Chân dài, đại gia và máy nướng bánh
Bình chọn: 328
Bình chọn: 328
Những cô gái chân dài với những danh hiệu, hào quang góp nhặt cả tuổi trẻ. Mục đích chính ấy à? Kiếm một anh chồng xấp xỉ đại gia thôi! Câu chuyện ngắn về cuộc sống và sự nghiệp của hoa khôi tàng tàng giữa thời buổi mà thi hoa khôi còn nhiều hơn thi lấy bằng lái.
***
Sau mỗi cuộc thi Hoa khôi, cô lại đầu tư mua máy giặt, điều hòa hay máy nướng bánh
Bảy giờ tối. Ly về đến chung cư. Uể oải leo bộ lên tầng năm. Cửa không khóa. Ly đá đôi giày bệt vào góc cửa rồi lao cả người lên cái sofa đỏ. Lê đang ngồi khoanh chân chuốt masscara ngoảnh ra cười với bạn.
Lại đi thi nữa à? Sao make up đậm thế? – Ly hỏi cô bạn thân.
- Ừ! Lần cuối trước khi tuổi còn ở ngưỡng cho phép.
- Giải thưởng thế nào?
- Cũng khá. Đặt mục tiêu là cái lò nướng thôi!
Ly vừa cười vừa với tay ra sau lưng cởi móc cái cooc-xê, nêu nhận định của cô về sự nghiệp thi cử của bạn.
- Cái gì cũng đủ rồi, thiếu mỗi gió đông!
Lê cũng cười toe toét.
- Nếu đàn ông mà biết lấy tao được nhiều hồi môn thế này thế nào cũng tiếc lắm nhỉ...
Rồi Lê với tay lấy hộp khăn giấy, bậm son môi thừa. Xong đứng lên vớ lấy túi xách. Đi ra cửa còn ngoái lại dặn bạn:
- Trong tủ lạnh có trứng luộc, salad cá ngừ và na. Ăn uống cho tử tế rồi hãy ngủ!
Ly ừ hữ, tự nhiên thấy nhớ câu văn đã thuộc lòng từ ngày cấp một: "Cơm ở trong bếp, thịt nai trong cái chảo. Ăn rồi ngủ đi!".
Lê lách cách khóa cửa. Trong phòng còn thoang thoảng hương Marc Jacobs, dòng Daisy. Ly lười biếng thò tay vào trước ngực, lôi cái áo lót ra vứt ngay dưới chân. Cơ thể đau như dần. Giá như không phải ăn, không phải tắm giặt, cứ thế mà ngủ có phải tốt không.
***
Ly trốn mẹ ra ngoài ở với Lê đã hai năm. Hai đứa học cùng đại học, Lê người ngoại tỉnh nên phải bươn chải hơn. Nó cao 1m72, mặt sáng, chả hiểu nghe ai xui khôn xui dại thế nào, cuộc thi Hoa khôi nào cũng đăng ký tham gia. Được cái, Lê không có tính ăn thua, đi thi chỉ đúng theo tinh thần vui là chính.
Mỗi lần nó đặt mục tiêu ẵm được một giải nho nhỏ nào đó. Tiền thưởng lĩnh được, Lê không tiêu pha linh tinh mà đem mua ngay một món đồ hữu ích. Thế mà, suốt ba năm ròng, Lê đã tích đủ từ tivi, tủ lạnh, máy giặt, lò vi sóng, điều hòa, đến cả một cái bếp điện loại rất xịn giá bằng một con xe ga thời thượng... nói tóm lại là tất tật những trang thiết bị cần thiết cho một gia đình. Lê bảo, đó sẽ là của hồi môn để nó đem về nhà chồng. Ly nhiếc:
- Nhan sắc của mày thừa sức lấy một đại gia tầm tầm, có nhà đầy đủ tiện nghi, sao phải com cóp thế cho nó khổ?
Ai ngờ Lê đay lại ngay:
- Cái con này giờ còn ngủ mơ giữa ban ngày. Thời buổi suy thoái kinh tế, đến khách du lịch của mày còn nhất loạt chuyển từ năm sao xuống ba sao, đại gia còn đang è cổ lo xoay tiền lãi trả ngân hàng, đâm vào cho chết chùm à?
Ly ngẩn ra, mãi mới nhớ cái tính cục bộ đáng ghét của Lê. Nhớ hồi nào mới gặp, thấy nó xinh xắn, bảo mai mối nó cho anh mình, ai ngờ nó thẳng tưng: Nhan sắc của tao là do quê tao sinh ra nên để cho trai quê tao hứng mới phải! Nghe mà muốn nghẹn.
***
Mười giờ kém. Ly đã yên ấm trong cái áo ngủ cotton vừa doãng vừa nhàu, trong khi Lê mới bắt đầu vòng thi dạ hội.
Hoàng ngồi ghế VIP, lơ đãng nhìn lên sân khấu. Cơ bản vòng thi này không cuốn hút anh. Váy áo sặc sỡ, trang điểm lòe loẹt, nó che lấp hết vẻ đẹp tự nhiên của các cô. Cái anh cần là vòng thi áo tắm, dáng thật, da thật, vào mắt hay không chỉ liếc qua là biết.
Phía cánh gà bên trái bỗng lóe lên một chặp. Số 18 mặc váy đính kim sa nhiều quá, bắt ánh đèn sân khấu đến nhức mắt. Anh cau mày quay đi. Chợt thấy như một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo hương hoa thanh mát, khiến người ta không thể không nhìn.
Số hai mươi mốt, chiều cao không có gì nổi bật, trang điểm cũng thường nhưng bộ váy của cô... từ đầu đến chân là một màu khói, chất liệu chắc là tơ tằm, một đường cúp eo ở ngực, toàn bộ phần thân váy phía dưới là lướt bay, khiến người ta có cảm giác cô đi không thực.
Giữa một rừng đuôi cá với chim công xanh, đỏ, tím, màu sắc của cô đáng lẽ phải chìm nghỉm thì lại rất hút mắt. Mà có lẽ không phải. Thứ thu hút nhất chính là dáng vẻ của cô. Thảnh thơi như đang đi dạo vậy. Khuôn mặt thoáng cười không có bất cứ dấu hiệu nào của sự căng thẳng. Nhẹ nhõm, trong sáng khiến đàn ông mềm lòng. Hoàng ngẩn ra nhìn cô đi vào sau cánh gà. Lại thấy lo lo, nếu cô thành Hoa khôi lần này thì không đến lượt anh mời mọc.
Cũng may, cô chỉ được một giải phụ nào đó. Tan đêm diễn, Hoàng len lỏi chạm mặt cô.
- Tôi đưa em về nhé!
Cô ngước mắt lên như ước lượng độ t

