Chơi vơi xứ người
Bình chọn: 505
Bình chọn: 505
Tôi cũng thế thôi, nhiều khi chán ngán mảnh đất này biết mấy, thế mà tôi vẫn còn ở đây đó sao. Dù gì đi nữa tôi vẫn có thể khiến cho gia đình tôi ở Việt Nam tự hào. Họ đã có một cậu con trai đang du học nước ngoài. Bạn bè tôi còn có thể ghen tị vì chúng nó sẽ không thể nào có khoảnh khắc ngồi cà phê, ngắm tháp Eiffel, hay đi dạo trong một không gian đầy lá vàng của mùa thu ở vườn Luxembourg như tôi... Cuộc sống là vậy mà, chẳng ai đi mơ ước và đòi hỏi thứ mà mình đang có. Giờ đây, tôi lại đang mong ước về một cuộc sống mà mình đã từng có: quãng thời gian trước tuổi hai mươi, một cuộc sống không có quá nhiều nghĩ ngợi như bây giờ.
Có nên ngủ thêm tí nữa để cho khối óc này thôi nghĩ ngợi không nhỉ? Hương cà phê đã giết chết cái kế hoạch đó mất rồi. Tôi cảm giác ngày hôm nay có thể sẽ rất dài...
Dù không muốn, tôi vẫn nên ra khỏi nhà một chút. Nghĩ xem, nếu ai cũng đua nhau ra đường trong ngày nắng đẹp thì phố phường sẽ trống vắng lắm trong ngày mưa. Tựa hồ như kẻ cô đơn luôn dễ dàng có được niềm vui trong những khoảng thời gian đẹp thì cũng nên giành cho mình một cơ hội nào đó trong lúc buồn chán nhất.
Tôi biết nơi mình muốn đến lúc này, như thế sẽ tốt hơn là cứ bấu víu vào hành trình của những chiếc xe buýt. Tôi vẫn có góc nhỏ ấy, giữa thành phố rộng lớn, đông đúc và chật chội này. Một nơi không quá thưa thớt để cho ta cảm thấy lạc lõng và không quá ồn ào để cho kẻ đang muốn trốn tránh cuộc sống thị thành phát ngán. Không gian ấy chỉ đơn thuần là một quán cà phê nằm ở khu phố Marais mua sắm nhộn nhịp của Paris. Tôi đã khám phá ra nơi này rất tình cờ. Các vị khách sẽ dễ bị đánh lừa bởi tầng trệt luôn nhộn nhịp đông đúc, người qua kẻ lại, nhưng tầng trên như một không gian khác, với những băng ghế, những chiếc bàn dài dọc theo tường, bên cửa sổ hay những bộ salon to bự ấm cúng. Tôi thấy có kẻ nêm chân hàng giờ nơi đó với chiếc máy vi tính, có cả các bạn sinh viên muốn tìm một không gian khác để học và ôn bài. Còn nữa, những du khách với nhiều sinh ngữ khác nhau, họ ghé lại nghỉ chân trong hành trình khám phá Paris rộng lớn. Còn tôi, không được xếp vào một đối tượng cố định nào. Tôi thi thoảng hay đến đó vào những ngày thứ 7, những thứ 7 yên ắng của tâm hồn, không tiệc tùng, bạn bè, tụ tập. Tôi có thể ngồi đó hàng giờ với một ly capuchino cùng chiếc máy laptop của mình. Khi ấy, thời gian không còn được đếm bởi đồng hồ mà được hình dung bằng khung cửa sổ trước mặt. Lúc nào đó, không gian bên ngoài tối lại, làn sương mờ phủ kín tấm kính cửa sổ, sự nhộn nhịp của phố phường ngoài kia không còn có thể nhìn thấy được nữa mà thay vào đó là sự phản chiếu của căn phòng bên trong ; nói đúng hơn là lúc tôi nhìn thấy chính mình trong khung cửa đó, khi ấy thời gian đã trôi đi lặng lẽ và ngày đã tàn thực sự.
Hôm nay không phải là ngày thứ 7 và không gian ấy cũng yên tĩnh hơn ít nhiều. Giống như lý do ban đầu mà tôi viện dẫn, chẳng ai hứng thú ra ngoài trong cái thời tiết ảm đạm và u ám lúc này. Vậy là kẻ dũng cảm như tôi có thể hưởng trọn không gian mà mình mong muốn. Hình như tôi đã có một sự tính toán sai lầm thì phải, tôi ra khỏi nhà với mong muốn thoát khỏi tâm trạng ngổn ngang lẩn quẩn kia thì giờ tôi lại đặt mình trong một không gian còn lẩn quẩn hơn. Dù sao tôi phải chấp nhận nó, ít ra thế giới thường ngày của những chiếc đồng hồ sẽ không còn tồn tại. Bên cạnh là cốc capuchino nóng nổi, trước mặt là chiếc máy vi tính ; tôi chỉ còn chờ cho khung cửa sổ trước mặt hiển hiện đầy đủ khuôn mặt mình, khi ấy tôi đã có thể kết thúc một ngày nữa rồi.
Trời mùa Đông luôn se sắc hơn và ngày cũng ngắn hơn rất nhiều, mới có năm giờ chiều mà không gian xung quanh đã tối sầm lại. Đô thành đã rục rịch cho một buổi đêm nhiều đèn hoa rực rỡ. Càng gần đến Noel, mọi thứ như thêm phần lung linh. Phố xá được điểm tô đẹp đẽ hơn mọi ngày. Những khu phố mua sắm lại càng thêm tấp nập, người ta đang háo hức cho một kì nghỉ Giáng sinh và chờ khoảnh khắc năm mới đến. Có bao giờ ai đặt câu hỏi về điều nghịch lý của sự vui mừng đó không ? Khi mà mỗi tháng năm qua đi, người ta đếu muốn níu kéo, muốn giữ xuân thì trong tay, cố gắng cho tuổi xuân ở lại ; mà tại sao mỗi khi năm mới đến ai nấy cũng đều vui mừng đến thế. Chẳng phải đó là một sự mâu thuẫn rất đỗi bi kịch ư ? Ai lại đi hân hoan chào đón cái thứ có thể giết chết khao khát của mình.
Chiếc điện thoại rung bần bật trên bàn làm tôi thoát khỏi dòng suy nghĩ ấy.
- A lô.
- Em về nhà thay đồ rồi, anh đang ở đâu đấy ?
- Khu Marais
- Ok, có gì gặp nhau ở BHV Marais[1'> anh nhé !
- Khi nào tới thì cho tôi hay, tôi ở ngay gần đó thôi.
- Dạ

