Đâu phải ai cũng được bình yên
Bình chọn: 507
Bình chọn: 507
Nhân đón Hoàng và Long bằng gương mặt buồn rười rượi.
- Sáng tao nhắn thằng Long mà không được.Tao tưởng tụi mày bận học quá không về được chứ?
- Tao mất điện thoại nên đổi số luôn rồi. Tụi tao cúp học, mấy hồi...– Long trả lời
- Được cúp hả? Học đại học sướng quá bay? – Nhân ngỡ ngàng.
Long và Hoàng bước vào căn nhà nhỏ. Ngoài kia là sóng biển vỗ rì rào. Gương mặt nhỏ nhắn của Quyên như đang nhìn thẳng vào Hoàng. Hoàng né ánh nhìn đó, lặng lẽ thắp ba nén nhang. Bên gia đình của Quyên, người mẹ đáp lễ với đôi mắt vẫn còn ráo hoảnh, đứa bé lụng thụng trong bộ đồ tang vẫn đang hồn nhiên nghịch cây súng nước mới toanh. Hoàng quay mặt, đứng dậy, bước thẳng ra sân rồi lững thững trên con đường đầy đất đỏ. Long hấp tấp đuổi theo phía sau. Sau nữa là Nhân cũng đang bước thấp bước cao chạy theo.
Ba đứa cứ thế lững thững bước về phía biển. Lặng thinh.
Hoàng ngồi im lặng, nhìn biển. Nhân lấy ngón tay vẽ hình mấy mặt người trên cát.
- Đây là tao! Đây là mày! Đây là thằng Hoàng! Đây là nhỏ Quyên!
Long liếc xuống mấy hình vẽ của Nhân.
- Sao mày không học tiếp? Uổng phí một tài năng của đất nước. – Long nheo mắt, rồi vạch thêm vài cọng râu lún phún trên gương mặt được coi là của mình
- Mày làm như ai cũng có điều kiện như mày với thằng Hoàng vậy đó...
Rồi Nhân thở dài.
- Mẹ tao cũng kêu vay vốn cho tao đi học, nhưng mà...tao còn năm đứa em, mày biết đó, mình đi học mà để em út nheo nhóc sao học nổi. Nên thôi! Mà đi biển cũng hay mà! Chỉ có điều cực chút thôi!
Tất cả lại chìm vào im lặng. Vùng biển này, nhiều năm về trước, là cả một khoảng trời kỉ niệm của Nhân, Hoàng, Long và Quyên. Vậy mà bây giờ, chỉ còn lại ba tên con trai đang ngồi và tiếc nhớ về những tháng ngày xa xôi ấy.
......
Lớp ban A – 10A1
Quyên bước vào, tươi rói thông báo lịch thi bóng đá của toàn trường nhân dịp 20 tháng 11. Long và Hoàng đang mải đánh ca-rô bằng vở học thêm Toán của Nhân nên không quan tâm đến việc Quyên đang gào thét tên mình thảm khốc.
- Trả vở cho Nhân và đi tập bóng vào chiều nay, sau giờ học thêm Lý. – Quyên nhéo tai Hoàng và Long thông báo.
- Ui da! – Hoàng nhảy dựng - Bà làm như nam nhi lớp này chết hết rồi hay sao á, suốt ngày kêu réo hai đứa tui đi đá bóng là sao? Kêu thằng Nhân đi, nó rảnh kìa, chiều nay tụi tui bận rồi!
- Bận gì? – Quyên liếc Hoàng
- Ừ thì.... – Long ấp úng – Hoàng nó nhờ Long chỉ cho cách phân tích bài thơ "Tôi yêu em" của Puskin... Quyên nói Nhân đi...
- Lý do không chính đáng – Quyên đập bàn - Lớp chỉ có mười lăm tên con trai mà cứ đùn đẩy nhau là sao? Chiều không đi tui méc cô à nha! Còn Nhân được thầy bí thư cử đi thi "Nét vẽ thành phố biển" rồi. Khỏi thắc mắc! Chấm hết!
Quyên bỏ đi. Sực nhớ ra điều gì, Quyên quay lại.
- Còn nữa, "Tôi yêu em" của Puskin nằm trong sách Ngữ Văn lớp mười một chứ không phải lớp Mười, há!
Long cười hì hì. Nhân ngớ người rồi lập cập giựt lại cuốn tập trong lúc Hoàng và Long đang vò đầu bứt tai. Nhân vừa lật lật vừa xuýt xoa vì cuốn vở mới ghi quá nửa mà đã bị trưng dụng để chơi mấy cái gọi là "Trò chơi trí tuệ" của Hoàng và Long.
- Trời đất ơi, vợ iu dấu của tui – Nhân nhăn nhó nhìn mấy tờ giấy nham nhở vì trò chơi caro của hai tên bạn – Hai đứa mày chơi trò gì trí tuệ hơn đi, hao vở tao quá à!
- Mày nghĩ có trò nào trí tuệ hơn ca-rô nữa chứ? – Hoàng giật cuốn vở từ tay Nhân
- Có – Nhân nheo nheo mắt – hai đứa bay chơi ....búng thun đi. Tao ủng hộ năm trăm đồng tiền mua thun. Há!?
Nói rồi Nhân giật lại cuốn vở chạy biến. Long nhìn Hoàng, nhăn nhở.
- Chơi không mày?
- Chơi gì? – Hoàng trố mắt
- Thì thằng Nhân nói đó...chơi búng thun
- Mày có hơi bị điên không vậy? – Hoàng hét lên – lấy vở ra, mau!
- Vở gì bây giờ? – Long nhăn nhó
- Vở địa.- Theo tao biết thì mày có mấy khi chép bài đâu.
Long đành lục cặp, lôi cuốn vở ra. Hai thằng lại tiếp tục xanh xanh đỏ đỏ.
Trong lớp 10A1 này, có lẽ bộ tứ Hoàng, Long, Nhân, Quyên là hạnh phúc nhất. Vì trong khi đa số các thành viên trong lớp chỉ mới quen nhau được vài tháng thì bộ tứ đã thân nhau từ thời mẫu giáo. Nhà bốn đứa gần gần nhau, ba mẹ cũng quen biết nhau, từ nhỏ tới lớn làm gì cũng cùng nhau hết, đến nỗi mục tiêu vào lớp chọn của trường điểm này cũng vậy. Thậm chí lời thề của ba anh hùng và một mỹ nhân này là "tuy không sinh cùng ngày cùng tháng nhưng nguyện học cùng trường cùng lớp ngồi cùng bàn". Đến nay là năm thứ mười, lời thề đó chưa hề bị một thế lực nào có thể phá vỡ.
So với nhóm, thì nhà Hoàng và Long khá giả hơn cả. Ba mẹ Hoàng đã tính toán luôn khoản sẽ mua nhà ở Sài Gòn để Hoàng tiện học đại học. Long thì có anh trai đang du học ở nước ngoài, và ba mẹ cũng dự định cho Long qua đó sống với anh, nhưng Long không muốn. Nhà Nhân khó khăn nhất, vì Nhân là con cả, sau Nhân còn năm đứa em

