XtGem Forum catalog
  Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
Câu trả lời còn khuyết - BlogRadio.Yn.Lt
Câu trả lời còn khuyết

Câu trả lời còn khuyết

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 454

Câu trả lời còn khuyết

19:02 - 16/09/2015
i, "Ngày trước nó lười ăn lắm, chẳng chịu ăn uống gì hết nên mọi người hay dỗ nó như vậy để nó ăn nhiều, không ngờ nó lại nhớ cho đến tận hôm nay", vừa nói, chị vừa lau đi dấu lệ vương trên hàng mi.


Nghe chị nói vậy mà đầu tôi cứ ong ong, mơ hồ hiểu ra điều gì đó nhưng lại không sao bắt được cái cốt lõi của câu chuyện, bèn đưa ánh mắt nhìn xung quanh. Bộ dạng ai nấy ủ rũ, nụ cười ban nãy tắt ngóm không vết tích, họ cố tránh mặt nhau như thể nếu nhìn vào mắt nhau lúc này sẽ tìm ra thứ gì ghê gớm lắm.


Thấy bộ dạng ngơ ngác ngó ngang ngó dọc của nàng dâu tương lai, biết tôi đang băn khoăn chẳng hiểu xảy ra chuyện gì, bố anh không giấu nổi nỗi buồn trong đôi mắt hơi mờ đục bởi bước chạy thời gian, khẽ giọng kể với tôi.


Bố em là em trai bác, mất từ khi em bắt đầu chập chững biết đi và đang bi bô tập gọi bố mẹ bằng chất giọng "ngọng níu ngọng nô". Những tưởng chú ra đi nhưng may sao vẫn để lại cho gia đình giọt máu đáng yêu, thông minh nghịch ngợm và vô cùng khỏe khoắn. Thế nhưng, ông Trời chẳng chịu chiều lòng người, càng lớn, em lại càng có những biểu hiện khác thường: mắt cứ mỗi lúc một mờ tựa có lớp màng mỏng che phía trước cửa sổ tâm hồn em; em không còn nhìn rõ mọi thứ nữa mà chỉ phân biệt được cảnh vật và mọi người xung quanh qua âm thanh, hình dáng mờ ảo nhòe nhoẹt; em thường xuyên ốm yếu; không thông minh nhanh trí như đám bạn cùng trang lứa. Ông Trời không ban cho em thứ gì ngoài dáng hình đẹp trai, cao lớn và trắng trẻo.


Năm đó, bố em nhập ngũ theo tiếng gọi của tổ quốc, đi bảo vệ miền đất mẹ thân yêu rồi bị nhiễm chất độc dioxin, kẻ thù truyền kiếp mang nỗi đau kinh hoàng đến mọi gia đình có người dính phải nó. Sau đó chất độc đặc trưng với màu da cam ấy ngấm dần, bò đến và liếm láp cơ thể vốn dĩ cường tráng của em, ăn mòn mọi tư duy bình thường trong em, để rồi biến em thành kẻ không lành lặn, đôi khi ngờ nghệch, thậm chí không có khả năng tự quyết định cuộc sống của chính mình, mà chỉ biết nghẹn giọng buông ra câu hỏi khiến lòng người rúng động, "Bao giờ cháu lấy vợ?".


Hóa ra, nỗi khát khao yêu thương, khát khao có một gia đình hạnh phúc đã ươm mầm bám rễ trong em từ khi còn rất nhỏ. Nó tiềm ẩn và lớn dần lên trong đó, tạo thành sức mạnh giúp em đứng vững cho đến ngày hôm nay, dẫn lối em đi cho tới khi hoàn toàn có thể nắm được ước mơ ấy. Phải chăng, đó là tình cảm, là mơ ước nguyên sơ và trong sáng nhất của con người - khao khát tình yêu, khao khát về một tổ ấm của riêng mình.


Tôi bất giác quay đầu ra phía cửa, nơi em vừa vụt chạy đi, mọi suy nghĩ trong tôi cũng bắt đầu mông lung. Chẳng biết em định đi đâu, không gian rộng lớn thế kia, nhưng mái ấm gia đình nhỏ bé của em ở phương nào? Em biết về đâu để tìm tình yêu đích thực của mình? Tới đâu để trốn thoát cái hiện thực khốc liệt không như em mong đợi cùng những con người "dối trá, thất hứa" với em?


Ngẫm lại bản thân, tôi thật ích kỷ. So với em, tôi hơn về mọi mặt, tôi có cha, có mẹ yêu thương chăm sóc; có cuộc sống ấm no và có đủ điều kiện của một người bình thường. Vậy thì sao chứ? Tôi vẫn cứ giận dữ với anh khi anh bỏ mặc tôi chạy theo cậu em "không bình thường" của mình; vẫn cười khi nghe giọng điệu em trẻ con nhưng chứa đựng bao mong mỏi tin tưởng vào một thế giới mới, thế giới có thể giúp em thay đổi hoàn toàn; vẫn không thỏa mãn với những gì mình đang có. Lúc này đây, tôi bỗng thấy mình mới thật sự không đáng được là "người bình thường". Tôi có ý định giúp em tìm một nửa duyên phận, thế nhưng biết tìm ai đây? Liệu họ có ngay lập tức bỏ chạy khi nhìn thấy em? Liệu họ có chê cười trách móc tôi khi biết tôi giới thiệu em cho họ? Rồi tôi bỗng hỏi bản thân, rằng mình có đủ dũng khí để xung phong làm một nửa của em hay không? Cũng thương đấy, nhưng còn yêu và lấy thì sao? Thật sự tôi không có câu trả lời, hoặc đúng hơn là không dám trả lời.