Tôi gắng gượng với tay để nắm lấy đôi tay chai sần của Biển. Chàng trai của biển à, cậu sẽ không lẻ loi nữa đâu, ít ra mùa hè này, còn có tớ ở đây... Trong giấc ngủ chập chờn, dường như có […]
Truyện ngắn

Cuộc sống là thế.Đôi khi, việc tuân thủ một quy định nhỏ lại giúp ta tránh được nhiều rắc rối lớn. Thời còn học sinh đi sơ tán, tôi trọ cạnh một gia đình, vợ chồng họ lâu lâu lại cãi nha[…]
Truyện ngắn
Được 1 tháng, tin động trời nữa. Công ty của bố phá sản. Bố nợ chồng chất. Mẹ bứt ra khỏi vỏ ốc của mình để đi vay mượn, bán nhà và đồ đạc, để trả nợ tránh cho bố khỏi bị truy tố. Nhà có 4 […]
Truyện ngắn

Hồi tôi còn nhỏ cũng thế, nếu không sợ mẹ đau lòng thì tôi đã không đem đổ cả lũ tượng đất lớn nhỏ mà tôi hì hụi nắn được trong góc vườn. Bắt đầu biết nghịch đất sét, tôi đã mày mò nặn con c[…]
Truyện ngắn
Tôi không đồng ý, nhưng tụi nó bảo nếu tôi không nhận thì không bạn bè gì hết và khuyên tôi nên nhận số tiền đó. Tuổi học trò ai cũng có những ký ức đẹp, khó quên để rồi nó sẽ mãi sống tro[…]
Truyện ngắn
Thư gửi bố mẹ của con!! Thời gian trôi qua nhanh quá, chớp mắt thế mà con gái đã xa nhà được một năm rồi. Một năm qua có biết bao nhiêu cảm xúc. Cuộc sống xa nhà đã dạy con nhiều thứ. Con bi[…]
Tâm Sự

Đêm đó chỉ mình A Đông thoát được, thoát chết nhưng sau đó thành nô lệ cho lũ người Tàu man rợ, trong tâm khảm nó cái chết có lẽ còn dễ chịu hơn gấp ngàn vạn lần... Dạo ấy, ở vùng Đông Bắc […]
Truyện ngắn
Nó khóc vật vã..., tiếng khóc ấy lạc dần đi trong khói hương mịt mù đặc quánh ...đám cỏ non ngờ ngợ cạnh ngôi mộ cũng đã gần như héo lại, người người vẫn chen chúm nhau lo công chuyện trước […]
Tâm Sự