Nhỏ ôm chầm lấy nó và một nửa bức tranh bướm phượng. Những giọt lệ nức nở của nhỏ lăn trên gò má mà không nói lấy một lời. Hồi nhỏ nó sống ở một thành phố đầy nắng, gió, bão giông. Mang ti[…]
Truyện ngắn

Anh tin rồi mùa xuân sẽ lại đến trên cánh đồng hoang dại. Chỉ cần ta gieo những hạt mầm và nuôi dưỡng nó một cách tận tâm, bằng tất cả những gì ta có. Mùa xuân sẽ lại đến. Thật đấy! Nó sẽ đế[…]
Truyện ngắn

Nghĩ tới những câu chuyện tình yêu sau đám cưới, Vy mỉm cười, khe khẽ nói trong lòng : sẽ ổn thôi, chị à, tất cả chỉ là những câu chuyện của nhân duyên. Lúc này, màn đêm dày đặc và sương đô[…]
Truyện ngắn

Dù nhà em nghèo, nhưng có ba, có mẹ, có anh hai, có 1 gia đình hạnh phúc thì em là người giàu có nhất thế giới rồi. Mẹ ơi! – Đôi mắt em mở to một cách ngây thơ. Ừ, mẹ biết rồi. – Người mẹ[…]
Truyện ngắn

Tôi có thói quen thường ghi lại những ý tưởng hay, những sự kiện và những danh ngôn mà mình thích để rồi chiêm nghiệm như xem bản đồ trên chặng đường đời quanh co khúc khuỷu. Một trong nhữ[…]
Truyện ngắn

Bước vào lớp, khuôn mặt hớn hở của tôi lập tức ỉu xìu khi nhìn thấy hai đứa bạn thân. Nhi chẳng thèm che giấu cảm xúc, gục mặt xuống bàn, không rõ là đang khóc, đang ngủ, hay đơn giản chỉ là[…]
Truyện ngắn

Ba năm trước, Ashley con gái tôi bị ung thư. Sau cuộc đại phẫu thuật, con bé trở nên nhút nhát và đầy nghi ngại với thế giới xung quanh. Điều đó làm tôi rất buồn. Ba năm trước, Ashley con g[…]
Truyện ngắn
Khi còn cách con bò khoảng một bước chán, ông giáo già rút ra một con dao găm mà ông mang theo bên mình. Ngày xửa ngày xưa, có một ông thầy giáo khôn ngoan và giàu kinh nghiệm muốn truyền c[…]
Truyện ngắn