Đứa con nghiệp chướng
Bình chọn: 390
Bình chọn: 390
Coi như từ đây nó có cái để an ủi, có cái để vin vào mà sống. Đời nó thế coi như là xong nhưng thằng bé thì không. Thằng bé cần có mẹ và nó phải làm tròn bổn phận đó. Kiếm được con tôm, con tép nó để dành cho con. Mót được củ khoai nó cũng để dành cho con. Đi làm thuê làm mướn khắp vùng nó luôn đèo con theo như một món bảo bối.
Nhưng bởi vì nó là một thứ nghiệp chướng, là vận hạn cho bất cứ ai muốn lại gần nên mới ra cơ sợ này. Đó chính là cái cơ sự mà chính thằng con nó phải lãnh. Lên 3 tuổi, thằng nhỏ bi bô tập nói, tập hát nghe đến thích. Ai thấy cũng thèm "Cái con chập chập cheng cheng nớ mà có thằng con đến thích!" Nghe thấy thế nó vui lắm. Nhưng thích chưa được bao lâu tự dưng thằng nhỏ lăn đùng ra ốm. Thằng bé sốt liên miên mấy ngày. Nó chạy hết thầy này thuốc nọ để cứu con. Người ta bảo "Chắc là bố thằng nhỏ về mang con đi đó mà".
Sau lần ấy, nó phát điên. Điên thiệt chứ chẳng chơi. Lúc mê lúc tỉnh. Có hôm, nhìn thấy con chó chạy ngoài bờ đê thế là nó đuổi theo bắt cho bằng được rồi ôm ấp nựng nịu như thể đó là thằng con xấu số ngày nào. Con chó từ sợ hãi chuyển sang quạu quọ rồi tóp cho nó một cái nhằm ngay lỗ tai.
Lúc tỉnh nó hiền queo. Nó mon men ra ruộng lén nhìn mấy đứa trẻ chăn trâu rồi khóc. Cái đời nó đến thế là cùng.
Năm ấy, nước lũ dâng cao, con đê không chịu nổi sức nước đành buông xuôi theo dòng chảy. Nó ngồi bên kia bờ nhìn ra con sông đang cuồn cuộn nước.
- Cứu! cứu tôi với.......
Có lẽ đó là phút tỉnh táo cuối cùng của đời nó. Người ta bảo nó cứu sống được đâu năm sáu người gì đó ở làng bên đang đi lễ chùa về. Cuối cùng thì cũng có người ở gần nó mà không gặp vận hạn. Cũng nghe đâu, trong số những người nó cứu hôm đó có cả mẹ đẻ nó ra và thằng anh may mắn của nó nữa. Nó nhoẽn miệng cười. Lần đầu tiên người ta thấy nó cười, cái cười ngây dại. Có lẽ nó đã tìm được thằng con nó chăng. Một chút hạnh phúc cuối cùng cho con người xấu số như nó.

Cho bản thân một ngày khác đi, cho mình một ngày thư thái, để suy ngẫm, để đạp xe ba cây số mua mấy que kem Tràng Tiền vào một buổi trưa hè, thấy cũng không tệ đâu, nhỉ? Cơn mưa ban sáng kh[…]
Truyện ngắn
Đã xa rồi nhỉ cái năm tháng ngây thơ khờ dại ấy. Tôi đã từng chôn giấu trong tim một bóng hình suốt mười năm qua. Tình cảm ấy lại chỉ mình tôi biết, chưa từng thổ lộ nhưng lại cũng chẳng th[…]
Truyện ngắn

Tính em là vậy, khi đã yêu mến ai thì quan tâm hết mình. Con người sống để yêu nhau. Thế thôi. Thiên hạ nghĩ gì mặc họ. Nắng từ đâu về đọng đầy trong đôi mắt em lung linh. Em hồn nhiên nhìn[…]
Truyện ngắn

Chị ghét em...rất ghét. Ghét từ khi em còn là cái thai trong bụng mẹ. Một buổi sáng tinh khôi, em vừa mở mắt đã nghe tiếng chị la toáng dưới nhà: "Oái, cái áo của con. Lại là cái thằng phá […]
Truyện ngắn

Có lẽ những ngày ấy, nơi ấy đối với một số nhiều người nó cũng sẽ chỉ còn là một vùng kí ức nhạt nhòa, nhưng đối với hắn và hắn biết những người dân nơi ấy cũng vậy, nỗi đau ấy luôn hiện diệ[…]
Truyện ngắn

Ngày nào cậu cũng đến như mang cả thế giới đến cho tớ, hôm thì những hạt mưa đầu tháng sáu, hương vị của ánh nắng, của mái ngói.. Đã hai năm tớ nằm trong căn phòng trống này, khắp nơi một m[…]
Truyện ngắn

Mọi thứ đã kết thúc, tôi và anh đã không còn la vợ chồng của nhau nữa, anh đi con đường anh, tôi đi con đường tôi. 1. Trên thế gian này luôn tồn tại hai chữ được gọi là quá khứ, nó như […]
Truyện ngắn

Tôi nợ em một câu trả lời! Mọi người thân thiết nhất bên cạnh em nợ em một câu trả lời! Và, cả ông Trời luôn ngự trên cao cũng đang nợ em một câu trả lời! Sau một thời gian dài chuẩn bị tin[…]
Truyện ngắn