Đâu phải ai cũng được bình yên
Bình chọn: 489
Bình chọn: 489
Thi giữa kì một xong, lớp có vài tên bị điểm dưới trung bình mấy môn tự nhiên. Cô chủ nhiệm buồn buồn, giao cho Quyên nhiệm vụ điều tra nguyên nhân và chấn chỉnh trước ngày thi học kì cận kề. Quyên giao cho Long đảm trách môn Hóa, Hoàng đảm trách môn Toán – Lý (điều này làm Hoàng giãy nãy vì sao mình phải nhận hai môn trong khi các bạn khác chỉ có một môn), Hạnh – lớp phó học tập đảm trách môn Sinh. Nhân được miễn vì hoàn cảnh gia đình nên sẽ không có thời gian để mà học nhóm. Các nhóm lao vào học dưới sự quan sát của Quyên.
Hoàng gầm gừ suốt. Vì ngày cuối tuần đáng lẽ ra được vi vu cùng Long thách đấu với mấy đứa trong xóm thì phải è cổ ra giảng giải các thể loại nguyên lý Toán và Lý. Quyên dỗ ngọt, hứa sẽ bồi bổ đặc biệt nhóm của Hoàng, nhờ vậy Hoàng mới nguôi ngoai. May mà Quyên giỏi nữ công gia chánh, chứ không chắc còn lâu Hoàng mới chịu.
Kết thúc học kì một, lớp được 27 học sinh giỏi trên tổng số 45. Cô chủ nhiệm mừng ra mặt. Quyên thì được cô khen vì tài lãnh đạo lớp tốt. Hoàng ấm ức vì thua Long 0,5. Long khoái chí. Nhân thì khiêm nhường hơn ở vị trí thứ năm. Quyên đứng thứ tám.
Rồi chuyện động trời xảy ra.
Sau kì nghỉ tết, lớp vào học kì hai.
Quyên tuyên bố có người yêu.
Hoàng, Long, Nhân sững người. Sao vậy? Thời gian mấy ngày tết của Quyên trên Sài Gòn cùng gia đình là để có người yêu hay sao?
Quyên vẫn bình thường trong vị trí mỹ nhân của bộ tứ, nhưng ba anh hùng có vẻ gì đó không vui. Giờ Quyên đi đâu cũng có người đưa đón. Vị trí ngồi của Quyên là sau lưng một tên lúc nào cũng đeo mắt kính đen và trên yên chiếc xe tay ga êm ái chứ không phải sau yên con ngựa sắt của Long hay Hoàng nữa.
- Chuyện gì vậy hả Quyên? – Hoàng gặng hỏi trong một lần hiếm hoi bộ tứ họp mặt.
- Đâu có gì đâu – Quyên lí nhí.
Không khí chìm vào im lặng đến tận khi "người yêu" của Quyên đến đón Quyên về.
- Bực thật!
Hoàng đấm tay xuống bàn. Nhân tặc lưỡi. Long ngồi thừ người, nhăn nhó. Cuối cùng thì cũng chẳng ai giải quyết được việc gì.
Trong giờ học, Quyên hay xin ra ngoài. Nhìn Quyên ốm dần, xanh tái, ba anh hùng không khỏi lo lắng.
- Rốt cuộc thì Quyên có người yêu hay có "yêu tinh" mang bệnh vậy chứ?
Nhân thắc mắc nhưng chẳng ai có thể trả lời.
Rồi Quyên hay nghỉ học. Lý do: bệnh.
- Tụi em giúp cô tìm hiểu về Quyên nha, cô thấy có gì đó không ổn. Nếu Quyên nghỉ học quá số ngày quy định mà không có giấy chứng nhận của bệnh viện thì nhà trường sẽ có biện pháp mạnh đó.
Cô chủ nhiệm tập hợp bộ ba và nhờ vả. Đáp lại cô là những cái gật đầu và ánh mắt cương nghị của ba anh hùng.
- Chẳng thấy Quyên đâu cả mày ơi!
Nhân thất vọng thông báo. Ba đứa đã nhất trí chia nhau mỗi ngày sẽ có một đứa đến nhà Quyên để thăm dò, tất nhiên là vào những ngày Quyên không đến lớp với lý do "bệnh". Hoàng thở dài. Long cũng tỏ vẻ bất lực. Tháng ba rồi. Không còn mấy ngày nữa là thi học kì, rồi sẽ ra sao đây? Lớp trưởng cũng đã được thay. Và Quyên càng ngày càng xa cách ba anh hùng của mình.Hai ngày liền, cứ đi học về là Hoàng lại bám theo Quyên. Nhưng cái Hoàng nhận được cũng chỉ là cánh cửa sắt đóng im ỉm mỗi khi Quyên mất hút vào nó. Cứ như thể cánh cửa thân thuộc đã nuốt luôn Quyên vào trong đó vậy. Hoàng lủi thủi ôm cặp đi về.
Không có lời giải thích nào hợp lý cho việc Quyên tần suất ngày nghỉ của Quyên ngày càng dày đặc.
Không có dấu hiệu nào cho thấy Quyên sẽ vượt qua học kì này cả.
- Quyên không đi học nữa đâu.
Tuyên bố từ Quyên ba anh hùng ngạc nhiên.
- Sao vậy?
- Quyên sẽ chuyển lên Sài Gòn, Quyên xin ba rút hồ sơ rồi. Lên đó Quyên học lại một năm lớp mười.
Và Quyên mất hút. Không vết tích. Không lý do thuyết phục.
Ngày nào Hoàng cũng chạy ngang nhà Quyên, nhưng chỉ thấy ba mẹ hoặc người nhà Quyên quanh quẩn. Ra vựa trái cây nhà Quyên cũng chẳng khai thác được gì.
Vùng biển dường như chẳng còn những tiếng cười đùa nhộn nhịp.
Hoàng, Long, Nhân lại lao đầu vào học. Vắng tiếng cười nói của Quyên. Vắng hình bóng bé nhỏ thân thuộc của Quyên.Vắng những món ăn, tiếng đập xoong nồi cùng hàng ruy băng cổ vũ đỏ choét quen thuộc trên sân thi đấu. Thỉnh thoảng, Hoàng, Long, Nhân lại kéo nhau ra biển, thi nhau vẽ lên cát hình ảnh bộ tứ ngày xưa rồi cùng ngậm ngùi nhìn sóng đánh tan đi.
Chỉ có mấy tháng mà nhiều thứ thay đổi quá. Cuộc sống vùng biển vẫn cứ tiếp diễn. Lớp A1 vắng cô lớp trưởng nhiệt tình, xông xáo. Sinh nhật của các thành viên bộ tứ luôn thiếu vắng một bóng hồng.
Hết lớp mười rồi lại đến lớp mười một. Rồi lại đến mười hai...Tháng năm cứ trôi, còn con người ra sao mặc kệ.
Năm cuối, Nhân càng buồn bã. Chẳng mấy chốc phải lao vào cuộc sống mưu sinh, những tháng ngày bên bè bạn thầy cô sẽ chỉ còn là dĩ vãng. Long và Nhân thì quyết vào Kinh Tế. Còn Quyên? Quyên học trên Sài Gòn có vui không? Có được làm lớp trưởng không? Chắc là được. Quyên dễ thương và năng nổ thế kia mà...
Những cú điện thoại buổi tối gợi cảm giác bất an. Mặc dù là thằng con trai chuyên Hóa, thế nhưng những hồi chuông vang lên trong đêm vẫn khiến tôi lo âu khó hiểu. Cách đây hai tháng, cũng v[…]
Truyện ngắn

