Chân dài, đại gia và máy nướng bánh
Bình chọn: 316
Bình chọn: 316
- Chỉ là đưa về thôi mà. Fan hâm mộ!
Cô nhoẻn cười, xách cái túi như túi đi biển chui vào sau xe anh. Xe đến sân chung cư, anh mới dám đề nghị tiếp:
- Có thích đi uống một cái gì đó không?
Cô lắc đầu:
- Cám ơn anh, nhưng bạn tôi đang ốm ở nhà, đi không tiện!
- Vậy, để khi khác. Đây là card của tôi, cần gì cứ gọi!
Lê nhét cái card vào túi, đi hai bước một lên cầu thang. Cái tính tiểu thị dân trỗi dậy mạnh mẽ, hớn ha hớn hở cười thầm: Đỡ tiền một cuốc taxi!
***
Hai hôm sau, khi Lê đang dấm dúi trong giờ làm việc order một cái máy nướng qua mạng thì nhận dược điện thoại.
- Tôi Hoàng đây, tối nay em rảnh không?
- Xin lỗi, tối nay em có kế hoạch rồi. – Lê nói dối mặt tỉnh bơ.
- Thế thì để khi khác vậy! Chào em!
Điện thoại cúp rồi Lê vẫn còn chưa tiêu hóa hết cơn ngạc nhiên. Đại gia "để khi khác" này cũng thật khác người.
Một tuần sau, Hoàng mời Lê tham gia một show diễn của công ty anh. Vừa mở miệng mời là nói ngay giá cát-sê và địa điểm diễn. Lê nhận lời ngay.
Hết giờ diễn, anh lại rủ cô "đi uống một cái gì". Lần này Lê thành thật:
- Em không đi bar được, vì tám giờ phải đi học. Cà phê thôi được không?
Hoàng gật đầu xong mới thấy nhảm. Tự nhiên biến mình thành kẻ săn đón vác cưa kẽo kẹt. Thấy mặt anh âm âm, Lê hỏi thẳng:
- Anh có vẻ không vui?
- À, không! Chỉ là vì cổ phiếu lên sàn có trục trặc. (Chết tiệt!)
Câu chuyện trong quán cà phê tự nhiên lại xoay quanh chuyện cổ phiếu. Lê hiểu biết về lĩnh vực này hơn là Hoàng tưởng.
- Em có đầu tư không?
- Thực ra là chưa từng.
- Tại sao?
- Bà em bảo, có nhiều tiền thì mua đất, có ít tiền thì mua vàng, không thấy bảo mua cổ phiếu.
- Nếu mua vàng thì toàn thắng rồi!
- Em không mua mới ngốc!
Tự nhiên, Lê lại vui miệng kể cho Hoàng nghe chuyện cô có tiền thì đầu tư vào mấy thứ trang thiết bị nhà bếp như thế nào, để sau này đi lấy chồng làm của hồi môn ra sao. Kể xong, muốn nuốt lại lưỡi. Hoàng thì mắt chữ A mồm chữ O.
- Này em, em có thực là chân dài phù phiếm không?
Bẵng đi đến mấy tháng không gặp Hoàng. Lê nghĩ cũng tốt, đỡ mất công vặn vẹo từ chối. Sang quý ba, công ty cô kết hợp với đối tác Hàn Quốc trong một dự án văn hóa. Tình cờ gặp Hoàng đại diện bên A.
- Sao lại là em?
- Sao lại không thể là em?
Hỏi vặn xong, Lê cười tủm tỉm. Cái cười "biết tỏng bụng dạ anh" dịch ra là: "Em đi thi Hoa khôi thì không thể làm dự án hay sao?" làm Hoàng hơi ngượng. Câu nói chữa thẹn bắn ra xong anh mới giật mình:
- Để anh theo đuổi em nhé!
Lê không gật đầu, cũng không tiện lắc đầu. Hoàng là đối tác làm ăn đấy, nhớ chưa?
Bấm bụng làm chim mồi, trong tháng, thỉnh thoảng Lê đi ăn, đi cà phê để thiện chí với dự án "theo đuổi" của Hoàng. Hoàng vì nhỡ miệng, thỉnh thoảng phải nghiến răng làm mấy cái vụ tán tỉnh à ơi mất thời gian. Vài lần hẹn hò thấy Lê cũng không đến nỗi nhạt. Vài lần đi chơi, Lê thấy Hoàng cũng không phải loại công tử gặp lần trước lần sau đã lôi con người ta lên giường. Kết cục như Ly nói là nhạt hoét, sau một năm đưa đón, chàng nàng dắt tay nhau vào khách sạn năm sao (bất chấp bão giá) làm đám cưới.
Chuyện này chỉ làm Ly đắc ý nhất ở chi tiết, cái máy nướng hiện đại mà Lê rất nâng niu (dù gì cũng là kỷ niệm tình yêu) thì cô lại rất ít có thời gian để dùng. Trong khi, cái máy làm bánh Ly mua ở Bắc Kinh, giá chỉ có sáu mươi tệ tặng Lê thì cô dùng mãi. Cái máy ấy có khuôn toàn hình sò với ốc, nhìn qua cũng biết là đồ cho trẻ con. Bánh chỉ làm được độc một loại, gồm bột mỳ, trứng, sữa, và tí ti vani trộn đều. Quét qua khuôn bánh một lớp dầu mỏng. Đổ bột vào, bật điện mười lăm phút. Thế là xong một mẻ bánh nóng hổi.
Nhiều năm sau, Lê vẫn dùng thứ bánh ấy làm đồ ăn sáng. Thêm một cốc sữa gầy, một đĩa nhỏ hoa quả tươi, thành bữa sáng đủ chất và tiện lợi của một cựu thí sinh Hoa khôi hai con.
Khi ấy tôi mới 5 tuổi, còn mẹ tôi đang ngồi lau sàn bếp. Tôi kể cho bà nghe về người bạn gái mới ở trường. Mẹ đột nhiên ngẩng lên nhìn tôi và hỏi: "Hai người bạn thân nhất của con là ai?". […]
Truyện ngắn
Tôi đưa tay chạm vào cánh cửa gỗ rồi chầm chậm đẩy nó ra, cánh cửa kêu cót cét rồi từ từ dịch chuyển...Có một cái gì đó vụt qua, sàn nhà như bị rung chuyển mạnh... Câu chuyện bắt đầu từ chú[…]
Truyện ngắn
Hai người nông dân rời quê đi kiếm sống. Một người muốn đi Thượng Hải, còn người kia muốn đi Bắc Kinh. Trong phòng chờ, họ đã thay đổi ý định, bởi vì họ nghe người xung quanh bàn luận rằng: […]
Truyện ngắn

