Chơi vơi xứ người
Bình chọn: 503
Bình chọn: 503
Không khí xung quanh tôi như chùng xuống dù tiếng nhạc có rộn ràng, người ra vào bắt đầu đông hơn. Có tất cả là tám chiếc ly trên bàn, tôi đủ cảm nhận được cái nóng rực của men rượu. Tôi hất tay Nam ra hiệu đứng dậy.
Chỉ cần vừa ra khỏi cửa thôi, không gian đã thay đổi rõ rệt, ít ra nó yên ắng hơn bên trong. Trời càng tối, sương mờ càng dày đặt. Chúng tôi cứ thế men theo con phố ra đến quảng trường trước Tòa thị chính Paris, rồi tiếp tục đi thẳng về phía bờ sông Seine. Paris có bao giờ vắng người đâu, dù trời khuya hay trời sáng, dù đêm lạnh hay ngày hè. Từng cây cầu bắt qua sông Seine vẫn lạnh lùng kiêu hãnh, chúng nó chưa bao giờ cô đơn, sẽ luôn có những khách bộ hành lướt qua, dừng lại rồi đi.
Thong dong một lúc, Nam vỗ vai tôi, rồi chỉ về phía bên kia của dòng sông, đoạn qua cầu Pont-Neuf[4'>.
-Anh ơi nhìn kìa, mắc cười quá.
Thì ra cậu ta đang chỉ về phía tháp Eiffel với phần đỉnh tháp bị phủ mờ bởi sương mù. Ngọn đèn lộng lẫy của Paris đã bị « mất đầu ». Bình thường trên cao ấy luôn có hai ngọn đèn pha sáng rực xoay vòng chiều rọi khắp thành phố, để cho bất cứ ai cũng có thể hướng về biểu tượng kiêu hãnh của nước Pháp. Thế mà hôm nay lại không, sương mù đã làm nó biến đi đâu mất, thứ ánh sáng kia đã phần nào bị lu mờ. Cuối cùng nó cũng chỉ trơ trọi trong ánh đèn vàng của phố phường một buổi đêm.
- Anh về luôn chứ ?
- Em đi tàu 7 à ?
- Vâng.
- Vậy em về trước đi, anh loanh quanh một lúc.
- Ok, gặp anh sau nhé!
- Chào e! Cảm ơn em vì một không gian mới lạ!
Cậu ta cười lớn:
- Đừng có hôm nào lén lút đi một mình nhé, cẩn thận bị « thịt » đấy!
Tôi cũng lấy làm ngây ngô với lời « cảnh báo » của Hùng. Thay vì xuống metro, tôi lại chọn cho mình cách về nhà bằng xe buýt. Phải nói rằng, nếu ai đó muốn cảm nhận được phố xá thủ đô, thì đừng nên đi metro hay một phương tiện công cộng nào khác. Những chiếc xe buýt luôn là người dẫn đường hiệu quả, đó là những kẻ thực sự lăn lộn cùng phố phường. Đi buýt vào buổi tối sẽ tuyệt vời hơn, vì sẽ không phải lo sợ bị chen lấn, hay kẹt xe. Những ngọn đèn, những tấm pano quảng cáo nhiều màu sắc, tất cả đều dễ dàng thu gọn trong tầm mắt. Tôi nghĩ đó cũng là một cái kết thú vị cho ngày hôm nay. Tiếp theo sẽ lại là một giấc ngủ dài trong cái hơi hám của chất cồn lúc nãy, chuẩn bị tâm lí cho một ngày mai sẽ khác.
Sáng hôm sau, thêm một lần nữa, tôi bị đánh thức bởi hương cà phê tỏa ra từ phía nhà bếp. Thời tiết hôm nay khác hơn hôm qua rất nhiều, tuy ảm đạm nhưng không mưa. Tôi rất ghét trời mưa, nó làm con người ta phải chui rút trong những nơi kín đáo và có thể bỏ lỡ không gian thiên nhiên xung quanh. Một lý do khác mà ai cũng hiểu đó là trời mưa bao giờ cũng mang đến cho chúng ta cảm giác buồn chán.
Bác chủ nhà nhìn thấy tôi bèn rót thêm cà phê vào một ly khác, ánh mắt vẫn đăm chiêu theo dòng nước đen ấy :
- Bác Hồng mới mất đó cháu !
- Bác Hồng, chồng cô Hoa ạ ?
- Ừ.
- Ủa, cháu mới gặp bác ấy hôm chủ nhật mà !
- Bác ấy bị tai nạn, chấn thương đầu, hôn mê ở bệnh viện hôm qua giờ. Đến sáng hôm nay thì bác ấy đi rồi.
Tôi không khỏi bàng hoàng trước tin ấy. Sao sự sống và cái chết có thể giao thoa trong tích tắc như vậy. Để sống, con người ta đã phải vật vã, vượt qua bao thăng trầm, nhưng chỉ cần một tai nạn, cũng có thể kết thúc được cuộc đời.
Một buổi trưa thứ ba ảm đạm của mùa Đông, một ngày cuối năm không mấy sáng sủa. Trời nhiều mây và có thêm chút gió, làm không gian lạnh lẽo gấp bội. Khi vừa đặt chân đến cổng của dãy nhà, tôi đã nghe vẳng đâu đó tiêng chuông, tiếng mõ, tiếng cầu kinh. Đi theo bác chủ nhà đến cuối hành lang, chúng tôi bắt gặp một căn phòng nhỏ giờ trở nên chật chội hơn bởi xung quanh có rất đông người Việt đang đứng. Ai cũng trình tự xếp hàng, trên tay cầm một bông hoa để chờ đến lượt đi ngang qua chiếc quan tài đang được đặt trang trọng giữa phòng, lung linh ánh nến. Tôi lẳng lặng đứng trong dòng người ấy, nghẹn ngào.
Sau khi được khâm liệm, quan tài được đưa đến nơi hỏa tang theo di nguyện của gia đình bác Hồng. Từng dòng người cứ mỗi lúc đông lên, cùng xếp hàng nguyện cầu cho bác lần cuối. Thật sự xót xa lúc nghe dòng điếu văn buồn thảm, nơi sinh và nơi tử cách nhau muôn trùng. Con người ai cũng một lần sinh ra và một lần chết đi, sẽ buồn biết bao khi phải nằm xuống nơi đất lạ quê người. Phải chăng đó là hoàn cảnh chung của những kẻ một lần ra đi, những kẻ trót nặng nợ với cả hai nơi, một nơi mình đã sinh ra và lớn lên, còn nơi kia đã cưu mang mình trong tháng ngày lưu lạc. Tôi nghe xung quanh có nhiều tiếng nấc nghẹn ngào, theo đó là những d

