Dư vị thật thà của một thời aó trắng
Bình chọn: 431
Bình chọn: 431
5.Một ngày được nghỉ học tại lớp học ôn của thày Hòa. Tôi đã mạnh dạn và lấy hết can đảm để bấm số của Thanh. Những dòng âm thanh tút tút đổ dài làm tôi bối rối và thấy có không ít sốt ruột, mong ngóng. Nhưng rồi, đầu dây bên kia bỗng trả lời, vẫn với giọng nói nhẹ nhàng thường trực của cô bạn trước đây:
"Alo, Vinh gọi đó hả? Tớ nghe nè."
"Thanh à, cậu có đang ở nhà không đấy, hay đang đi ôn?!- Giọng tôi cứ ấp a ấp úng và nghe ngốc xít vô cùng.
"Ừ, tớ đang ở nhà đó, Vinh."
"À mà, cậu...cậu có rảnh chút xíu không?"
"Có! Chiều tớ không có giờ tới lớp."
"Thế thì...tớ đến nhà cậu, để....Vì hình như, tớ nghe bảo cậu sắp đi đúng khônggggg?"
"À, thế thì cậu đến nhé! Chiều nay, tớ sẽ đãi cậu bánh tiramisu trà xanh nhé! Cậu nhớ đến nếm thử nhé! Không mai này không có cơ hội đâu đấy! Biết không?"
Rồi tôi ừ hữ, trả lời Thanh và hẹn với cậu chừng khoảng 30 phút nữa sẽ có mặt. Trong lòng tôi vui như nhảy dựng lên. Chắc chẳng thể nào đếm nổi trong bụng tôi lúc ấy có cả vô số "lá cờ" đang "mở" phấp phới trong bụng. Và tôi đi. Đặt bịch quà đã tự tay mình chuẩn bị sẵn vào giỏ xe. Tôi guồng chân đạp những vòng xe nhịp nhàng bon bon trên cung đường quen thuộc. Miệng hát vu vơ giai điệu nào đó vui tươi lắm!
"Bước xuống phố, trái tim rộn vang hân hoan.
Hát câu yêu đời..."
Nhà Thanh cách nhà tôi hai dãy phố và một khúc quẹo trái là tới nơi rồi. Mái nhà của cô bạn rợp bóng lá sa-kê bung xòe trước cổng xanh mát lành hiện ra trước mắt tôi. Nhấn phanh dừng hẳn lại, tôi với tay phải nhấn chuông cửa. Tay trái vẫn cầm chặt túi quà. Lúc ấy, không hiểu sao, tôi lại thấy bàn tay mình run nhẹ, một cảm giác hồi hộp xâm chiếm tôi bất thường.
Kính coong. Kính coong...
"A cậu đến rồi hả? Vào nhà mau đi, nay trời nắng to quá hà!"- Sự nhiệt tình, hiếu khách được biểu hiện trên gương mặt của Thanh cùng nụ cười sáng tươi đã làm tôi bớt đi phần nào chút hồi hộp ban nãy. Tôi nhoẻn miệng cười thật tươi đáp lại cô ấy.
" Cậu uống cho vơi cơn khát này."- Tôi mau lẹ đón lấy cốc nước chanh mát lạnh từ tay Thanh. Hình như cô bạn đã chuẩn bị từ trước đó rồi.
"Sao đến nhà chơi với tớ mà còn mang theo nhiều quà cáp lỉnh kỉnh thế kia?"
"Đâu có gì đâu"- Tôi lại chợt thấy lung túng kinh khủng.
"Cho tớ xem được không?"
"À, ừ, được chứ! Quà cho Thanh mà."
"A! Ô mai sấu, cốm xanh...Ủi ôi, ngon lành quá!"
"Hey! Đừng bóc chúng vội nhé! Tớ muốn tặng cậu mấy món đặc sản Hà Nội này để sắp tới khi đi học xa, cậu nhớ mang theo nhé, được không? Mai này vô Sài Gòn rồi, đến với ngôi trường mới, cậu cũng phải có tý chút quà ra mắt, làm quen với bạn bè trong ấy chứ! Cậu hãy giới thiệu những món quà vặt nho nhỏ, bé xinh này cho họ nghe bằng tất cả tình yêu thương của một người con gốc Hà Thành, kể cho các bạn ấy biết đôi phần nét đẹp của một thành phố yêu quý của chúng ta, về mái trường KSB và những người bạn nữa, được không Thanh?"
" Ý kiến của cậu thật tuyệt vời. Và tớ cũng đang có ý định sẽ cùng mẹ đi lựa chút quà mang theo đó! May mắn và trùng hợp thay. Tớ cám ơn cậu về những món quà đáng yêu này. Cậu quả một cậu chàng chu đáo và tâm lí! Sẽ thật may mắn cho..."
"À, không có gì đâu!" Tôi cắt ngang lời của Thanh ở lưng chừng như thế, chẳng kịp nghe vế sau đó Thanh sẽ nói gì, à mà cũng không thấy cô bạn có nhã ý nhắc lại. Đành cho qua đi vậy.
Nhưng ý nghĩ sớm muộn gì rồi cô bạn thân của tôi cũng rời khỏi Hà Nội và tôi, để đi đến vùng đất mới, tôi thấy buồn đến tê lòng. Rồi không dưng tôi ngồi ngẩn người ra, cho đến khi cô bạn gọi với tên tôi lên:
"Này, này, Vinh à! Cậu đang nghĩ vẩn vơ gì thế?"
"À không!"- Tôi lấp liếm, giấu nhẹm đi nỗi buồn vào sâu trong lồng ngực.
"Là tớ đang thử tưởng tượng xem, Sài Gòn nom sẽ như thế nào ý mà?"
"Có gì vô đó tớ sẽ chụp ảnh gửi về hòm mail cho cậu ngắm được mà. Cậu có thể yên tâm đi. Vì là bạn thân lên tớ sẽ nhất định enjoy Sài Gòn cùng cậu, ít ra là qua những bức hình, qua góc nhìn của tớ. Cậu tớ nhé! Sớm thôi hà."
"Ừ, tớ đợi được mà."- Tôi cố nói để giấu đi cái giọng buồn thảm như muốn chảy nhão của mình lại. Rốt cuộc, cô gái nhỏ của tôi vẫn đi thôi. Không có gì thay đổi được. Đâu đó, có nhịp buồn xông nhẹ lên tim. Trôi nhẹ đi một khoảng thời gian, tôi cứ bâng khuâng đưa mắt ngắm nhìn căn phòng khách nhà Thanh như để ghi nhớ lại không gian ấy. Biết đâu, phải thật lâu nữa tôi mới có dịp quay lại nơi này. Hoặc biệt đâu, không thể quay lại, mãi mãi.
"Cậu có muốn ăn thử chút bánh Tiramisu vị trà xanh- một thử nghiệm làm bánh mới của tớ?"
"Okie cậu! Cho tớ nếm với nhé!"
"Đợi tớ chút xíu nhé!"
Mẻ bánh Thanh mang lên thơm ngon dậy mùi. Những chiếc bánh xinh xẻo được làm ra từ đôi bàn tay khéo léo của cô gái dịu dàng mà bao năm tôi đã may mắn được làm bạn.
"Cậu ăn đi nàyyyyy."-Tôi há miệng, đón

