Cầu tử
Bình chọn: 827
Bình chọn: 827
Con trai bà vừa về tới. Rượu. Nồng nặc.
- Con lại uống rượu à?
Những tràn cười lạnh lùng vang lên thay cho lời đáp. Anh đi qua bà mà không dừng lại. Nhưng khi chuẩn bị bước qua thềm cửa thì anh quay qua nhìn đứa trẻ kia và nói:
- Mẹ thì vui rồi, mẹ có cháu bồng rồi. còn con, vợ con chết rồi...chết rồi...mẹ có biết không?
Giọng anh đột nhiên trở nên kích động. Khuôn mặt người mẹ già rung chuyển. Những nếp nhăn như sóng vỗ. Mắt bà long lanh, nhưng tuyệt không một giọt nước mắt nào lăn trên má.
- Vợ anh chết là chuyện đã rồi, tại sao anh lại cứ phải thế này...Anh còn cuộc sống của mình, anh còn có người mẹ già này, còn có đứa con này...
- Nó không phải con con ! Chính vì cứu nó, mà vợ con mới phải chết..không phải..không phải...
Anh lắc đầu liên tục, cứ như cái thảm cảnh vợ anh với tấm thân đầy máu dưới chiếc taxi kia đang quay về trong tâm khảm của anh. Rõ ràng như mới hôm qua. Anh đứng tựa lưng vào cửa. Và rồi trượt xuống...
- Nhưng chính vợ anh muốn chúng ta nuôi nó, muốn anh coi nó như là con của mình...
Giọng bà già lạc đi. Bà vẫn khao khát có một đứa cháu. Nhưng không phải thế này. Khi bà mất đi người con dâu và phần nào đó mất luôn người con trai của mình.Còn đứa cháu đang quay đầu liên tục trong vòng tay bà thì lại...
Không khí im lặng bao trùm lên tất cả. Tựa như có một vị thần khổng lồ nào đó đang để tấm thân hộ pháp của mình lên, làm ngột ngạt cả không gian...
Nhưng bất chợt thằng bé bị down vốn chưa từng nói một câu nào từ khi được bà và anh mang về từ bệnh viện bỗng mở miệng.Nó chỉ nói vài tiếng rời rạc, bập bẹ nhưng làm cả không gian như tan chảy, như sự yếu ớt từ cái lưỡi dù dày nhưng đơ cứng của một đứa trẻ bị Down đã nâng vị thần hồ pháp kia đi chỗ khác.
- Bà... ba...bà...ba...ba
Hai mẹ con nhìn nhau. không hiểu đứa trẻ gọi ai. Chỉ thấy trong mắt nhau những điều đồng cảm. Nhưng có lẽ là không đủ. Ánh trăng tròn và viên mãn nhưng thiếu những ánh sao đêm lấp lánh cũng khiến bầu trời như một tấm lưới cô đơn mà thôi.
Người vợ yêu chồng rất mực đã không còn.
Người con dâu không được làm mẹ đã không còn.
***
Buồn không thể tả. Nhưng cũng đã lỡ tả mất rồi. Nên đành phải đi tìm một cái kết khác, kéo ánh trăng cô độc kia xuống...Nhưng tôi nhận ra rằng những nhân vật mà tôi tìm đến và kể lại cho các bạn nghe, cho đến lúc này toàn những người có tâm sự, có chuyện buồn. Vậy nếu muốn một một kết có tiếng cười, thì phải đi tìm một người khác, một người chưa xuất hiện trong câu chuyện này.
Thật ra anh ta cũng đã xuất hiện. Nhưng vì tôi lười nhác nên đã không miêu tả. Anh ta là một trong ba người đã đến cầu nguyện trong đình vào cái buổi chiều mà các vị thần say xỉn...
Lúc này anh ta đang xếp hàng mua..cháo sườn.
Buổi sáng, tiệm cháo sườn dưới gốc cây vú sữa lúc nào cũng đông kín người. Những người mẹ trẻ ( thỉnh thoảng cũng có mẹ già), bà nội, bà ngoại xếp hàng rồng rắn. Anh gần như là người đàn ông duy nhất đứng giữa cái hàng dài ngoằn đó.
Anh nhích từng bước trên cái chân cà nhắc của mình. Phải nói ngay cho các bạn biết, anh ta là một chàng trai trẻ, 23 tuổi, và là một cầu thủ bóng đá đầy triển vọng...nếu như không có cái chấn thương quái ác đó. Nếu các bạn là một cầu thủ, các bạn sẽ biết đôi chân quý giá như thế nào. Còn nếu các bạn là một bác sĩ y học thể thao thì hẳn nhiên các bạn càng hiểu hơn cái đầu gối quan trọng ra sao với một vận động viên chuyên nghiệp. Và nếu bạn am tường một mớ cơ bắp, gân, mạch máu, dây chằng bám víu chằn chịt quanh gối, thì bạn sẽ biết thứ gọi là dây chằng chéo trước. Và khi bạn biết nó, và cũng biết rằng anh chàng đang xếp hàng mua cháo sườn kia từ năm 18 tuổi đến nay đã 4 lần lên bàn mổ vì cái dây chằng đó, thì bạn sẽ tự mình rút ra cái kết luận này: tài năng nếu có của anh ta sẽ chỉ mãi là triển vọng thôi, sự nghiệp cầu thủ của anh ta chấm dứt rồi...
Và thực tế đã xảy ra như vậy đó.
Cuối cùng, dù cái đầu gối đang đau kinh khủng vì tiết trời chợt nhiên trở gió vào buổi sáng, anh cũng đã trụ vững tới lúc đưa được cái gà-mên cho người bán cháo.Mua được cháo anh hí hửng quay về. Gần như cơn đau tan biến...Trông anh như một đứa trẻ, trên đường về nhà, để gặp... một đứa trẻ khác.
Căn nhà nhỏ của anh đang òa trong tiếng khóc trẻ thơ. Đứa trẻ anh nhặt được cách đây một tháng lại khóc. Thằng bé kháu khỉnh nhưng cũng nhõng nhẽo ra trò, làm anh nhiều phen mệt mỏi vì không sao làm cho nó nín khóc được, khi mà những tiếng thét gào của nó không đủ để cho anh hiểu nó đang cần gì... Nhưng với anh, tiếng khóc của nó mang một hàm nghĩa khác. Nó khóc, nghĩa là nó vẫn sống và vẫn đang muốn sống...
Anh nhặt nó bên một dòng sông khi anh đang có ý định...tự tử. Lúc tôi giới thiệu anh ta là một cầu thủ, hẳ

