Để một cô gái luôn nhớ về mình
Bình chọn: 400
Bình chọn: 400
Tôi đã có dịp chiêm ngưỡng cái tủ sách toàn văn học Nhật siêu vĩ mô của Hạ lúc ghé nhà cậu mượn vài quyển sách bồi dưỡng lí. Hạ bắt đầu đọc từ lớp bảy. Hẳn là cậu rất yêu quý từng cuốn sách nên trông chúng rất mới, được bao giấy kiếng tỉ mỉ và xếp trên tủ ngăn nắp. Tôi có thể hình dung ra những lúc rảnh rỗi, Hạ ngồi tựa vào tủ và từ tốn nhâm nhi từng trang sách với cái đuôi tóc ngúc ngoắc mỗi khi đọc đến đoạn hay. Quyển sách mà Hạ quý nhất là quyển Em sẽ đến cùng cơn mưa có chữ kí của dịch giả mà một dịp hoan hỉ nào đó cậu xin được. Hạ chuẩn bị hẳn một cái hộp kính để trưng bày quyển sách ấy.
"Các nhà khảo cổ tìm được trứng khủng long chắc cũng không giữ kĩ bằng cậu." – Tôi châm chọc.
Thi tốt nghiệp xong mới thực sự khởi đầu cho cuộc chiến mang tên "sự học". Nói cho đao to búa lớn chứ thật ra cũng học với tốc độ như bình thường, chỉ là dành nhiều thời gian để học hơn và bù lại, thời gian rãnh rỗi ít đi. Tôi vẫn còn đủ tỉnh táo trước áp lực thi cử để nhận ra rằng đã không còn những buổi tối chat chít với Hạ trên facebook hay lấy cớ hỏi một cấu trúc tiếng anh để gọi điện và cuối cùng chúc Hạ ngủ ngon. Tôi sợ phiền Hạ, vì chắc hẳn cậu đang tập trung học gấp mấy lần tôi. Đấy là lớp trưởng suốt ba năm cấp ba đều nhất khối và nghiêm túc vô cùng trong việc học của tôi mà! Một nỗi lo lắng mơ hồ của tôi trồi lên khỏi tâm can, leo lên đến não và bắt tôi suy nghĩ rất nhiều. Chỉ mới ít trò chuyện với nhau thế này thôi dù vẫn gặp nhau hằng ngày trong lớp, nhưng tôi đã lo sợ Hạ sẽ quên tôi. Một tháng nữa, đại học dẫn bước hai đứa chúng tôi đi trên hai ngả khác nhau, liệu rồi còn mấy cái cớ để gặp lại Hạ, để gọi điện cho Hạ?
Một trong những điều mà con người ta sợ nhất, chính là bị người mình thương yêu lãng quên.
Để một cô gái – một cô gái cực kì mê sách luôn nhớ về mình, thì cách tốt nhất chính là mượn quyển sách cô ấy yêu quý nhất và trong bao giờ trả lại. Đầu óc tôi đột nhiên sáng suốt. Mặc dù không biết đối với người khác đấy có phải là một sáng kiến không, nhưng ít nhất tôi thấy đó vẫn là một cách để tôi được-nhớ-đến và luôn-nằm-trong-trái-tim-Hạ, dù theo hướng tích cực hay tiêu cực chăng nữa.
"Cậu cho tớ mượn quyển Em sẽ đến cùng cơn mưa nhé?"
"Sao vậy? Cậu có thích đọc sách bao giờ?"
"Thì bây giờ bắt đầu đọc."
"Một tuần nữa là thi rồi đấy."
"Học nhiều không tốt, tớ muốn xả hơi bằng cách đọc sách."
"Cậu đã từng châm chọc tớ và quyển sách đó đấy."
"Này, cậu có cho mượn không thì bảo?"
"Tớ chỉ muốn kiểm tra xem cậu có thực sự muốn đọc không thôi. Tớ không muốn quyển sách yêu quý của mình vào tay của một người không biết trân trọng và bảo quản nó thôi."
"Tớ hứa ngoài lúc đọc sẽ luôn để nó trong hộp kính."
"Duyệt!"
Thế là trước khi thi một tuần, tôi đã có được quyển sách quý giá nhất của Hạ. Tôi mở ra đọc ngay khi vừa cầm sách trong tay. Phải công nhận là gu đọc sách cùa Hạ rất ổn, hoặc có thể là do chúng tôi hòa hợp với nhau ở khoản này, nên tôi bị hấp dẫn ngay trang đầu tiên. Tôi đọc xong quyển sách ngay hôm ấy nhưng khi Hạ gọi điện hỏi thăm, tôi nói dối.
"Tớ đọc chậm lắm. Mỗi ngày chỉ được hai, ba trang là cùng."
"Cậu đánh vần từng chữ đấy à?"
"Cảm nhận quyển sách một cách sâu sắc nhất."
"Xì...thế này thì bao giờ tớ mới lấy lại sách được?"
"Không thời hạn."
"Cậu giữ cẩn thận là được. Tớ sẽ thường xuyên gọi điện kiểm tra xem cậu có thực-sự đọc hay không."
"Rất sẵn sàng."
"Cuối cùng, chúc cậu mai thi tốt nhé!"
"Lớp trưởng cũng vậy!"
Kết quả tốt lành như mong đợi và cả như dự đoán. Chúng tôi đỗ vào hai trường đại học lớn đều nằm ở trung tâm Sài Gòn, nhưng cách nhau khá xa. Từ trường của tôi chạy đến trường của Hạ với lí do tiện đường thì thật là vớ vẩn, bởi mất gần một tiếng chạy xe máy. Vậy nên cách duy nhất để duy trì mối quan hệ và những cuộc điện thoại tán dóc hằng ngày là tôi kì kèo giữ lại quyển sách của Hạ càng lâu càng tố