Đoàng! Phát súng nổ vang. Viên đạn trúng vào chiếc điện thoại trên bàn khiến nó nấc lên một tiếng, rồi xuyên qua trúng chiếc tivi đang phát lại bộ phim Lang băm khiến cả công ty chìm trong […]
Truyện ngắn

Lòng người có những khoảng lặng, vui chẳng được mấy chốc mà sao buồn thì cứ dài mãi... Dạo này đi làm về tôi hay vất balo lên ghế rồi lang thang ra đầu ngõ ngồi làm cốc trà đá. Một phần vì […]
Truyện ngắn
Chỉ cần các bạn chăm chú một chút vào câu chuyện kỳ lạ này các bạn sẽ dễ dàng tin rằng nó là sự thật. Mà câu chuyện này kéo dài không phải chỉ có một ngày. Hàng tháng trời ròng rã, thậm c[…]
Truyện ngắn
Chưa bao giờ cậu hỏi tớ về chuyện yêu đương nhưng cậu lại là người làm cho tớ vui bên tớ khi tớ chia tay cậu ấy,khi không còn ai bên cạnh,dù sự quan tâm đó khá lạnh lùng... Mình quen nhau […]
Truyện ngắn

Hạnh phúc đôi lúc trong cuộc đời ta không biết đến lúc nào, và khi khổ đau nhất ta cứ mỉm cười thì hạnh phúc sẽ tới thôi. Vui vẻ thì mọi chuyện sẽ qua hết thôi, phải không nào? Ánh sáng củ[…]
Truyện ngắn
Mỗi người có vị trí trong cuộc sống của mình và ban nên trân trọng mỗi công việc của người khác bởi không dễ gì làm được những công việc của người khác đâu Một hôm, vợ tôi sai tôi ra cửa[…]
Truyện ngắn

Đàn bà biết không... Chúng ta hay chê trách bọn đàn ông không chung thuỷ, nhưng thực ra, chính bản thân đàn bà cũng không chung thuỷ với lựa chọn của mình. Tôi kể đàn bà nghe thử đúng không[…]
Truyện Blog

Hôm nay, tôi và bạn, chúng ta ngồi đây chẳng để kể nhau nghe về chính mình như mọi khi nữa. Tôi không miên man nhảm nhí về cuộc đời mình hay những buồn vui ngớ ngẩn thường nhật với người đàn[…]
Truyện ngắn