Câu trả lời còn khuyết
Bình chọn: 477
Bình chọn: 477
Cả một khoảng yên ắng, tĩnh mịch, tưởng chừng có thể nghe rõ từng nhịp thở nặng nề như bị đè nén của mọi người.
Tôi ngồi chết lặng lắng nghe bác nói về những cái "giá như".
Vâng, cuộc sống của chúng ta nhiều "giá như" lắm. Vì mấy ai biết bằng lòng và chịu cúi đầu chấp nhận những thứ ở hiện tại?
Giá như bố em không bị nhiễm chất độc màu da cam, thì giờ đây có lẽ em đã trở thành chàng trai khỏe mạnh, giỏi giang, và biết đâu đấy lúc này đây em cũng đang dẫn một cô gái xinh đẹp, trẻ trung, hết lòng yêu thương em về ra mắt gia đình.
Thế nhưng, giả sử cái "giá như" ấy xảy ra, giả sử không có những người lính quả cảm tham gia cuộc chiến bảo vệ tổ quốc như bố em, liệu rằng giờ này chúng ta có được ngồi đây cười nói, tán phét về đủ mọi chuyện trên trời dưới biển không? Chúng ta có được sống trong sung túc và đầm ấm dưới vòm trời hòa bình ngày hôm nay không?
Biết trách ai đây? Ai đã đang tâm nhào nặn nên cơ sự này? Ai đã cướp mất quyền là một "người bình thường" của em? Và ai có thể trả lời giúp em câu hỏi đó? Bao giờ em lấy vợ? Hay ai sẽ can đảm lấy em, đồng ý chăm sóc em, một người trên danh nghĩa là chồng nhưng thực tế lại cứ mãi ở tuổi vô âu vô lo thích ăn chơi ngủ nghỉ?
Thực ra nói thì nói vậy, song nào em có được cái "vô âu vô lo" theo đúng nghĩa trên mặt chữ ấy. Lắm lúc tôi tự hỏi, ông Trời hỡi, ông đã không ban cho em những thứ của một người bình thường nên có, thì cớ sao ông không lấy nốt đi của em khả năng tư duy dù ít ỏi, cái cảm nhận sinh lý khi bước vào tuổi trưởng thành, một thoáng chạnh lòng lúc chứng kiến hạnh phúc của người khác và nỗi niềm khao khát về tình yêu, về hạnh phúc gia đình, có vợ có chồng và cả những đứa con thơ?
"Bao giờ cháu lấy vợ?", "Tại sao anh được lấy vợ còn em lại không?", câu hỏi cùng mong mỏi yêu và được yêu thiêu đốt lòng em cứ bay lởn vởn, tựa bị sợi dây vô hình níu chặt trên không trung nên chẳng thể sà xuống được với bất cứ ai ngồi bên dưới để tìm kiếm câu trả lời cho thích hợp. Nó sẽ mãi chỉ biết một mình cô đơn lơ lửng nơi đó.
Ai cũng mong em hạnh phúc, mong em tìm được một tình yêu chân thành, một người yêu thương, cảm thông và sẵn lòng chăm sóc em những khi trái gió trở giời, hay lúc em cần bờ vai nương tựa, cần yêu thương. Thế nhưng, ai có thể trả lời cho em câu hỏi đó? Bao giờ em lấy vợ và người con gái cao thượng, thần kỳ mà bí ẩn được xem là một nửa của cuộc đời em, cùng em đương đầu với mọi thử thách chông gai trong cuộc sống này là ai? Khi nào sẽ xuất hiện?
Tôi nợ em một câu trả lời!
Mọi người thân thiết nhất bên cạnh em nợ em một câu trả lời!
Và, cả ông Trời luôn ngự trên cao cũng đang nợ em một câu trả lời!
- Tuyết Mai -

Ba, liệu có quá muộn cho một lời xin lỗi?
"Dòng chảy của thời gian bao giờ cũng khắc nghiệt và tiềm ẩn đầy nỗi đau đớn dằn xé đến tận tâm can. Một đời người ngắn ngủi, chớp mắt chỉ là phù du..." 1. Hạnh phúc – Hư danh – Sự kiêu ng[…]
Truyện ngắn

"Nếu.... thì hôm nay mình lấy gì mua thức ăn?......Hay là.... Mặc kệ bà ta đi...!". Nhưng rồi anh lại phân vân! Anh không đành lòng! Chua xót nhìn vào chiếc ví đã sứt gần hết những đường c[…]
Truyện ngắn

Biết “cúi xuống” mới là trưởng thành, biết "hạ mình" mới là cao thủ
Bất luận là người có dã tâm nào đi nữa, khi đứng trước chính nghĩa thì đều không cách nào trụ vững nổi. Cách đây rất lâu, có một chàng thanh niên người Nauy đã vượt biển đến nước Pháp để gh[…]
Truyện ngắn

Ngồi vội vàng tranh thủ trà đá với anh buổi trưa ở Hàn Thuyên. Ông anh này trước học cùng khóa đại học và ở cùng dãy kí túc xá, cũng lâu lắm rồi không gặp. Hơn tôi 3 tuổi, anh đi nghĩa vụ qu[…]
Truyện ngắn

Tôi gặp em vào 1 buổi trưa nắng gắt giữa lòng Cần Thơ ồn ã náo nhiệt. Cái cảm giác ban đầu của tôi đối với em chỉ duy nhất hai từ "quá đẹp". Nét đẹp hiện đại, dáng cao, làn da trắng nõn nà l[…]
Truyện ngắn
Giờ thì biết nói cái gì đây nhỉ? Cảm xúc bực tức đã lắng lại được mấy ngày, nên bây giờ em chẳng biết phải mô tả thứ gì đang hỗn độn chảy trong người mình và nhằng nhịt trong đầu mình lúc n[…]
Tâm Sự
Chị để ý hai ngày nghỉ cuối tuần anh tắt điện thoại. Dạo này, anh về đúng giờ, người không có dấu hiệu của hơi men hay tỏ thái độ bực dọc với con trai như mọi lần. Đối với chị, đó là tín hiệ[…]
Truyện ngắn

Em hồn nhiên rồi em sẽ bình yên
Cứ hồn nhiên đi em, bình yên sẽ đến mà... Đừng bao giờ hoài phí nước mắt của mình cho những người không xứng đáng. Với họ, đó chỉ là giọt nước vô tri, thậm chí có khi họ còn chẳng dành t[…]
Truyện Blog