Cánh cửa phòng sinh đóng ập lại, như tương lai trước mắt chị. Bụng bự và đau. Nhưng làm sao đau hơn khi chồng chị đứng đó, lạnh lùng: Đứa trẻ này sinh ra mà không giống tôi, cô tự mà lo đấy[…]
Truyện ngắn

Tôi đã từng nghĩ hạnh phúc ở nơi nào đó rất xa, lục lục, tìm tìm, kiếm kiếm mới thấy được. Nhưng tôi chợt phát hiện ra : hạnh phúc là hiện tại Khi được sống với những người ta yêu quý và họ[…]
Truyện ngắn

Ba xuất hiện, mẹ thấy như trời bừng sáng khi nhìn thấy ba lững thững đi vào nhà,trong người mẹ có cảm giác lâng lâng như muốn bay bổng, như muốn nhảy la, như muốn làm cái gì đó thật ồn ào ná[…]
Truyện ngắn

Tôi chạy thật nhanh chẳng còn kịp để ý xem bộ quần áo mới may có bị nhàu không nữa. Chẳng bù cho mấy hôm trước cứ giữ nó khư khư trong lòng, mỗi khi giở ra xem thì phải giở thật khẽ, se sẽ v[…]
Truyện ngắn
Thầy nhìn tôi và Mai bằng một ánh mắt...bất thường. Điều bất thường đó làm tôi giật mình hoảng hốt: "Thôi chết! Không biết mình đã làm gì sai để bây giờ thầy giận mình không nhỉ?" Mới chuyể[…]
Truyện ngắn

... Những giọt nước của trời từ từ rơi xuống, gợi lại cho tôi biết bao kỉ niệm. Không như những người khác chỉ biết trốn tránh cơn mưa, tôi đi trong mưa để cảm nhận cuộc sống. Ngày ấy, một n[…]
Truyện ngắn

Đó là lần đầu tiên tôi đợi ở trạm xe và chờ lên xe buýt. Có một chiếc xe tôi thường nhìn thấy, người lái xe là người tôi quen và quý mến. Hẳn rằng tôi sẽ lên chiếc xe mà với tôi nó là que[…]
Truyện Blog

Tôi hai mươi tám tuổi, là giám đốc bộ phận bán hàng của một công ty thời trang lớn, ngoại hình khá, nếu không muốn nói là đẹp. Tôi biết mình là giấc mơ của các cô gái, một mẫu người rất lí t[…]
Truyện ngắn