Tình cảm đặc biệt đó nó không định nói ra. Nó biết, cứ giữ khư khư trong lòng không phải chuyện tốt, nhưng mà... ...như bao cuộc tình đơn phương khác, nó sợ tất cả sẽ vội bay đi mất...cả tìn[…]
Truyện ngắn
Cuộc sống cuốn ta đi trong cõi động, trong vô vàn những tính toán, bon chen..Có lúc ta chợt quên rằng mình đã có một tuổi thơ đầy vô tư trong sáng, có lúc ta ngỡ rằng lòng mình đã già nua. N[…]
Truyện ngắn
Lúc trước tôi có quan hệ với cô ấy, hoàn toàn không biết cô ấy có phải là gái trinh không, trong điện thoại cô ấy nói thế. Con gái bây giờ đều thích dối trá, tôi cười, trong lòng thầm đoán […]
Truyện ngắn

Câu chuyện dưới đây được tóm tắt lại so với bản chính. Giáp Tết, tôi theo chân bác Phạm Chuyên GĐ công an Hà thành về huyện Sóc Sơn thăm 1 tôi phạm giết người đặc biệt. Bùi Văn Giáp bây g[…]
Truyện ngắn

Con mèo cầu hôn và chiếc quần không khóa
Cho nên mỗi khi đang vui vẻ, nếu có ai đó nhắc tới hai chữ "khóa quần", tim tôi giật thon thót, còn mấy thằng bạn tôi như nhớ ra điều gì đó, lại quay sang nhìn khổ chủ với con mắt đêu đểu: "[…]
Sách Hay
Tất cả rồi sẽ chỉ là những kỉ niệm đã nhạt nhào theo bước đi của thời gian phải không anh tình đầu của em?. Trước khi anh nói lời chia tay, em chưa từng nghĩ đến có một ngày em và anh sẽ ở […]
Tâm Sự

Một ngày, tôi quyết định sẽ từ bỏ. Từ bỏ công việc, mọi mối quan hệ, từ bỏ mọi mong ước, hi vọng của mình. Tôi muốn từ bỏ cuộc sống. Tôi đã đến tìm và nói chuyện với Chúa. "Thưa Chúa, Người[…]
Truyện ngắn

Tôi thoát khỏi giấc mộng mị khi cơn mưa vẫn còn rỉ rả. Những gã đầu gấu vỉa hè, vài mụ hàng quán, mấy đứa trẻ lang thang,... Những thứ ấy bám riết lấy tôi đã nhiều năm nay, và giờ thì tôi cũ[…]
Truyện ngắn