Chàng đỉa
Bình chọn: 408
Bình chọn: 408
Mẹ hốt hoảng nhìn ngó, rồi lấy tay thọc sâu vào trong tôi kiểm tra. Đau đớn. Nhưng đau có là gì so với sợ. Thủ phạm nhanh chóng được lôi ra... Là một con đỉa!
Mẹ tôi thở phào:
- May quá. Nó mà chui vào bụng thì chết.
Tôi mặt cắt không còn hột máu. Mọi việc xong xuôi mới thấy anh tôi chạy tới:
- My à, sao thế? Sao mày lại chết?
Tôi tức quá, lườm anh thật lâu:
- Tại anh đấy. Ai bảo anh bơi trước em.
Hôm ấy tôi ăn thật nhiều bánh trôi để tẩm bổ, nhưng vết thương thì sâu lắm... Tôi yêu sông nhưng không bao giờ đi bơi nữa...
***
Tôi lớn lên và đi lấy chồng xa. Mẹ tôi khóc. Tôi bảo: "Con đi xa thì về càng nhiều quà cho mẹ, mẹ buồn làm gì".
Tôi đi. Hồn nhiên và trong trắng. Lấy chồng. Tôi muốn tặng cho anh tất cả những gì quý giá nhất của một người con gái. Muốn anh trở thành người đàn ông hạnh phúc.
Đêm đầu tiên, háo hức, hồi hộp và chờ đợi. Anh mê mải khám phá và kiếm tìm. Ham muốn chinh phục bao nhiêu thì buồn bã vì thất bại bấy nhiêu.
Tôi không bao giờ quên lời anh hôm ấy: "Đồ con gái mất nết". Thì ra tôi là một đứa con gái mất nết. Không có trinh hay mất trinh từ bao giờ không biết. Vì quá yêu nên bao nhiêu giận hờn, ghen tuông và cay cú đêm ấy anh đều trút cả lên tôi. Đêm đầu tiên - đêm non nớt - đêm đắng cay - nhục nhã... Nhất định sẽ không nói với mẹ. Chỉ cần có một đứa con rồi tôi sẽ tìm lại được tình yêu và gia đình. Hy vọng...
Nhưng đợi mãi, ba năm cũng không thấy gì. Nhà chồng thúc giục. Tôi đi kiểm tra. Bác sĩ bảo: "Chị gặp tai nạn gì mà ghê thế. Không có con được đâu".
Tôi về, không biết mình đi đâu. Chân vô định... hồn lãng đãng... tim có lúc đập nhanh, có lúc tưởng như ngừng đập rất lâu. Hạnh phúc của tôi giờ đặt bằng dấu chấm. Tôi về nhà chồng như một kẻ tội đồ và tự giác cầm hành lí trở về nơi tôi đã ra đi. Thì ra người chồng của tôi, người cha của đứa con mà tôi không thể biết mặt lại là một chàng đỉa. Chàng đỉa ấy, mẹ tôi đã giết lâu rồi. Giờ tôi trở thành gái góa chồng. Tôi về bằng đôi chân chua xót.
***
Trở về giống như lúc ra đi. Tôi hoàn hảo là một đứa con gái không chồng và không ai biết mình bị mất trinh. Mẹ tôi vẫn đợi tôi, bằng đôi mắt bạc màu, bằng chiếc lưng còng xuống. Tôi về mang tặng mẹ một món quà to lớn - là tôi.
Ba năm, đủ để người ta lớn lên và đủ để dòng sông già đi. Sông khóc nhiều, nước mắt đã cạn dần. Trên sông không còn những đứa trẻ hồn nhiên bơi lội. Tôi đứng trên cống nhìn ra xa, cơn gió mùa hè mạnh mẽ, tinh nghịch bật tung cúc áo và xục xạo lồng ngực. Tôi nhắm mắt và thấy mình trôi mãi...

Mỗi khi kể lể về cuộc đời của mình. Cha tôi thường nói về nước ốc. Là nhạt như nước ốc. Nhiều lúc ông còn cáu, khi tôi cà kê bảo ông kể. Tôi đặc biệt thích nghe những chuyện trong quá khứ, í[…]
Truyện ngắn
Đã bảo là hai người không có duyên rồi mà! Hai cậu bất chấp...lại ra kết cục này! Tôi năm nay lên lớp 11, bây giờ là hè lớp 10 – thời gian thoải mái vui chơi. Hè năm nào gia đình tôi cũng v[…]
Truyện ngắn
Trăm người quen, mấy người thân?
Tôi nhận ra mình vừa tát Chi.Trong khi tôi sững người, Chi giơ tay, và một bên má tôi đau rát. Tôi đã từng bực mình. Tại sao cứ mỗi lần tình cờ đụng mặt, tôi luôn là người quay đi trước? Đ[…]
Truyện ngắn

Ngày nào cậu cũng đến như mang cả thế giới đến cho tớ, hôm thì những hạt mưa đầu tháng sáu, hương vị của ánh nắng, của mái ngói.. Đã hai năm tớ nằm trong căn phòng trống này, khắp nơi một m[…]
Truyện ngắn
Và sẽ có mấy người biết hối hận như Hải hay tất cả họ sẽ vẫn hoan cố đốt thời gian, tiền bạc một cách vô ích mà không biết hậu quả về sau.... Chiều đông, những chiếc lá vàng rơi rơi trên c[…]
Truyện ngắn

Thuở còn yêu nhau vào những buổi chiều thu trời trong xanh không một gợn mây ấy, em tựa vào vai anh ngây ngô hỏi: Vĩnh viễn có xa không hả anh? Vĩnh viễn vô tận em ạ, vì anh yêu em vĩnh vi[…]
Tâm Sự
Em đã làm đúng khi em đồng ý để anh và chị ấy làm đám cưới phải không anh? Và như vậy càng khẳng định tình yêu em dành cho anh lớn biết nhường nào? Năm năm trước không biết bao người nói em[…]
Tâm Sự

Khi nhắc tới chuyện "đoảng", người ta hay nghĩ đến sự vụng về trong lĩnh vực bếp núc, vun vén cho gia đình của người đàn bà. Tuy nhiên, trong thời buổi hiện đại này, cái sự "đoảng" của người[…]
Truyện Blog

Khi chúng ta ngừng quan tâm nhau...
Khi chúng ta ngừng quan tâm nhau. Có một mối quan hệ chưa kịp đặt tên cho nó bỗng nhiên thành lãng quên, nhạt dần. Khi chúng ta ngừng quan tâm nhau... Bạn bè bỗng nhiên thấy sao xa lạ, chới[…]
Truyện Blog