Để một cô gái luôn nhớ về mình
Bình chọn: 413
Bình chọn: 413
"Thật không ngờ. Nhưng vậy là từ giờ tớ đã có một người cùng chung sở thích để tâm sự rồi."
Liệu tôi có được phép ảo tưởng rằng Nhật bắt đầu đọc sách là vì tôi không? Rất tiếc là tôi đã nghĩ như thế rất nhiều lần.
Cuối cùng tôi cũng quyết định mặc sơ mi trắng cách điệu rộng thùng thình với quần short ren màu xanh dương. Tủ đồ của tôi khá nhiều kiểu Mori Girls như thế. Bạn biết đấy, tôi cuồng mọi thứ liên quan đến Nhật Bản. Dĩ nhiên, tôi đến buổi họp lớp muộn nhất. Chúng tôi hẹn nhau ở trường cấp ba cũ, tại lớp học năm mười hai, và định trước chỗ ai nấy ngồi như trước. Lúc tôi đến, mọi người hô hào và vỗ tay mừng lớp-trưởng-lần-đầu-tiên-đi-trễ. Đi trễ cũng đáng, bởi lúc tôi đến chỗ bàn mình, Nhật nhìn tôi cười rạng rỡ.
"Xinh ra phết đấy lớp trưởng."
"Đó giờ tớ vẫn xinh."
"Chắc tại tớ luôn ngồi sau lưng cậu nên không nhận ra. Xin thứ lỗi."
Lớp bắt đầu ồn ào lên nhờ các tiết mục văn nghệ, confession, ăn uống... Dù đã là sinh viên, nhưng những lúc cần quẩy như bây giờ thì chúng tôi lại cực kì trẻ con.
"Tớ luôn quay lại mỗi lúc cậu nghịch tóc tớ đấy thôi."
"Xin lỗi nhé. Tớ chỉ muốn thấy khuôn mặt cáu bẳn đáng yêu của cậu. Giờ nghĩ lại thấy tớ trẻ con quá."
"Không, tớ không phiền. Thật ra tớ rất muốn cắt tóc ngắn, nhưng "nhờ" cậu mà tớ không dại dột cắt đuôi tóc này đi đấy."
"Tại sao?"
"Cậu tự nghĩ đi. Nghĩ không ra thì cậu đúng là trẻ con quá."
Nhật bật cười, nhún vai ra vẻ chấp nhận bản tính trẻ con của mình. Vẫn cái nụ cười thu hút ánh mắt tôi và khiến tim tôi lạc nhịp trước giờ. Âm nhạc từ một chiếc loa khuếch đại của bạn nào đó bật lên, tiếng nhạc ầm ầm bên tai. Phải hét to và chú ý lắm, tôi mới nghe được Nhật nói gì.
"Trả lại cậu quyển sách này." – Nhật rút từ trong hộc bàn ra cái hộp kính đựng quyển sách quý giá tôi cho cậu mượn từ một năm trước.
"Cuối cùng cậu cũng đọc xong."
"Tớ đọc xong ngay hôm tớ mượn."
"Sao cơ?"
"Nhưng tớ không muốn trả. Nghe này, tớ sẽ thú nhận tất cả. Đó là một kế hoạch của tớ. Tớ cố tình nói dối rằng tớ đọc rất chậm để được giữ quyển sách lâu. Nếu thế, tớ sẽ khiến cậu luôn nhớ về tớ khi chúng ta không còn học chung nữa, nhớ theo kiểu bạn-đấy-chưa-trả-cuốn-sách-yêu-quý-nhất-cho-mình cũng được. Tớ cũng sẽ có cớ nói chuyện điện thoại với cậu mỗi buổi tối để bàn về từng trang sách, mà quan trọng hơn là tớ muốn nghe giọng cậu, nghe tiếng cậu cười, muốn biết cậu đang sống như thế nào. Tớ đã phải đọc đi đọc lại quyển sách ấy hằng ngày chỉ để mỗi khi cậu gọi tới thì tớ sẽ nhớ như in chi tiết cậu sẽ hỏi tớ. Nói tớ thuộc làu quyển sách đó cũng không quá đâu. Cậu nói tớ trẻ con, tớ không phủ nhận đâu.Tớ trẻ con đến mức giữ mãi quyển sách của cậu chỉ để cậu luôn nhớ về tớ."
"Vậy tại sao bây giờ cậu trả lại tớ? Cậu...không muốn tớ nhớ về cậu nữa sao?"
"Không, bây giờ tớ muốn cậu nhớ về tớ theo một cách khác – theo cách một thằng con trai ngồi bàn sau đã thầm thương cậu suốt năm mười hai. Tớ đã tự cho phép bản thân nghĩ rằng mình đặc biệt trong lòng cậu vì chỉ mình tớ được nghịch tóc cậu. Tớ đã luôn nươm nớp lo sợ bị chuyển đi chỗ ngồi khác. Tớ đã quyết phải đậu đại học để cùng cậu bước vào giảng đường đại học. Tớ muốn gặp lại cậu đến mức lấy hết dũng khí rủ cậu cùng đi tình nguyện. Tớ đã bắt đầu đọc sách văn học Nhật để hiểu thêm về thế giới của cậu. Và... tớ bắt đầu thích cậu từ khi ngồi sau lưng cậu. Cũng từ đó đến tận bây giờ, tớ bắt đầu sợ sẽ bị cậu lãng quên nếu chúng ta không liên lạc với nhau thường xuyên."
"Ngốc, sao tớ có thể quên người tớ đã thầm để ý suốt từ đầu lớp mười hai được cơ chứ? Cái người mà cứ hay nghịch đuôi tóc tớ ấy. Cậu thương thầm tớ, nhưng cậu không đơn phương đâu."
Thyneko-chan