Audio Một ngày nọ, cậu bé Anders được mẹ may cho một chiếc mũ mới. Chiếc mũ màu đỏ được điểm xuyết bằng một miếng vải màu xanh ở chính giữa và một quả cầu nhỏ ở chóp mũ. […]
Truyện ngắn

Anh ấy dạy con yêu mẹ như thế đấy!
Đã có lúc con quên đi vầng trán mẹ, nụ cười giờ đây đã có những nếp nhăn... Anh ấy dạy con... biết con hạnh phúc như thế nào khi có mẹ. Vì có mẹ, anh ấy mới có con để yêu ... Con vô tâm quá[…]
Truyện ngắn

Trong làng không ai là không biết chuyện của cô Tư. Cái chuyện xuất hiện trên mục tin tức nho nhỏ các báo về một người đàn bà bị hiếp dâm rồi sinh đứa con đầu lòng trong sự ghẻ lạnh của hàng[…]
Truyện ngắn

Audio Ôi! Trời sắp sập rồi. Chính mắt tôi trông thấy, chính tai tôi nghe thấy. Một phần bầu trời còn rớt trúng đầu tôi đây này. […]
Truyện ngắn
Anh có hạnh phúc khi quyết định rời xa em?
Anh có hạnh phúc khi quyết định rời xa em? Khi còn là của nhau, mỗi ngày, mỗi giờ, thậm chí là từng phút em đều trân trọng và khắc ghi. Có khi là từng hành động nhỏ nhất của anh em đều giữ […]
Tâm Sự

"Nhưng mà thôi, dẫu sao thì mình vẫn là con... ráng làm cho tròn bổn phận mấy anh chị à!". Ngôi nhà sàn gỗ màu xanh đối diện bến sông thường ngày vắng lặng, hôm nay lại có cái gì đó khang k[…]
Truyện ngắn
Tôi không biết mình nên cảm ơn hay oán ghét Thanh Hải vô thượng sư, vì bà ta mà tôi có được nàng mà cũng vì bà ta mà tôi phải mất nàng. Cơn lốc vô thượng sư càn quét vào Việt Nam với cường[…]
Truyện ngắn