Dư vị thật thà của một thời aó trắng
Bình chọn: 455
Bình chọn: 455
"Liệu đây có phải miếng bánh cuối tớ được nếm không?"
"Cậu đừng nghĩ vậy! Tớ sẽ rất nhớ cậu mà. Đừng bao giờ quên tớ nhé! Cậu bạn thân nhất của tớ. Có dịp, nhất định tớ sẽ về Hà Nội mà. Lúc đó, cậu có ra đón tớ không đây?"
"Ừ, Hà Nội và tớ sẽ đợi cậu về vào một ngày không xa."
Tôi bỏ thêm miếng bánh vào miệng. Vị tiramisu trà xanh tan quyện trong miệng mịm màng và đắng ngọt.
Tôi chào thân ái Thanh. Rồi chúc cậu an lành- thành công và trở về nhà. Những vòng xe đạp chậm chạp và trễ nải. Sau lưng, những vạt nắng chiều buông hắt hiu. Rốt cuộc, tôi đã không thể làm được theo như ý định đã hoạch định sẵn trong đầu, ngoài lời chào tạm biệt và đôi món quà nhỏ. Phong thư gấp làm đôi vẫn nằm im trong túi áo khoác mỏng mà tôi đã bối rối và thật ngốc nghếch để không biết thốt thành lời nào để gửi tặng cho Thanh. Phong thư chỉ viết vỏn vẹn dòng chữ nắn nót: "Có thể cậu không biết! Tớ đã từng rất thích cậu.". Đó là bí mật cần được nói ra, nhưng tôi đã nghẹn ngào ngôn từ mà không thể. Rõ ràng nó như nỗi buồn rơi xuống trên tôi. Rồi Thanh sẽ đi, đến một nơi xa tôi cả nghìn km đường chim bay.
6. Những ngày của mùa Hè trôi qua nhanh chóng và mùa thi cử bỏ lại sao bao cố gắng không ngừng, sau bao mệt nhọc và không quản công đã được đền đáp một cách xứng đáng và thỏa lòng. Tôi nhận được giấy báo kết quả đại học. Tôi đậu vào đúng ngành, đúng trường mình đăng ký.
Năm 18 tuổi, một trong những điều đẹp đẽ nhất đó là ta được đậu vào một trường Đại Học mà mình hằng mơ ước. Niềm vui mơn man cùng với những bữa tiệc ăn mừng của gia đinh, bạn bè. Những lời dặn dò, nhắn nhủ này nọ hữu ích và cảnh giác cho tôi trước một ngưỡng cửa của cuộc đời. Về một cuộc sống xa nhà và độc lập hoàn toàn.
Tôi biết tin Thanh cũng đã đậu vào ngành dược của đại học y TP.HCM, đúng một ngành học mà cậu yêu thích. Tôi nghĩ chắc cô bạn sẽ vui nhiều và cũng đang háo hức chờ ngày nhập học như tôi. Thanh email về, bảo vẫn nhớ và cám ơn những món quà tôi tặng bạn ấy hôm nào. Thanh hứa nhất định sẽ giới thiệu cho mấy người bạn Sài Gòn biết về Hà Nội, về mái trường KSB, về cậu bạn thân trí cốt...bằng tất cả những thương yêu và hứng khởi để kể về một nơi tớ đã từng gắn bó rất lâu. Nó tuyệt vời đến mức nào.
Tôi viết mail trả lời, cám ơn Thanh, một lời cám ơn chân thành. Tuyệt nhiên vẫn giấu nhẹm đi vụ lá thư gửi hụt của buổi chiều chia tay hôm nào. Nó như trở thành hoài niệm đắng ngọt như vị Tiramisu hôm nào tôi được nếm ở nhà Thanh.
Rồi tôi gấp laptop lại, uể oải quăng mình lên nệm giường. Những ý nghĩ miên man về một thời học sinh chạy xẹt qua như thước phim chiếu chậm đầy hình ảnh tái hiện ùa về.
Tất cả những điều ấy, đã làm nên một thời áo trắng tươi đẹp trong tôi. À mà, chắc cũng chẳng phải của riêng gì tôi đâu. Ai cũng có một thời để nhớ và niệm suy trong lòng.
Đêm cuối mùa Hạ, có gió mát lành dịu dàng thổi qua. Và trong giấc mơ đêm về, trái tim tôi đập những nhịp khe khẽ. Những hồi ức thân thuộc lặng lẽ ùa về.
Tôi nhớ bạn bè, tôi nhớ mái trường mến yêu.
Tôi nhớ ai đó đến nao lòng với hình dáng nhỏ xinh và mái tóc dài đen mượt...
Tôi nhớ!
*****
Sớm mai, cuộc sống tươi đẹp sẽ về. Bình minh sẽ mang theo những gam màu mới!
Chuyện của tuổi học trò. Mãi mãi vẫn nguyên vẹn và lành trong như chính những ngày thanh xuân của chúng tôi vậy.
Ninh Bình, 10/05/2014.
HAMLET DUY THÀNH

Hắn nghi kỵ cho tôi có ý gì với vợ hắn chăng? Nguy hiểm quá. Tôi hơi phân vân, đắn đo thì vợ hắn đã nhanh nhẩu kéo ghế... Vào đến cửa nhà hắn, tôi hơi ngạc nhiên vì đã thấy một mâm rượu và […]
Truyện ngắn
Mẹ ! Thế là một mùa đông nữa lại về,lại thêm một lá thư con viết mà không gửi. Mùa đông năm nay còn chưa lạnh mà sao lòng con lại lạnh đến thế? Mấy hôm rồi con về thăm quê, có hỏi thăm tin t[…]
Tâm Sự

Và mỗi khi đến ngày trăng tròn, chó sói thường đứng trên đỉnh núi hú gọi vì nó nhầm tưởng đó là quả bóng của con người để lại… Vào thời xa xưa, khi con người và các loài vật cùng chung sống[…]
Truyện ngắn

Thật ra thì mẹ chỉ gây gổ để sau này đỡ nhớ thôi, giả bộ ghen bóng gió, gán cho anh ta những thứ tì vết bâng quơ để khỏi da diết khi xa... Ở đó đàn bà không tụm năm tụm bảy, phe phẩy cái qu[…]
Truyện ngắn
Sợ quên nhưng rồi cũng sẽ phải quên
Biết nói thế nào cho anh hiểu được nỗi nhớ trong em nhiều đến thế nào, và nếu hiểu thì anh có quay về bên em? Con đường quen thuộc này em đã đi không biết bao nhiêu lần, nhưng không hiểu sa[…]
Tâm Sự
Ngồi bên cửa sổ tầng 5 của giảng đường, cơn mưa bất chợt của Sài Gòn ngang qua cuốn cô bay theo một miền suy tư, kí ức buồn vẫn thổn thức trong lòng. Nỗi nhớ rõ ràng nhất là khi Lệ ngồi ng[…]
Truyện ngắn
Tôi đã không còn nhớ hết về những điều mà Mẹ đã làm cho mình nữa... Mẹ có đôi bàn tay thô ráp với những vết chai sần. Mẹ làm tất cả những việc trong gia đình, có lẽ vì thế nên bàn tay mẹ m[…]
Tâm Sự

Duyên trời định - An Tư Nguyên - 2013
Đây có thể được coi là tác phẩm được chờ đợi nhất trong năm 2013 .Đến với tác phẩm của Tiểu Lệch có một sức mê hoặc lạ kỳ, rõ ràng là những câu chữ rất nhẹ nhàng, lúc đọc nụ cười luôn ở trên[…]
Sách Hay