Câu trả lời còn khuyết
Bình chọn: 442
Bình chọn: 442
Sau một thời gian dài chuẩn bị tinh thần, lên mạng tìm hiểu về những điều cần làm, cách nói năng đi đứng, thậm chí đến cả việc nên mua quà gì trong buổi đầu ra mắt nhà chồng tương lai, giờ đây, chỉ còn ít phút nữa thôi là tôi sẽ thực sự đặt chân vào cửa ải "cam go" thứ nhất - bước đầu làm quen với những người sau này sẽ trở thành người thân của mình.
Biết người yêu đang hết sức căng thẳng xen lẫn hồi hộp, anh quay sang nhìn tôi mỉm cười rồi khẽ khàng nắm thật chặt bàn tay quanh năm lạnh tựa băng tuyết của tôi. Tôi cố nở nụ cười mong chứng minh cho anh thấy mình đã sẵn sàng, nhưng có lẽ trông nụ cười của tôi lúc này chẳng chút tươi tắn, mà ngược lại còn hết sức gượng gạo, méo mó.
Không lo sao được khi lần đầu gặp gỡ người nhà anh chứ?
Hôm nay là ngày giỗ ông nội anh, nhân lúc cả nhà họp mặt đông đủ, anh quyết định đưa bạn gái về giới thiệu với mọi người. "Em đừng lo lắng và căng thẳng quá. Người nhà anh rất thoải mái. Anh cũng tin rằng, cô gái anh yêu thì chắc chắn người nhà anh cũng sẽ không chê vào đâu được", anh luôn ân cần nói với tôi như thế. Tôi biết anh nói vậy chỉ để trấn an tôi mà thôi. Vốn là người nhút nhát, ngại xuất hiện trước đám đông, đặc biệt là tiếp xúc với người lạ, lại thêm tâm trạng bồn chồn lo lắng thường trực trong lòng từ khi nghe anh nói sẽ đưa về ra mắt, nên dù đã rất cố gắng đồng thời được trau dồi biết bao kinh nghiệm quý giá từ đám bạn đã qua cái ngưỡng cửa mà tôi sắp bước tới, vậy mà tôi vẫn cứ như con rùa rụt đầu vào trong mai, chỉ lặng lẽ dõi ánh mắt quan sát xung quanh. Tôi đoán chắc sẽ có rất nhiều người đến hỏi han, đánh giá và "săm soi" mình. Tôi lo lắng tự hỏi: "Không biết mẹ anh có ưng mình không nhỉ? Bố anh có nghiêm khắc hỏi mình như hỏi cung tội phạm? Đám em gái, chị gái anh có xét nét chọc ngoáy nói đôi ba câu châm chọc làm mình mất mặt chăng?". Rất nhiều, rất nhiều điều khiến tôi lo lắng mãi không thôi.
Thế nhưng, khi tiếp xúc với người nhà anh, mọi băn khoăn cùng hàng ngàn câu hỏi nãy giờ vấn vít quanh tôi hoàn toàn bay biến chỉ một phút chốc. Con rùa trong tôi đã chịu chui ra khỏi mai, hòa mình vào dòng đại dương mát lạnh, êm đềm không một gợn sóng.
Đây là lần đầu tiên tôi đến nhà anh, cũng là lần đầu tiên tôi nhận ra rằng chuyện trò với người lạ thực ra không đáng sợ như mình vẫn nghĩ. Vậy mà bấy lâu nay tôi luôn đeo trên người chiếc áo giáp nặng nề, ngăn cản ai đó đang có ý định tiếp cận mình. Hôm nay khi bỏ chiếc áo ấy xuống, tâm trạng tôi quả thật đã nhẹ nhàng và thư thái hơn nhiều.
Người nhà anh rất đỗi thân thiện, ai cũng chào đón tôi, hỏi tôi những câu muôn hình muôn dạng mà tôi tin chắc một thời gian sau họ sẽ quên ngay. Dù vậy, tôi cũng biết đây không phải là thói tọc mạch, thích xía vào chuyện riêng tư của kẻ khác, mà thể hiện sự quan tâm, hỏi han để làm quen, để thân thiết và hiểu nhau hơn. Một cách thức gây dựng tình cảm đơn giản lại hiệu quả biết nhường nào!
Tiếp xúc với mọi người một lúc, nỗi lo âu và những suy đoán linh tinh đã hoàn toàn tiêu tan trong tâm trí tôi. Có điều, tâm trạng tốt đẹp ấy chẳng duy trì được bao lâu. Dù cố gắng thế nào thì niềm vui vẫn không sao len lỏi được đến mọi ngóc ngách trái tim tôi, ở một góc nhỏ nơi đó vẫn bị nỗi xót xa cay đắng chiếm chỗ.
Giống như mọi người, cậu em họ của anh cũng yêu quý, chào đón tôi, nhưng không chút vồ vập, hay hỏi han tíu tít, mà ngồi thu lu một xó trên chiếc trường kỷ, lặng lẽ nhìn theo, thậm chí lúc đầu tôi còn không nhận ra ở đó hiển hiện một dáng người, cho đến khi giọng nói run rẩy, nhỏ bằng tiếng muỗi kêu "Bao giờ cháu lấy vợ" bay đến cắt ngang cuộc tán gẫu rôm rả của chúng tôi.
Thật sự bất ngờ khi nghe câu hỏi đó, tôi vội vã tìm kiếm chủ nhân của nó. Một câu hỏi tưởng chừng như rất bình thường, không có gì đáng nói, bởi ai đến tuổi trưởng thành cũng có quyền quyết định chuyện trọng đại đời mình, đó là lẽ dĩ nhiên. Song, vấn đề thường nhật ấy lại trở nên mù mịt, phụ thuộc vào người khác thì quả là xót xa muôn phần.
Mọi người đều dõi mắt, chuyển sự chú ý sang em. Và, tôi cũng không ngoại lệ. Khác với cái nhìn đớn đau bối rối không biết phải trả lời sao của mọi người, đôi mắt tôi hằn lên hàng ngàn dấu chấm hỏi to đùng rõ rệt.
Bầu không khí vốn đang sôi nổi bỗng chốc trở nên đặc quánh, cơ hồ như đóng băng toàn bộ những người trong đó, lặng thinh, chẳng một ai đáp lời, không hiểu vì câu hỏi quá khó hay bởi không ai dám cất tiếng nói ra đáp án?
Thời gian chậm rãi bò từng khắc, một phút dài tựa cả thế kỷ, đột nhiên, như muốn gồng mình phá tan cái không gian bức bối đến rợn người đang bủa vây, anh vội chạy đến, trao cho cậu em cái mỉm cười trìu mến chan chứa tình yêu thương, xoa đầu em, giọng ôn tồn, xem như câu hỏi kia chưa từng tồn tại,

