Đơn giản vì chị ghét em
Bình chọn: 426
Bình chọn: 426
Nhìn em cười hồn nhiên mà chị thấy thật xấu hổ, đón nhận chiếc bánh kem mà không biết phải nói gì. Chị ú ớ: "Cám ơn...em...trai". Câu nói bình thường mà sao lâu nay chị chưa từng nói. Bây giờ có xin lỗi chắc cũng không đủ để chị cảm thấy bớt ray rứt, nhưng cảm ơn em, cảm ơn em rất nhiều, "đứa em trai" của chị, nhờ em chị đã khôn lớn thêm rất nhiều. Đây là sinh nhật ý nghĩa nhất của cuộc đời chị!
. Thực sự chị muốn chạy thẳng về nhà cho rồi, chị ko thèm quan tâm em sinh ra như thế nào, điều đó đối vs chị không có ý nghĩa j cả nhưng vì chị lo cho mẹ. Tối qua mẹ đã đau đớn rất nhiều, trong nhà mẹ là người hiểu chị nhất, mẹ biết mọi thứ chị thích kể cả sở thích ăn bánh kem dâu nhưng ko có dâu của chị. Càng lo cho mẹ bao nhiêu chị lại càng cố sưc chạy nhanh vào bệnh viện, khi đến nơi thấy bố đang ngồi gục đầu bên hàng ghế đợi, chị bước đến vừa thở hổn hển vừa hỏi: "Mẹ đâu rồi bố?". Bố ngước nhìn chị, khuôn mặt bố đầy mệt mỏi, tại tối qua bố đã thức suốt đêm trông mẹ, bố bảo: "Con đến rồi đấy à. Mẹ đang trong phòng cấp cứu con ạ"-Tiếng bố nghẹn ngào như sắp bật khóc
. Thấy bố như vậy chị cũng ko cầm đc nước mắt, chị ôm chầm lấy bố và an ủi như tự an ủi chính bản thân mình: "Bố đừng buồn, rồi mẹ sẽ ổn thôi, mẹ sẽ lại trở về chơi với bố con ta, gia đình ta sẽ lại hạnh phúc. . . . . . . "Một lát sau, ca cấp cứu kết thúc, bác sĩ bước ra và nói: "Chúng tôi đã cố hết sức nhưng chỉ cứu được đứa bé, còn người mẹ đã chết vì sinh khó. . " Câu nói của bác sĩ làm thế giới xung quanh chị tối sầm lại. Đầu óc chị quay cuồng, thế là chị đã mồ côi mẹ chỉ ở cái tuổi 10, cái tuổi mà đáng lẽ chị rất cần mẹ như một người bạn trong cuộc sống nhưng giờ mẹ đã bỏ chị mà đi. . . . . . . . . . . . . và người duy nhất chị có thể đổ lỗi cho việc này chính là em. . .

Có 1 ông già sống cô đơn một mình, ngay bên cạnh nhà ông là một khoảng sân rất rộng. Lũ trẻ trong vùng rất hay tụ tập đá bóng ở khoảng sân này. Cứ chiều chiều là chúng hò hét, hô hào đá bóng[…]
Truyện ngắn
Nhiều người cho rằng tình yêu vốn dĩ phải rất cao thượng, phải hy sinh cái này, đánh đổi cái kia. Nhưng thực ra yêu là một thứ cảm tình hết sức đơn giản. Một hành động nhỏ bé đôi lúc có ý ng[…]
Truyện ngắn

Điện thoại của chị vẫn tiếp tục nhấp nháy "Hai người đã vào khách sạn rồi. Chị có muốn tới hay không?" Chị đi thật chậm về phía bến đò. Chiều chập choạng. Mẹ vẫn nói giờ này là giờ của các[…]
Truyện ngắn
Khai thật đi nào cô bé, rồi anh em ta sẽ tìm cách giải quyết!! Bao giờ cũng thế, Sandglass luôn bắt đầu "tiết nghỉ giải lao" bằng mẫu câu đầy hứa hẹn như vậy. Đối với Linh thì điều này đã[…]
Truyện ngắn
Mùa mưa đã đến rồi, anh đang ở đâu? Anh đang làm gì? Anh có đang nhớ đến em?... Em thường hay tự hỏi chính mình những câu hỏi ngốc nghếch như thế dù đã biết trước câu trả lời. Anh chẳng […]
Tâm Sự

Ngày hôm qua ra sao? Ngày mai sẽ thế nào? Tôi chỉ có lúc này, nên tôi sẽ sống hết mình vì nó. Cô bạn của tôi thật sự là minh chứng sống cho vị thần mang tên ủ dột và thê lương. Lúc nào cũng[…]
Truyện ngắn

Người khác tha thứ cho bạn thôi là không đủ sau mỗi lỗi lầm. Bạn phải tha thứ cho chính mình và biết cách sửa chữa bù đắp lỗi lầm, đứng dậy sau mỗi sai lầm. Đó mới là điều quan trọng nhất. N[…]
Truyện ngắn

Sao tôi thấy mình yếu đuối thế này, cái cảm giác đau lòng và ân hận cứ ùa vây lấy tôi... Vào một ngày cuối thu, lúc đó tôi khoảng sáu bảy tuổi, tôi ngồi ở bậc thềm trước hiên nhà để chơ[…]
Truyện ngắn