Lý trí thắng, trái tim có buồn không?
Ngày... tháng... năm... ... Ngày hôm nay, giống như nhiều ngày khác trước đó, tôi lại khóc. Và thế là tôi lại nhớ cậu, thật sự rất nhớ cậu ấy. Có gì lạ đâu, những lúc mệt mỏi, lúc khó khăn t[…]
Truyện ngắn

Anh ngoài 30, giám đốc chi nhánh nột nhãn hàng lớn tại Hà nội. Một vợ và 2 đứa con. Cuộc sống thật đáng mơ ước! Cô một thiếu nữ mới ra trường, xinh đẹp và đầy thu hút. Cô xin học việc tại ch[…]
Truyện ngắn

Anh chỉ là một thằng hèn, vô tích sự. Mẹ anh đã dành trọn cả tấm lòng tha thiết để nuôi nấng anh trưởng thành, lại phải lo cho đứa cháu nửa đời còn lại. Một người mẹ nghèo nhưng luôn chứa ch[…]
Truyện ngắn

Hãy bắt đầu một ngày mới không định kiến. Tôi xin bắt đầu bài viết bằng một câu chuyện cười, mà nhiều người chắc cũng biết. Có một thanh niên mắc bệnh sợ gà, cứ trông thấy gà là chạy. H[…]
Truyện ngắn

Mất một đồng cũng là mất công mất sức. Nhưng tiền bạc kiếm lại được con à. Bố mẹ cũng buồn, nhưng may con không sao là bố mẹ yên tâm rồi. Con đừng vì xót tiền mà lo nghĩ. Cứ tập trung vào vi[…]
Truyện ngắn

Có khi nào con tim bạn muốn như vậy nhưng bỗng dưng lại hành động trái ngược với con tim. Hoặc có đôi khi cái miệng của bạn lại thốt lên những lời phản bội trái tim của mình? Lên cấp 2, […]
Truyện ngắn

Nó không hiểu, trong trí óc non trẻ không hiểu, dượng và má có quan hệ như thế nào, chỉ thấy má ôm dượng, nói yêu, rồi khoác tay dượng như hồi đó hay làm với cha vậy. Thằng Thẹo thì học theo[…]
Truyện ngắn
Màu của cuộc sống đang nhạt dần đi trong tớ!
Thời gian qua đi, mọi thứ thay đổi thật nhiều, hình như chỉ có kỷ niệm là không thay đổi, nó vẫn ở đây trong tiềm thức, chỉ là có lúc nó lặng yên, có lúc thì nó lại ùa về mạnh mẽ. Tự dưng t[…]
Tâm Sự