Audio Ôi! Trời sắp sập rồi. Chính mắt tôi trông thấy, chính tai tôi nghe thấy. Một phần bầu trời còn rớt trúng đầu tôi đây này. […]
Truyện ngắn

Chị chui ra khỏi bụng mẹ trước em chỉ 5 phút. Nhưng chị đã hưởng hết vẻ đẹp lung linh của mẹ trong năm phút thượng đế hào phóng ban tặng đó. Cô mụ phải vất vả lắm mới kéo em ra khỏi bụng mẹ[…]
Truyện ngắn

Người thứ ba và 365 nỗi nhớ chưa đặt tên
Họ không muốn làm người thứ ba. Nhưng rồi tình yêu đúng là thứ không có mắt. Họ vô tình trờ thành người thứ ba. Tinh yêu chỉ chết đi khi giữa nó, có người thứ ba xen vào. Hoặc nếu không có […]
Truyện Blog

Năm 12 tuổi, vào 1 buổi xế chiều có 1 người khách là chủ 1 tiệm giặt ủi và nhuộm áo quần đến chiếu cố, 3 đứa trẻ chạy lại chào hàng. Ông chủ tiệm nhin vào 3 cặp mắt van xin khẩn khoản đó, kh[…]
Truyện ngắn

Nhiều hôm có những vị khách khi thấy hành đồng của bố đã khen bố là người chồng tử tế, là người bố biết chăm lo gia đình, để khi thanh toán tiền xe họ trịnh trọng "thưởng" thêm cho bố ít tiề[…]
Truyện ngắn