An à, cậu mãi mãi thuộc về nơi ấy, nơi luôn có một tình yêu chân thành, của tớ, dành cho cậu... Sự cố... Mặt trời cô độc bị mây đen bao phủ, gió thổi mạnh khiến người tôi lạnh […]
Truyện ngắn

Thời gian sẽ trôi qua, hãy để thời gian xóa sạch những muộn phiền của tôi đi... Đó là đoạn đường đông xe cộ chạy qua. Vì lẽ đó, người ta luôn cảnh giác khi đi trên đoạn đường này, bởi chỉ […]
Truyện ngắn
Audio "Tôi nghe câu chuyện này ở Việt Nam và người ta bảo đó là sự thật. Tôi không biết điều đó có thật hay không; nhưng tôi biết những điều kỳ lạ hơn thế đã xảy ra ở đất nước này." […]
Truyện ngắn

Có đáng không những tháng năm dài vằng vặc? Những tâm hồn thương tổn? Và kia, một mái đầu bạc phơ xơ xác? Ông già Tư Nhỏ thức dậy từ lúc nửa đêm. Ông rên lên một tiếng ứ hự, thấy thất vọng […]
Truyện ngắn

Không phải bí mật nào cũng biết
Cuộc sống hôn nhân không hề đơn giản, vì thế người ta nên học cách làm cho nó bớt phức tạp đi, phải không?Năm đó, cô đã biết là anh phản bội mình. Anh có mối quan hệ bất chính với một nữ nhâ[…]
Truyện ngắn

Một người bạn bí ẩn một câu chuyện bất ngờ một người không bao giờ quên... 1. Trở về nhà từ lớp luyện thi vẽ kiến trúc, Quân rẽ sang đoạn đường ngược chiều. Việc này xảy ra không thường[…]
Truyện ngắn

Khi người đàn ông nói “Anh sẽ không đến tìm em nữa”, bạn đừng buồn phiền, anh ấy sẽ còn tới tìm bạn. Khi phụ nữ nói “Em không muốn gặp lại anh nữa”, cô ấy vẫn muốn gặp lại bạn. Rất ít người[…]
Truyện Blog

Đàn ông có phải là đàn bà đâu mà sống phụ thuộc vào tuần trăng và tâm trạng. Đàn ông không nên có tâm trạng mà chỉ nên có...tiền. Nhưng đôi khi đàn ông có tâm trạng. Tâm trạng là trạng thái […]
Truyện Blog

Yêu không phải để cưới thì để làm gì?
Người ta thường chọn hôn nhân như là một cột mốc đánh dấu một đoạn đường mới, bắt đầu gắn kết hai con người thành một – một gia đình. Quyết định đi đến hôn nhân, cũng giống như hai người đa[…]
Truyện Blog