Chân dài, đại gia và máy nướng bánh
Bình chọn: 326
Bình chọn: 326
- Chỉ là đưa về thôi mà. Fan hâm mộ!
Cô nhoẻn cười, xách cái túi như túi đi biển chui vào sau xe anh. Xe đến sân chung cư, anh mới dám đề nghị tiếp:
- Có thích đi uống một cái gì đó không?
Cô lắc đầu:
- Cám ơn anh, nhưng bạn tôi đang ốm ở nhà, đi không tiện!
- Vậy, để khi khác. Đây là card của tôi, cần gì cứ gọi!
Lê nhét cái card vào túi, đi hai bước một lên cầu thang. Cái tính tiểu thị dân trỗi dậy mạnh mẽ, hớn ha hớn hở cười thầm: Đỡ tiền một cuốc taxi!
***
Hai hôm sau, khi Lê đang dấm dúi trong giờ làm việc order một cái máy nướng qua mạng thì nhận dược điện thoại.
- Tôi Hoàng đây, tối nay em rảnh không?
- Xin lỗi, tối nay em có kế hoạch rồi. – Lê nói dối mặt tỉnh bơ.
- Thế thì để khi khác vậy! Chào em!
Điện thoại cúp rồi Lê vẫn còn chưa tiêu hóa hết cơn ngạc nhiên. Đại gia "để khi khác" này cũng thật khác người.
Một tuần sau, Hoàng mời Lê tham gia một show diễn của công ty anh. Vừa mở miệng mời là nói ngay giá cát-sê và địa điểm diễn. Lê nhận lời ngay.
Hết giờ diễn, anh lại rủ cô "đi uống một cái gì". Lần này Lê thành thật:
- Em không đi bar được, vì tám giờ phải đi học. Cà phê thôi được không?
Hoàng gật đầu xong mới thấy nhảm. Tự nhiên biến mình thành kẻ săn đón vác cưa kẽo kẹt. Thấy mặt anh âm âm, Lê hỏi thẳng:
- Anh có vẻ không vui?
- À, không! Chỉ là vì cổ phiếu lên sàn có trục trặc. (Chết tiệt!)
Câu chuyện trong quán cà phê tự nhiên lại xoay quanh chuyện cổ phiếu. Lê hiểu biết về lĩnh vực này hơn là Hoàng tưởng.
- Em có đầu tư không?
- Thực ra là chưa từng.
- Tại sao?
- Bà em bảo, có nhiều tiền thì mua đất, có ít tiền thì mua vàng, không thấy bảo mua cổ phiếu.
- Nếu mua vàng thì toàn thắng rồi!
- Em không mua mới ngốc!
Tự nhiên, Lê lại vui miệng kể cho Hoàng nghe chuyện cô có tiền thì đầu tư vào mấy thứ trang thiết bị nhà bếp như thế nào, để sau này đi lấy chồng làm của hồi môn ra sao. Kể xong, muốn nuốt lại lưỡi. Hoàng thì mắt chữ A mồm chữ O.
- Này em, em có thực là chân dài phù phiếm không?
Bẵng đi đến mấy tháng không gặp Hoàng. Lê nghĩ cũng tốt, đỡ mất công vặn vẹo từ chối. Sang quý ba, công ty cô kết hợp với đối tác Hàn Quốc trong một dự án văn hóa. Tình cờ gặp Hoàng đại diện bên A.
- Sao lại là em?
- Sao lại không thể là em?
Hỏi vặn xong, Lê cười tủm tỉm. Cái cười "biết tỏng bụng dạ anh" dịch ra là: "Em đi thi Hoa khôi thì không thể làm dự án hay sao?" làm Hoàng hơi ngượng. Câu nói chữa thẹn bắn ra xong anh mới giật mình:
- Để anh theo đuổi em nhé!
Lê không gật đầu, cũng không tiện lắc đầu. Hoàng là đối tác làm ăn đấy, nhớ chưa?
Bấm bụng làm chim mồi, trong tháng, thỉnh thoảng Lê đi ăn, đi cà phê để thiện chí với dự án "theo đuổi" của Hoàng. Hoàng vì nhỡ miệng, thỉnh thoảng phải nghiến răng làm mấy cái vụ tán tỉnh à ơi mất thời gian. Vài lần hẹn hò thấy Lê cũng không đến nỗi nhạt. Vài lần đi chơi, Lê thấy Hoàng cũng không phải loại công tử gặp lần trước lần sau đã lôi con người ta lên giường. Kết cục như Ly nói là nhạt hoét, sau một năm đưa đón, chàng nàng dắt tay nhau vào khách sạn năm sao (bất chấp bão giá) làm đám cưới.
Chuyện này chỉ làm Ly đắc ý nhất ở chi tiết, cái máy nướng hiện đại mà Lê rất nâng niu (dù gì cũng là kỷ niệm tình yêu) thì cô lại rất ít có thời gian để dùng. Trong khi, cái máy làm bánh Ly mua ở Bắc Kinh, giá chỉ có sáu mươi tệ tặng Lê thì cô dùng mãi. Cái máy ấy có khuôn toàn hình sò với ốc, nhìn qua cũng biết là đồ cho trẻ con. Bánh chỉ làm được độc một loại, gồm bột mỳ, trứng, sữa, và tí ti vani trộn đều. Quét qua khuôn bánh một lớp dầu mỏng. Đổ bột vào, bật điện mười lăm phút. Thế là xong một mẻ bánh nóng hổi.
Nhiều năm sau, Lê vẫn dùng thứ bánh ấy làm đồ ăn sáng. Thêm một cốc sữa gầy, một đĩa nhỏ hoa quả tươi, thành bữa sáng đủ chất và tiện lợi của một cựu thí sinh Hoa khôi hai con.