Tôi bật cười chua chát. Vì sao chúng ta được quyền hưởng hạnh phúc và tình yêu trong khi em thì không? Chúng ta chỉ biết thương, biết cảm thông với em, chúng ta biết ơn những con người đã ngã xuống, tình nguyện lấy máu nhuộm thắm màu cờ Việt Nam, vẽ nên nền hòa bình dân tộc, song ai có đủ can đảm để trao yêu thương cho người đang phải chịu nỗi đau phía sau mỗi một tính mạng hy sinh hay đang bị chiến tranh giày vò kia, ai có can đảm để làm việc gì đó thể hiện lòng biết ơn các chiến sĩ ngoài những lời nói?


Bỗng thấy sống mũi cay cay, khóe mắt nhòe dần, tôi đã thấu hiểu ánh mắt xót xa của mọi người khi nhìn em. Tôi cúi đầu không nói, cũng không muốn để suy nghĩ của mình chạy tiếp đi đâu nữa.


Mọi người ngồi cạnh tôi, mỗi người mải theo một suy nghĩ và cảm nhận riêng, nhưng tôi chắc rằng sẽ không có chỗ đứng cho niềm hân hoan, thoải mái.


Bố anh cũng vậy, ánh mắt bác chợt nhìn về phía xa xăm, cơ hồ đang rơi vào khoảng không vô định, mọi tâm tư xuyên qua lớp lớp thời gian và không gian, quay về với thời điểm hơn hai mươi năm trước. Nụ cười lém lỉnh vui tươi yêu đời và có ý chí kiên cường của cậu em trai như sừng sững trước mắt, bác thì thầm k

12[3]4
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
Vị ngọt đôi môi

Vị ngọt đôi môi

Rầm ... chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì nó đã bị lão ấn ngay vào góc phòng. Lão đưa tay bóp nhẹ môi nó, đôi mắt mở to nhìn ngó, rồi môi hắn chạm vào môi nó. Thả nó ra, lão cười hề hề, cái đ[…]

Truyện ngắn

Nhỏ của ngày xưa

Nhỏ của ngày xưa

Nhà Nhỏ ở dưới chân núi, xa tít sau bạt ngàn rừng cà phê. Mỗi khi đến mùa, hoa trắng cả một vùng trời. Đại ngàn Trường Sơn thâm u và bí ẩn, Nhỏ hiển hiện như một loài hoa giữa những cánh rừn[…]

Truyện ngắn

Đi bụi

Đi bụi

"Ở đâu cũng được, nhà là nơi có người thương..." Ngồi ở ngoài hiên có thể ngửi được mùi biển cả. Hoa cúc dại mọc liếm lên thềm. Ngôi nhà của tụi mình không cần rộng, chỉ cần kê vừa một cái […]

Truyện ngắn

Bác sếp ấy

Bác sếp ấy

Câu chuyện có thật về một người lãnh đạo... Bác làm sếp lâu rồi, kể từ ngày doanh nghiệp nhà nước H đi vào cổ phần hoá, bác mua gần hết 90% cổ phần công ty, còn một ít để nhân viên mua cho[…]

Truyện ngắn

Dư vị từ những tình bạn nhạt nhòa

Dư vị từ những tình bạn nhạt nhòa

Audio Mary Tyler Moore đã nói rằng “Đôi khi, bạn phải quen biết một người thật sâu sắc mới có thể nhận ra đó là một người hoàn toàn xa lạ”. Cuộc sống đang chảy về phía trước. Em đổi thay và[…]

Truyện ngắn

Gửi tới em người vợ tương lai

Gửi tới em người vợ tương lai

Em à! không biết giờ này em đang làm gì? em đang ở đâu trên thế gian rộng lớn này? Em tên là gì? em là người như thế nào? và không biết em có xinh đẹp không nhỉ......? Hàng ngàn những câu h[…]

Tâm Sự

Trộm chó

Trộm chó

Và vào chính lúc ấy, tôi nhận ra, tôi có khác gì mấy tên trộm chó mà tôi luôn khinh bỉ. Một buổi tối, tôi đang xem thời sự với cô chó của mình. Bình thường tôi không hứng thú lắm với thời s[…]

Tâm Sự

Yahoo ngày ấy

Yahoo ngày ấy

Kỷ niệm là tất cả nếu lòng ta muốn ghi Kỷ niệm không là gì nếu lòng ta muốn xóa Nhắm mắt lại cũng tưởng tượng được ra một kịch bản quanh cái cửa sổ chat của ngày xưa ấy, mà cũng chẳng xưa[…]

Truyện Blog

Em rửa chén đi, thế giới để anh lo

Em rửa chén đi, thế giới để anh lo

Giai là thứ có nhiều mơ ước. Anh là giai, dĩ nhiên cũng vậy. 1. Anh Giai là thứ có nhiều mơ ước. Anh là giai, dĩ nhiên cũng vậy. Năm anh năm tuổi, học lớp Lá trường Mẫu giáo Sơn Ca mấy g[…]

Truyện Blog

Cá Tháng Tư đáng nhớ!

Cá Tháng Tư đáng nhớ!

Đến bây giờ, nó và những người bạn cũ không còn gặp nhau nhiều nữa vì mỗi người ở mỗi phòng khác nhau. Ai cũng bận rộn với những việc học và những chuyện linh tinh khác. Nó thấy tiếc nuối ch[…]

Truyện ngắn

  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất