Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
Đơn giản vì chị ghét em - BlogRadio.Yn.Lt
Đơn giản vì chị ghét em

Đơn giản vì chị ghét em

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 425

Đơn giản vì chị ghét em

16:11 - 09/09/2015

Chị ghét em...rất ghét. Ghét từ khi em còn là cái thai trong bụng mẹ. 


***


Một buổi sáng tinh khôi, em vừa mở mắt đã nghe tiếng chị la toáng dưới nhà: "Oái, cái áo của con. Lại là cái thằng phá phách ấy chứ không ai vào đây hết" - chị nói với bố. Thì ra áo của chị bị dính đầy mực, em cũng không hiểu tại sao. Chị một mực đổ lỗi cho em, bố đương nhiên là tin chị, bố mắng cho em một trận còn chị thì hả hê lấy bộ áo còn lại mặc, rồi tung tăng đi học. Hẳn chị thừa biết chính chị đã làm đổ mực lên áo tối qua, nhưng tại sao chị lại đổ oan cho em? Đơn giản chỉ vì...chị ghét em.


Cũng vào chiều thứ 5 tuần trước, em bị bố đánh oan vì tội danh mà em cũng không hiểu vì sao mình phải nhận. Chiếc bánh kem bố mua về để trong tủ lạnh bỗng dưng không cánh mà bay, tất cả chị đều đổ lên đầu em nhưng chính chị không hề cảm thấy cắn rứt vì cái bánh đó đang nằm trong...bụng chị chứ không đâu khác. Nhưng tại sao chị làm như vậy? Chỉ vì...chị ghét em thôi.


Đơn giản vì chị ghét em


Chị ghét em...rất ghét. Ghét từ khi em còn là cái thai trong bụng mẹ. Khoảng thời gian mẹ mang thai em, chẳng còn ai quan tâm đến chị, từ một đứa con cưng, chị như kẻ vô hình. Mọi người chỉ lo chăm chút cho cái thai - cho em mà như lãng quên sự hiện hữu của chị trên đời. Từ lúc đó chị bắt đầu ghét em, chị tự hỏi tại sao em lại đến với gia đình này, chỉ vì em mà chị bị thờ ơ, chị muốn em biến mất, chị chỉ biết khóc một mình mà thôi.


Rồi cuối cùng cũng đến ngày em chào đời. Cái ngày suốt cuộc đời chị không bao giờ quên. Hôm đó chị đã phải đi bộ 2 km từ trường đến bệnh viện vì cả gia đình đều ở trong đó chào đón sự ra đời của em. Và có một điều chắc cũng chẳng ai nhớ đó là hôm nay cũng là sinh nhật chị. Thực sự chị muốn chạy thẳng về nhà, chị không quan tâm em được sinh ra như thế nào, cũng chẳng muốn biết mặt mũi em ra sao nhưng chị đến bệnh viện vì chị lo cho mẹ. Tối qua mẹ đã đau đớn rất nhiều, trong nhà, mẹ là người hiểu chị nhất, mẹ biết mọi thứ chị thích kể cả sở thích ăn bánh kem dâu nhưng không có dâu của chị. Càng lo cho mẹ bao nhiêu chị lại càng cố sức chạy nhanh vào bệnh viên, khi đến nơi thấy bố đang gục đầu bên hàng ghế đợi, chị bước đến thở hổn hển: "Mẹ sao rồi bố?". Bố ngước nhìn chị, khuôn mặt chứa đầy sự mệt mỏi, bố bảo: "Con đến rồi à, mẹ đang trong phòng cấp cứu con ạ." Bố nói như ngẹn ngào. Thấy bố như vậy mà chị không cầm được nước mắt, chị ôm chầm lấy bố, an ủi như để an ủi chính bản thân mình: "Bố đừng buồn, mẹ sẽ không sao đâu, rồi mẹ sẽ trở về với bố con mình, gia đình mình sẽ lại hạnh phúc."


Một lát sau, ca cấp cứu kết thúc, bác sĩ bước ra và nói: "Chúng tôi rất tiếc, chúng tôi đã cố hết sưc nhưng chỉ cứu được đứa bé còn người mẹ đã chết vì sinh khó". Câu nói của bác sĩ làm thế giới xung quanh chị như sụp đổ, thế là chị đã mồ côi mẹ khi mới tròn 10 tuổi, cái tuổi mà chị cần mẹ biết nhường nào nhưng giờ đây mẹ đã đi xa mãi mãi... Và người duy nhất chị có thể đổ lỗi cho việc này chính là em - một đứa trẻ chị không hề muốn có mặt trên cói đời.


Rồi 4 năm sau, em lên 4 tuổi, bố đi làm cả ngày nên suốt ngày em cứ bám lấy chị, em muốn chị chơi với em, tức giận vì bị làm phiền chị đã tát vào mặt em khiến em khóc thét lên. Đúng lúc bố về, bố gọi chị vào phòng và trách móc, bố bảo: "Sao con lại đối xử với em mình như thế?", chị cảm thấy uất ức, liền cãi lại: "Nó không phải em con, bố thích thì cứ ở nhà mà chơi với nó đi, con không thích. " Bố tát vào mặt chị: "Hôm nay con dám nói chuyện với bố như thế à". Chị khóc òa lên: "Con ghét nó lắm, nó không phải người, nó là đồ phù thủy xấu xa, chính nó đã cướp mẹ của con". Nói rồi chị vụt chạy ra khỏi phòng, vừa mở cửa đã thấy em đứng đó như chết lặng, nhưng chị chả quan tâm, chị chạy ào về phòng mình khóc thút thít... Từ đó em chỉ lặng lẽ một mình, không làm phiền đến chị nữa, em cũng chẳng chơi với ai, chỉ lầm lì một mình như vậy.


