúng tôi trên cánh đồng hoa lưu ly.


"Cậu có một căn nhà thật tuyệt, trên một cánh đồng tươi đẹp"


"Nhưng mọi người thường nói, chỗ tớ ở rất hoang vu, vắng lặng, đôi khi tới rợn người".


Pi cười lên ha hả:


"Vậy mà mùa xuân ai cũng thích tới xứ sở của cậu đó".


Tôi khẽ cười khi nghe tới hai từ xứ sở, cứ như kiểu căn nhà chúng tôi đang ở một mảnh đất thần tiên trong câu chuyện cổ tích vậy!


Cũng bắt đầu từ lúc đó, tôi có cho mình những dự định riêng biệt, tôi sẽ vẽ tranh tặng cho Pi, điều mà trước giờ tôi vẫn mong ước làm, chứ không có cơ hội.


Nhưng cho tới khi tôi hoàn thành xong những bức vẽ ấy, tôi đinh ninh là sẽ đem lại tặng nó cho Pi, Pi sẽ vui vẻ nhận lời.


Nhưng những việc đó, tôi sẽ chẳng bao giờ làm được nữa, khi Pi đột ngột rời bỏ cuộc sống của chúng tôi. Nghe nói là đi tới một nơi xa xôi lắm.


"Pi sẽ nghỉ học kể từ ngày hôm nay" Cô giáo thông báo với chúng tôi điều đó


"Bạn ấy đi đâu?" Một đứa con gái trong lớp tôi lên tiếng.


Cô giáo chỉ cười buồn, rồi không nói gì thêm nữa.


Những ngày sau đó, Pi không tới lớp, cũng không xuất hiện ở thị trấn, hay ở góc bí mật nào đó trên cánh đồng hoa lưu ly của chúng tôi nữa. nghe mấy đứa trong lớp tôi nói, Pi cùng gia đình ra nước ngoài định cư thì phải, nhưng có đứa lại nói Pi đi Úc để chữa bệnh, nghe tới đó một nỗi sợ hãi lại ngập tràn tâm trí của tôi.


Những ngày sau khi Pi đi, những câu chuyện tuổi thơ của tôi chưa bao giờ là tươi đẹp cả, trừ cái khoảnh khắc mà cậu ấy ở bên cạnh tôi, ấm áp lắm, dù chỉ là một chút thôi.


Tôi có kể với ngoại về câu chuyện buồn đó, bà khẽ xoa đầu tôi và an ủi: "Vào một ngày không xa, con sẽ gặp lại cậu ấy".


Tôi không ngừng hy vọng, biết đâu có ngày đó


4. Một chân trời mới


10 năm sau gia đình tôi chuyển nhà, chúng tôi rời xa thị trấn của mình để tới một thành phố, một chân trời đối với tôi nó hoàn toàn mới lạ, tôi không còn bỡ ngỡ như những ngày xưa nữa, những câu chuyện trong tuổi thơ luôn dạy tôi phải sống mạnh mẽ hơn, và khi đó rồi mọi chuyện sẽ qua cả thôi!


Căn nhà của chúng tôi không phải là căn nhà nhỏ bé nằm trên cánh đồng hoa lưu ly rộng lớn, bất tận nữa. Mà thay vào đó là một căn nh

12[3]456
ĐẾN TRANG
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
Nước chảy xuôi dòng

Nước chảy xuôi dòng

Bà không kịp nghe con nói gì nhưng cũng nhanh nhẹn nắm chặt tờ bạc giấu xuống, con Bảy thấy vậy cười kha khả như thỏa mãn cái lòng báo hiếu của mình. Đời người kể cũng lạ, tự dưng lại phải[…]

Truyện ngắn

Coi tay vào sáng mưa

Coi tay vào sáng mưa

Audio Người đó đến nhà và mang bàn tay xòe ngửa trước mặt bà. Nghe nói cô Năm Nguyệt giỏi coi tay, vậy đọc giùm thằng đàn em tôi vận số này. […]

Truyện ngắn

Hối hận bao giờ cũng là muộn màng

Hối hận bao giờ cũng là muộn màng

Suốt cuộc đời họ đã yêu nhau, nhưng cả hai đều nhút nhát và sợ hãi cho đến cuối đời để rồi họ vĩnh viễn không có nhau! Năm học lớp 10. Ngồi trong lớp học Anh văn, tôi chăm chú nhìn cô bé cạ[…]

Truyện ngắn

Chuyện cổ tích dành cho người lớn

Chuyện cổ tích dành cho người lớn

Nhưng rất may là vợ tôi đi vắng. Hình như cô ta đi ra chợ từ sáng sớm. Tôi thở phào nhẹ nhõm, bởi vì tôi cũng chưa biết tôi định sẽ là người chồng như thế nào. Mọi chuyện đều bắt đầu từ cái[…]

Truyện ngắn

Chút hương tình đầu

Chút hương tình đầu

Muốn khắc tên bạn lên bàn cũChỗ ngồi quen thuộc mỗi ban maiVà khung cửa sổ nhành hoa tímGiữ lại cho nhau chút mộng dài... Thân tặng Duyên Giờ ra chơi, cả lớp chẳng ai chịu dời chỗ ngồi. Lư[…]

Truyện ngắn

Hacker bí ẩn

Hacker bí ẩn

Hân à, tại sao em lại... chép một bài hát vào trong bảng tự thuật của mình vậy? 1. Nếu để tả về bản thân mình, nó sẽ nói rất ngắn gọn và tẻ nhạt rằng: "Ngoài những thứ nổi bật ra thì chẳng […]

Truyện ngắn

Báu vật của gia đình

Báu vật của gia đình

Đến bây giờ thì bộ đỉnh đồng đã trở thành báu vật của gia đình tôi vì nó vừa là đồ vật có giá trị, vừa là kỷ vật duy nhất mà cả một đời bố mẹ tôi tần tảo, lam lũ làm dành dụm mới sắm được nó[…]

Truyện ngắn

Ngày đã qua

Ngày đã qua

Nguyên dừng lại tháo giày ở ngạch cửa, lòng bảo lòng, bữa nay hãy vui như trước đây đã từng vui. Mồng hai Tểt, Nguyên về quê. Khi chiếc xe tốc hành đút đít vô tới cổng cư xá, anh trèo lên m[…]

Truyện ngắn

Tôi ghét sự im lặng

Tôi ghét sự im lặng

Tôi ghét sự im lặng. Sự im lặng, đôi khi, không chỉ làm người ta khó chịu vô cùng mà trên hết, những đánh giá không tốt về một ai đó hoặc về một mối quan hệ nào đó, bắt đầu từ đây. Khi t[…]

Truyện Blog

Ngày sinh nhật cuối cùng

Ngày sinh nhật cuối cùng

Một ngày nào đó, khi về nhà, chúng ta nhận thấy không còn sự hiện diện của mẹ nữa, chúng ta sẽ ra sao đây? Vậy nên hãy yêu thương khi còn có thể. Giọng thầy hiệu trưởng chậm rãi vì xúc động[…]

Truyện ngắn

  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất
XtGem Forum catalog