Đứa con nghiệp chướng
Bình chọn: 383
Bình chọn: 383
Nghe đâu lúc sinh ra nó, mẹ nó chẳng kịp chuẩn bị gì cả. Đúng hơn là ngay từ khi còn trong bụng mẹ, nó đã là đứa trẻ không mong chờ được chào đón. Thôi thì trót chửa phải đẻ vậy. Nhưng có ai rãnh đâu để mà chăm cho cái bào thai nó. Mọi người còn bận lo cho thằng cháu đích tôn của cả dòng họ may mắn lọt lòng trước nó hơn một năm rồi.
Thế rồi cũng đến lúc nó ra đời. Chính người đẻ nó ra cũng chẳng biết lúc đó bà đã mang thai được tám hay chín tháng nữa. Chỉ biết là buồn buồn nên bà mang bụng đi khám. Mụ đỡ đẻ cho biết còn hơn một tháng nữa mới sinh lận. Thế nên bà vui vẻ về lo cho con, cho mẹ. Ai ngờ đâu, sáng hôm sau ngủ dậy đã thấy ối vỡ tràn giường. Người ta lật đật đi gọi bà Mụ. Khi người đở đẻ đến nơi thì nó đã chui đầu ra khỏi bụng mẹ. Cái đầu nó sao mà to quá, ngố nữa. Tóc tai lùm xùm. Khổ nỗi, nó chỉ chui mỗi cái đầu ra để thở thôi. Nó cũng chẳng buồn khóc mà giương cặp mắt tí lí ra nhìn khắp mọi người. Thế mới thành chuyện. Mụ đở đẻ chẳng biết thế nào ngất luôn trước mặt sản phụ. Mọi người xúm lại túm đầu nó kéo ra. Bất giác nó oe lên mấy tiếng như thách thức. Người ta bảo "con này lì phải biết".
Nó được sinh ra như thế đấy.
Từ cái chuyện nó được sinh ra như thế cứ lan truyền khắp đường cùng ngõ tận. Rồi thì người ta nhân hóa lên. Người ta bảo "Nhà này sinh phải một đứa nghiệp chướng", "Cái con nhỏ ghê gớm thật, mới ra đời đã gieo họa cho người khác", "Mụ đỡ đẻ đúng là xui xẻo, ai biểu dự đoán sai ngày nó ra đời chi cho nó dọa đến ngất xỉu", "Nghe đâu lúc bà mụ mới đến nó còn cười với bả nên bả mới xỉu đó chứ"... Ôi thôi, không thiếu gì là chuyện bịa đặt. Ban đầu người ta còn xì xầm to nhỏ, sau dần người ta mang luôn chuyện đó đến nói oạch toẹt trước mặt dòng họ nhà nó.
Chuyện đã vậy, trong nhà cũng có người tin kẻ không. Rồi người ta theo dõi nó để xem sao, nếu cần thì phải "thu xếp" kẻo mang họa cho cả nhà.
Cái con bé nó thì đã biết gì, vô tư ngủ, ngủ chán lại thức dậy bú, rồi tè, ị, xong lại ngủ. Nó chẳng thèm khóc bao giờ. Có khóc mà để làm gì, mẹ nó còn bận cho thằng quý tử của bà ăn, ngủ chứ có rãnh đâu mà nghe nó khóc. Có lúc người ta còn quên bẵng nó đi, chẳng thèm nhỏ cho lấy giọt nước. Đến lượt thằng anh sà vào dành mẹ, túm lấy tất tay nó mà lôi, mà cào rách mặt nó ra. Muốn dành thì cứ dành, nó chẳng cần. Đôi lúc chừng như giận quá, nó há mồm tớp luôn ngón tay út của thằng anh đại công tử. Thằng anh la khóc inh ỏi. Người ta phải vả vào mặt, bóp méo miệng lại nó mới chịu nhả ra. Thế là đi đứt nửa ngón tay thằng anh.
Đúng là nghiệp chướng, nghiệp chướng thật rồi.
Chẳng dừng lại đó. Ra đời đâu được gần tháng, ba nó bị cơ quan kỷ luật, rồi đến chuyện bị đuổi việc nữa mới khổ chứ. "Hỏng, hỏng hết rồi, con nhỏ này làm hỏng hết mọi việc rồi." Cả nhà lục tục kéo nhau đi coi bói. Cứ nghe ở đâu có thầy phù thủy giỏi là cả nhà kéo đếm xin thử một quẻ xem sao. Xem hết thầy giỏi khắp làng trên xóm dưới, người ta lại xem đến thầy dở, rồi tất tần tật các loại thầy đều gieo quẻ bởi cái con nó mới nức mắt nào đó. Người ta bảo "nó là quỷ đầu thai", "là mầm họa cho cả nhà", "cả nhà rồi xạc nghiệp vì nó", "nhìn cái mặt nó mà coi, lúc nào cũng phản phất âm hồn", "con này có đánh chết cũng chẳng thèm khóc", "có bỏ vô cối mà quết nó cũng chẳng chết đâu", "phải gieo hết tai họa rồi nó mới đi lận"... Chẳng thiếu gì lời xàm phán. Mặt kệ, nó vẫn cứ sống.
Mẹ nó chẳng thèm cho nó nhá đến núm vú nữa mà thay vào đó là ba bữa nước cơm mỗi ngày.
Đến ngày thôi nôi nó, chẳng biết do cái xú khí từ cái con nhỏ xui xẻo này tỏa ra hay do đủ mọi thứ trùng hợp nào đó mà cha, mẹ của người đàn ông tạo ra nó người thì trượt té gãy chân, người thì lên cơn tăng- xông chết ngay tại chỗ.
Thôi đúng rồi, tại cái con chết giấc này rồi.
Thay vì lễ tạ ơn bà mụ sinh thành nên nó, người ta tổ chức lễ cúng với mấy thầy phù thủy xua đuổi tà ma. Rồi người ta đem vứt nó trước cổng chùa coi như là cách để "đuổi con quỷ cái này ra khỏi nhà".
Nó lớn lên trong cổng chùa. Mà cũng tại vì bị bỏ tại cổng chùa lâu quá trước khi được sư cô bế vào nên nó mới ra nông nổi như thế này. Mặt nó lỗ chỗ những vết kiến cắn đến thành hoa. Chân nó phải tháo mất mấy ngón. Còn khắp người thì ôi thôi như một trận địa sau khi bị pháo công kích. Người ta bảo nó may mắn. Đúng hơn là nó sống dai, không chịu chết đi cho rãnh đời, nhẹ trái đất. Chết sao được, chẳng phải người ta bảo nó là của nợ, là đồ quả báo đó hay sao, nên phải sống chứ, sống để trả cho xong cái món nợ đời này nữa chứ.
Lên năm tuổi, ngôi chùa nó đang ở bị một trận bão lớn đánh sập, thế là nó được gởi sang một ngôi chùa khác. Tại đây, phảng phất người ta cũng nghe đến cái số mạng đen đủi của nó. Nghe thì nghe thế thôi, đâ