Hai năm sau, khi chị tuổi 16 tuổi, và cũng là lúc chị có một kì thi quan trọng đó là thi vào lớp 10 công lập. Nào ngờ đâu, do ăn chơi, chị lại trượt và phải học trường dân lập. Bố vô cùng thất vọng, bà con họ hàng ai cũng xì xầm sau lưng chị, niềm kiêu hãnh của một cô gái mới lớn hoàn toàn sụp đổ khi những người xung quanh chỉ nhìn chị bằng ánh mắt thương hại. Chị cảm thấy thất bại, xấu hổ và tủi thân. Trong khi em luôn dẫn đầu trường thì chị lại như vậy, rồi đây chắc chắn bố sẽ không thương chị nữa và em cũng sẽ chẳng coi chị ra gì. Chị nhốt mình trong phòng, buồn bã, chẳng thiết ăn uống, chị muốn quên hết tất cả và dường như chị cũng quên mất một điều quan trọng, bố bận bịu nên cũng không nhớ, chỉ có mình em vẫn nhớ. Chị đang nhốt mình trong phòng bỗng có tiếng gõ cửa rất nhẹ nhàng: "Chị hai ơi!" tiếng gọi bình thường mà sao chị thấy lạ lẫm, đã lâu lắm rồi em không hề gõ cửa phòng chị. Tâm trạng rối bời, chị cũng chẳng hiểu vì sao lúc đó bất giác chị lại mở cửa. Cánh cửa vừa mở chị như không tin vào mắt mình khi em đa

[1]234
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
"Mẹ không thích con kêu khó..."

"Mẹ không thích con kêu khó..."

Đây là câu chuyện cảm động có thật do một tiến sĩ của ĐH Harvard kể lại. Anh là An Kim Bằng. Tiến sĩ An Kim Bằng , người Trung Quốc, tốt nghiệp toán học tại Đại học Harvard. Ngày 5/9/1997,[…]

Truyện ngắn

Lộp cộp

Lộp cộp

Sau một vụ tai nạn xe máy nhẹ trên đường Trần Quốc Tuấn, ấy thế mà bàn chân phải của anh chỉ còn lại một ngón: ngón út! Cứ hễ mỗi lần đi vớ, hay bất giác nhìn xuống chân là anh lại cảm thấy […]

Truyện ngắn

Sự ra đời của một người mẹ

Sự ra đời của một người mẹ

Tại sao chẳng ai nói cho tôi biết về những chuyện như thế? Tôi thật sự bị choáng ngợp. Tôi chưa lần nào xa cháu bé mà lại không luôn nghĩ về nó, hay mỗi lần thấy một vết đỏ trên da nó mà lại[…]

Truyện ngắn

Về thăm bạn

Về thăm bạn

Con về ngay, để kịp đưa bạn con một đoạn! Chiều! Hội An vẫn màu rêu phong cổ kính, bến đò phố cổ chiều thứ bảy đông đúc hơn ngày thường. Người rời bến kẻ đợi đò, áo trắng học trò lẫn màu […]

Truyện ngắn

Con xin lỗi

Con xin lỗi

Nhanh mẹ nhỉ! Mới ngày nào con đang còn bi bô bên cạnh bố mẹ. Thế mà giờ này con đã là cô gái của tuổi 18 rồi cơ đấy. Bây giờ ngồi ngẫm lại con mới thấy con của ngày nào thật ương bướng. Ai[…]

Tâm Sự

Yêu tiểu thư

Yêu tiểu thư

Ai có thể cho tôi lời khuyên được không. Tôi đang phân vân... Vào một ngày bình thường như bao ngày bình thường khác, tôi ngủ dậy trễ nên không đi làm, rồi định mệnh đưa em gặp tôi khi chị […]

Tâm Sự

Những gì được gọi là "Hạnh phúc"

Những gì được gọi là "Hạnh phúc"

Sáu năm đã trôi qua, nhưng tôi vẫn nhớ những gì mà Thu đã dạy tôi về Hạnh phúc. Tôi đi khắp nơi và nói với mọi người về Hạnh phúc. Tôi kể cho những đứa trẻ có cảnh ngộ bất hạnh hơn cả tôi. G[…]

Truyện ngắn

Cu Tí

Cu Tí

Cu Tí là cái tên do bà ngoại đặt cho tôi hồi còn bé. Má kể hồi mới sinh tôi ra, tôi nhỏ xíu à nên ngoại kêu tôi bằng cu Tí luôn cho tới tận bây giờ, mặc dù trong khai sinh có tên họ h[…]

Truyện ngắn

Ông ơi!

Ông ơi!

"Nội ơi! Sau này khi tốt nghiệp đại học, cháu sẽ đón ông, bà và cả nhà xuống thành phố chơi. Ông chờ cháu nhe!...sau này cháu sẽ làm ra thật nhiều tiền cho nội được sống sung túc..." Và nội […]

Truyện ngắn

Nỗi đau không bao giờ là mãi mãi

Nỗi đau không bao giờ là mãi mãi

Mẹ kể rằng chị vào tù khi 21 tuổi, cái tuổi xuân nồng nàn đưa đón biết bao cuộc tình chóng vánh. Chị bị lừa, mà lại bị lừa bởi người chị thương... Tôi gặp lại chị vào một ngày ít nắng, gi[…]

Truyện ngắn

  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất
Polly po-cket