Đây là một câu chuyện trong gia đình mà cha tôi đã kể cho tôi nghe về mẹ của ông, tức bà nội tôi. Bấy giờ là năm 1949, cha tôi mới trở về sau một thời gian phục vụ trong quân đội. Vào thời […]
Truyện ngắn

Ba tự hào về bốn công chúa của ba!
"Ba là trưởng họ, ba cũng như những người cha khác, cũng muốn có một đứa con trai để nối dõi lắm chứ, nhưng ba cũng không đặt nặng vấn đề đó, không có con trai cũng không sao vì ba có bốn cô[…]
Truyện ngắn

Trong làng không ai là không biết chuyện của cô Tư. Cái chuyện xuất hiện trên mục tin tức nho nhỏ các báo về một người đàn bà bị hiếp dâm rồi sinh đứa con đầu lòng trong sự ghẻ lạnh của hàng[…]
Truyện ngắn

Thời gian qua đi. Cái gì quen? Cái gì lạ? Cái gì xa? Cái gì gần? Cái gì đã quên? Cái gì còn nhớ? Ai lặng lẽ đi xa? Và rồi ai, lại lặng lẽ trở về? Nắng vẫn vàng. Vàng những căn nhà cao tầng[…]
Truyện ngắn

Hãy yêu mình như em yêu anh ấy
An ùa vào lòng tôi, nước mắt lạnh ngắt thấm đẫm một mảng áo màu xanh nhạt, cả người An run khẽ, giọng cô mỏng và dễ vỡ: "T đi rồi, vì sao anh ấy có thể bỏ em? Em đối với anh ấy tốt vô cùng, […]
Truyện Blog

Tôi kể câu chuyện này chính bởi ý nguyện của tay ăn mày đó. Tôi xách túi đồ nhãn hiệu Levi's ra khỏi Plaza rồi đứng lại ở cửa chờ bạn. Một tay ăn mày chuyên nghiệp phát hiện ra tôi, sán tới […]
Truyện Blog

Hết yêu là hết yêu, hết yêu thì những điều đã từng thuận mắt, đã từng đáng yêu, đã từng sống chết mà hợp nhau lắm cũng trở thành bất ổn, cũng trở thành ngứa mắt. Vậy cớ gì, phải dành tặng nh[…]
Truyện Blog

Ba tự hào về bốn công chúa của ba!
"Ba là trưởng họ, ba cũng như những người cha khác, cũng muốn có một đứa con trai để nối dõi lắm chứ, nhưng ba cũng không đặt nặng vấn đề đó, không có con trai cũng không sao vì ba có bốn cô[…]
Truyện ngắn