Truyện cổ tích má viết cho chúng tôi bằng cả sự nhọc nhằn, sự đau đớn, bằng nước mắt, mồ hôi và bằng cả cuộc đời của má. Mẹ ruột chúng tôi mất sau khi sinh em trai út của tôi. Chị Như, chị […]
Truyện ngắn

Ngày trước, tôi luôn có suy nghĩ rằng thất bại và thành công là hai thứ đối lập nhau, cũng như đúng và sai không thể nào cùng gán cho một điều gì đó.Đã thất bại nghĩa là không thể nào chạm đ[…]
Truyện ngắn

Hóa ra anh yêu tôi hơn tôi tưởng
Một đêm, nằm ngủ cạnh chồng, tôi đang mơ một giấc mơ rất đẹp. Chẳng hiểu sao, chồng tôi bỗng ngồi phắt dậy, làm tôi giật mình tỉnh giấc. Còn chưa kịp hỏi "anh sao thế" thì bỗng có hai bàn […]
Truyện ngắn

Hai đứa nó cứ ngồi đó. Mặc cho những hạt mưa lạnh tanh rơi xuống và thấm dần vào da thịt, rửa trôi những giọt nước mắt, rửa trôi cả những mảng buồn đã bám rễ trong long con bé từ những ngày[…]
Truyện ngắn

Kể với anh về thiên thần của em
Anh thương yêu! Anh luôn hỏi tại sao em lại chọn anh mà không phải ai khác để làm người yêu và có thể sẽ là người chồng trong tương lai của mình? Em chưa bao giờ trả lời anh, không phải vì e[…]
Truyện ngắn

Quá khứ sẽ chẳng bao giờ ngủ yên được nếu như một trong hai ta cứ cố tình đánh thức nó dậy. Đi qua bao nhiêu sóng gió của yêu thương, giờ đây em chọn cách lặng yên để đương đầu với tất cả. […]
Truyện Blog
Tha thứ có quan trọng bằng việc có còn muốn nắm tay nhau nữa hay không?
Thực ra việc tha thứ hay không tha thứ, chấp nhận hay không chấp nhận có thực sự quan trọng bằng sau ngần ấy tổn thương mà chúng ta tạo ra cho nhau, có còn muốn nắm tay nhau nữa hay không? […]
Tâm Sự

Em 20, em chưa hẳn đã là đàn bà với ngọt ngào và quyến rũ của những khóe mắt miên man hay những bờ môi khao khát. Em 20, em chưa hết là trẻ con nhắng nhít, hồn nhiên với những trò chơi không[…]
Truyện Blog

Nếu tha thứ được thì hãy tha thứ đúng không bà.... Cái Thương đứng đó, chăm chú nhìn người đàn bà bón từng thìa thức ăn cho đứa con mà lòng đẫm lệ. "Ngoan nào, ăn đi con, ngoan nào" ," ùm, […]
Truyện ngắn