Audio Hàng ngày, chị dậy sớm giúp chủ nhà thu dọn, mọi việc xong chị trở về nhà mình. Chủ nhà thường mời chị ở lại, nhưng chị từ chối. Bởi vì chị là một người phụ nữ làm thuê, nên vô cùng t[…]
Truyện ngắn
Chỉ cần các bạn chăm chú một chút vào câu chuyện kỳ lạ này các bạn sẽ dễ dàng tin rằng nó là sự thật. Mà câu chuyện này kéo dài không phải chỉ có một ngày. Hàng tháng trời ròng rã, thậm c[…]
Truyện ngắn

Ba, ba... mày muốn giống như ba mày hả??? Mẹ My lườm My một cái rồi kéo tay My, lôi đi đến chỗ chiếc xe. Tiếng trống trường vang lên từ hồi nào rồi. Trời nắng, chiếu xuống đường, chỉ để l[…]
Truyện ngắn

Với mẹ, hoa là thứ không ăn được, tất nhiên, trừ loại có lõi vừa mới xuất hiện vài năm trở lại đây. Ai sáng kiến ra cái kim tây cũng hay. Họ đem hoa bày bán ở cổng trường, nhiều hoa giả, và[…]
Truyện ngắn
Má ơi! Nhà mình giờ hết nghèo rồi má hè! Má cười làm nhăn dúm mấy nếp da đồi mồi trên mặt: Nhà mình có nghèo bao giờ đâu con, nhà mình chỉ ít tiền thôi. Có một bến sông đã tắm mát suốt c[…]
Truyện ngắn

"Anh à, em nghĩ lại rồi, em không chờ hết năm 2012 nữa đâu, giữa năm mình cưới luôn nhé!" Sau Cà phê yêu, Minh Nhật lại đưa độc giả phiêu lưu đến một cảm xúc hoàn toàn mới lạ: "Nơi Những Cơ[…]
Sách Hay

Giống như việc thật khó để yêu ai đó suốt đời suốt kiếp, nhưng sẽ thật là dễ dàng nếu như yêu họ suốt đời suốt kiếp, từng ngày một. Phải không anh? Mỗi lần em chun mũi hỏi anh: "Anh! Anh có[…]
Truyện Blog
Nhà cải cách giáo dục VVebster từng cho rằng nhân cách của mỗi con người được thề hiện qua hành vi của họ. "Người tốt luôn cư xửphải phép" là điều mà câu chuyện dưới đây muốn nhắc nhở chúng […]
Truyện ngắn