Cậu thuộc về nơi ấy
Bình chọn: 448
Bình chọn: 448
- Mẹ, hãy nói với con đây không phải là sự thật, cậu ấy dối con cũng được, yêu Vy cũng được, xin mẹ, đừng để cậu ấy ra đi như thế.
- An, sự thật là thứ không thể thay đổi cho dù có thế nào đi nữa.
Mẹ buồn bã nhìn tôi, bà khẽ đưa tay vuốt tóc rồi ôm tôi một lần nữa:
- Mẹ đã hoàn thành sứ mệnh mà Duy nhờ mẹ thực hiện. Giờ mẹ phải đi rồi, con hãy nhớ Duy luôn bên con, và tình yêu cũng thế.
Bóng mẹ tan đi trong không khí, đôi chân tôi khụyu xuống, cái lạnh buốt bao trùm khắp người tôi. Giờ cũng không còn có mẹ ở bên nữa, tôi thấy cô đơn thật sự.
- Tớ xin lỗi, Duy. Tớ lúc nào cũng ngốc nghếch, cũng cứng đầu, khó bảo nên giờ mới thế này.
- Phải, cậu rất ngốc nên mới không biết tớ lúc nào cũng ở bên cạnh cậu.
Tôi nghe thấy giọng Duy nhưng làm gì có Duy ở đây chứ, chắc tôi lại tự tưởng tượng ra. Nhưng mỗi lần tôi nghĩ là tôi tưởng tượng thì đấy là sự thật. Duy đang đứng trước mặt tôi, cậu ấy nháy mắt cười:
- Ngạc nhiên không cô bé ngốc? Lại khóc nữa hả?
- Duy, sao...sao cậu lại ở đây?
- Đã bảo là tớ luôn bên cậu mà.
- Duy, tớ xin lỗi.
Duy nhẹ nhàng đặt tay lên vai tôi, cậu nhìn thẳng vào cặp mắt đã sưng phía đối diện:
- Tớ rất buồn khi cậu đã không tin tớ vì thế tớ phải nhờ mẹ cậu giúp để cậu biết được sự thật. Giờ thì tốt rồi, cậu đã biết mọi thứ tớ làm không phải để cậu tin vào một điều giả dối mà là tin vào một tình yêu thật sự. Và quan trọng nhất, tớ yêu cậu và tớ biết cậu cũng yêu tớ, thế là đủ.
- Giờ chúng ta có thể cùng đi không? Tớ không muốn xa cậu nữa Duy à.
- An, không được, tớ phải về với nơi mà tớ thuộc về và cậu cũng vậy. Hãy mạnh mẽ lên An, tớ không muốn cậu sẽ phải ra đi như tớ.
- Duy.... tớ...
Bóng Duy mờ dần, dường như cậu đang tan ra như hình ảnh của mẹ tôi lúc nãy. Cậu đưa bàn tay mình nắm lấy tay tôi, nắm chặt cho đến khi bàn tay ấy chẳng còn tồn tại. Duy đã rời xa tôi.
- An, cậu mãi mãi thuộc về nơi ấy....
Tại bệnh viện
- Bác sĩ, cô bé Hòai An tỉnh rồi, thật kỳ diệu, tôi cứ lo con bé không thể qua khỏi.
Vị bác sĩ tóc bạc vội vã chạy đến bên giường bệnh, ân cần hỏi cô bé:
- Quả thật rất kỳ diệu, cô bé à, con ổn chứ?
Cô gái nằm trên giường bệnh khẽ gật đầu, cô y tá và vị bác sĩ mỉm cười hạnh phúc. Dù còn đau đớn, cô vẫn cố xoay đầu để có thể nhìn về phía cửa sổ, ngoài kia bầu trời nắng đẹp, không một gợn mây, và cô biết Duy đang ở nơi bầu trời xanh trong ấy để dõi theo cô.
- An à, cậu mãi mãi thuộc về nơi ấy, nơi luôn có một tình yêu chân thành, của tớ, dành cho cậu...
Tâm An

Lần đầu tiên Hoàng đưa bạn gái về nhà giới thiệu với mẹ, chàng đã cẩn thận dặn dò nàng : Mẹ anh là một người khá kỹ tính, em nhớ cẩn thận và khéo léo nhé, nếu biết cách làm vừa lòng mẹ, mẹ[…]
Truyện ngắn

Những đứa trẻ nói huyên thuyên một cách đầy phấn khích về những chú hề, những con voi và những trò xiếc khác mà chúng sẽ được xem tối nay. Rõ ràng chúng chưa từng đến rạp xiếc bao giờ. Buổi […]
Truyện ngắn

Người ta bảo cách tốt nhất để bù đắp cho quá khứ là sống thật tốt cho hiện tại. Điều đó trên lý thuyết và thực tế có giống nhau không? Một buổi chiều giông bão! Chậc Sài Gòn mưa miết thế[…]
Truyện ngắn

Ông có biết rằng chính sự lừa dối của ông đã giết chết thằng cháu ông và việc ông đang làm cũng là cố gắng để lương tâm ông thanh thản. Ta lấy đi linh hồn ông cũng chỉ để cho ông không bị d[…]
Truyện ngắn

Vì cô biết khi yêu thương càng nhiều người ta sẽ càng đau khổ khi mất đi người mình yêu thương nhất. Ngọc lấy thêm củi chất vào đống lửa, bọn thằng Pí, Páo đã ngủ say, cô nhìn lên tấm chă[…]
Truyện ngắn
Chúng mình đã làm bạn với nhau mười mấy năm rồi, ngần ấy năm mối quan hệ của chúng ta không quá vồn vã cũng không quá hờ hững, đủ để chúng ta ngồi lại với nhau kể cho nhau nghe biết bao kỉ n[…]
Tâm Sự

Tôi ngồi nghĩ về quyết định của mình! Tôi đã rời bỏ anh, nhanh chóng và với một lí do khá là khó hiểu. Tôi nghĩ mình tìm mọi cách trốn tránh anh, chỉ có vậy tôi mới không cảm thấy áy náy. Tô[…]
Tâm Sự

Chính bản thân Triệu Mộ Hiền cũng không hề biết rằng, từ trước khi cô được chọn cho vị trí "thư ký đặc biệt" của Tổng giám đốc thì một âm mưu đã bắt đầu khởi động và từ đây, số phận sẽ đẩy c[…]
Sách Hay