Đâu phải ai cũng được bình yên
Bình chọn: 511
Bình chọn: 511
Quyên nằm trong hộp kính, đầu đội vòng hoa nhỏ, gương mặt nhỏ nhắn chớm vài vết bầm tím. Chắc là do tên kia đánh.
Hoàng đứng đó như tượng. Đôi mắt ngấn nước, chỉ chực ào ra. Nhân kéo mấy cái ghế, sắp xung quanh, rồi kéo Hoàng và Long ngồi xuống.
- Quyên ơi! Tụi mình về thăm Quyên nè! Vài tháng nữa, Nhân sẽ chính thức được lái tàu đánh cá rồi đó, thấy Nhân giỏi không...Hai cái bùa mà Quyên làm cho Nhân lúc Nhân đi thi vẽ á, Nhân đã ép lại rồi, nó sẽ cùng Nhân ra biển. Có nó, Nhân sẽ đánh được nhiều cá lắm, ha...
Nhân cười mà hai hàng nước mắt lã chã.
Hoàng quay mặt đi hướng khác. Long tiếp lời.
- Long định học xong khoa quản trị rồi mới đi tu nghiệp vài năm...Quyên hay nói Long là phải ra nước ngoài để mở mang nếu như có điều kiện đó. Long nghe Quyên, Long sẽ đi mà. Để còn kiếm một cô nàng người Pháp về ra mắt Quyên nữa chứ...Quyên chờ Long ha...
Hoàng bước ra ngoài...Nhân đứng lên, kéo lại.
- Mày làm gì vậy hả Hoàng? Mày nói gì đi chứ. Ngày mai Quyên đi rồi đó, xa lắm đó, bộ mày không muốn chào từ biệt Quyên hả, thằng khùng này....
Hoàng đứng im, nhìn chăm chăm vào gương mặt nhắm nghiền như đang ngủ của Quyên. Long và Nhân im lặng, nhưng liên tục lấy tay dụi mắt, rồi kết quả, cứ để mặc cho nước mắt tuôn ra. Hoàng nhìn cô bạn nhỏ, đau xót.
Quyên ơi! Bây giờ Hoàng mới thấy! Quyên nằm đó, thanh bình biết bao nhiêu! Ngày trước, dù cười dù nói nhưng lúc nào Hoàng cũng thấy ánh mắt Quyên thật buồn! Hoàng phải làm bộ chê bai đủ thứ cho Quyên giận. Hoàng muốn Quyên cùng Hoàng, Long, Nhân trải qua những tháng ngày đẹp đẽ nhất của tuổi học trò. Giờ Hoàng mới thấy là Nhân nói đúng, đâu phải lúc nào học trò cũng được hồn nhiên đâu, học trò cũng có nhiều âu lo, nhiều nỗi niềm không thể nói ra lắm chứ. Đâu phải lúc nào cũng được bình yên, hồn nhiên sống, vui đùa cùng bạn bè đâu mà. Nhưng dù sao, chúng ta cũng đã có những tháng ngày thật đẹp, mãi mãi không có lần thứ hai trong cuộc đời. Nhân có nói, ước gì chúng ta trở lại những tháng ngày đó, biết đâu cuộc đời Quyên đã khác, biết đâu giờ chúng ta đang học cùng nhau trên Sài Gòn. Để làm gì? Tháng năm có trở lại, chúng ta cũng vẫn như thế thôi, chẳng thay đổi được gì cả, phải không?
Quyên....
Tạm biệt Quyên! Tạm biệt những phút giây êm đềm của tuổi học trò, có hình ảnh Quyên hồn nhiên vui tươi trong đó. Giữ kĩ nha Quyên, để khi nào gặp nhau, chúng ta lại đem ra hàn huyên tâm sự, sẽ vui lắm đó. Nha.
Quyên...

Ngồi vội vàng tranh thủ trà đá với anh buổi trưa ở Hàn Thuyên. Ông anh này trước học cùng khóa đại học và ở cùng dãy kí túc xá, cũng lâu lắm rồi không gặp. Hơn tôi 3 tuổi, anh đi nghĩa vụ qu[…]
Truyện ngắn

Vào thế kỷ 15, tại một làng nhỏ nọ, có một gia đình có tới 18 người con. Cha của họ phải làm việc tới 20 tiếng đồng hồ mỗi ngày mà cả gia đình chỉ đủ để đắp đổi qua ngày. Thế nhưng, hai ngườ[…]
Truyện ngắn

Hạnh phúc thật đa dạng và muôn màu muôn vẻ. Có lẽ vì vậy nên chúng ta ta cũng chẳng có gì phải ngạc nhiên khi mà tất cả người dân của đất nước dưới sự trị vì của tướng Orangu, đều được hạnh […]
Truyện ngắn

Vì mùa hạ trong veo, nên cũng hay giữ đôi mắt của cậu trong veo như thế. Hứa với tớ, được chứ? Chúng tôi vừa ra khỏi trường. Mùa hạ thả trên vai An những tia nắng vàng óng ánh. Tôi nhìn ng[…]
Truyện ngắn

Nhưng đó chính là cuộc sống, đó là thăng trầm mà đàn ông nào cũng dẫm phải khi bước vào bể tình. Không có họ, chúng ta mất đi màu sắc, chẳng ganh đua, không còn những chủ đề bàn tán thú vị t[…]
Truyện Blog

Có thể an ủi người ta, nhưng chẳng thể làm bản thânhết buồn. Có thể cho lời khuyên, nhưng mình thường bế tắc. Có thể chọc cười người khác, nhưng chẳng thể mua vui cho chính mình. Có thể đi v[…]
Truyện Blog
Con phải xin lỗi bố như thế nào?
Một ngày thật dài và thật mệt mỏi, tôi chỉ muốn về tới nhà và lăn ra ngủ một giấc thật no nê. Thế mà, khi vừa dắt xe vào cổng, nhìn thấy tôi, bố đã quát tôi. Bố mắng tôi không có sự chuẩn bị[…]
Tâm Sự

Bình thường à! Chúc cậu may mắn!
Đừng bao giờ rời xa tôi nhé! Hứa nhé! Tôi với cậu cùng sống cuộc đời bình thường sáng đi tối về, cùng chăm cái vườn cây, cùng nuôi hai đứa con nên người, lúc về già thì bế cháu nữa là xong n[…]
Truyện ngắn