Con nhớ hôm ấy mẹ đã gói con trong chiếc mền mỏng manh và được bọc kín bởi một chiếc bì ni lông màu đen, mẹ nhẹ nhàng đặt con vào thùng rác, chúng đã làm chân tay con tê tái đôi môi con khô […]
Truyện ngắn

Bước ra khỏi cánh cửa phòng bệnh viện, Phương cảm thấy trời đất như đang tối sầm lại, cô không thể tin được vào những gì bác sĩ vừa nói với mình. Vô sinh ư? Cô sao? Đó chính là lí do vì sao[…]
Truyện ngắn
Còn rất nhiều niềm vui đang chờ cậu ở phía trước kìa, và còn có cả tớ nữa. Rạn nứt Biết tin ba mẹ sẽ bán ngôi nhà này và sẽ phải chuyển đi một nơi khác, tôi có chút hụt hẫng. Buổi chiều hôm[…]
Truyện ngắn

Hóa ra anh yêu tôi hơn tôi tưởng
Một đêm, nằm ngủ cạnh chồng, tôi đang mơ một giấc mơ rất đẹp. Chẳng hiểu sao, chồng tôi bỗng ngồi phắt dậy, làm tôi giật mình tỉnh giấc. Còn chưa kịp hỏi "anh sao thế" thì bỗng có hai bàn […]
Truyện ngắn

Ba ơi, mình đi đâu? - Jean – Louis Fournier
Tự truyện của nhà văn nổi tiếng người Pháp Jean – Louis Fournier mở ra một thế giới nơi bóng tối ngự trị: thế giới của những nỗi đau, của tật nguyền, của những day dứt, thất vọng,... Nhưng đ[…]
Sách Hay
Người phụ nữ thấy vậy bèn thốt lên: "Ông thật là một người cha kiên nhẫn!". Trong công viên, một người phụ nữ đang ngồi gần một người đàn ông trên ghế băng gần sân chơi cho trẻ em. Đó là c[…]
Truyện ngắn
Thoa đã đánh đổi tuổi xuân cho cái sự nghiệp vô nghĩa này mà, giá như ngay từ đầu Thoa hiểu rằng Thoa là một phụ nữ trước khi là một bà tiến sĩ, một trưởng khoa oai vệ thì có lẽ Thoa đã khá[…]
Truyện ngắn

Chúng tôi có một con chó cái dễ thương giống Labrador với bộ lông màu nâu sậm. Nó chỉ khoảng một năm tuổi nhưng rất ngoan, tình cảm và có trách nhiệm. Như mọi chú chó giống Labrador, nó rấ[…]
Truyện ngắn
Con phải xin lỗi bố như thế nào?
Một ngày thật dài và thật mệt mỏi, tôi chỉ muốn về tới nhà và lăn ra ngủ một giấc thật no nê. Thế mà, khi vừa dắt xe vào cổng, nhìn thấy tôi, bố đã quát tôi. Bố mắng tôi không có sự chuẩn bị[…]
Tâm Sự