Cậu thuộc về nơi ấy
Bình chọn: 433
Bình chọn: 433
- Mẹ, hãy nói với con đây không phải là sự thật, cậu ấy dối con cũng được, yêu Vy cũng được, xin mẹ, đừng để cậu ấy ra đi như thế.
- An, sự thật là thứ không thể thay đổi cho dù có thế nào đi nữa.
Mẹ buồn bã nhìn tôi, bà khẽ đưa tay vuốt tóc rồi ôm tôi một lần nữa:
- Mẹ đã hoàn thành sứ mệnh mà Duy nhờ mẹ thực hiện. Giờ mẹ phải đi rồi, con hãy nhớ Duy luôn bên con, và tình yêu cũng thế.
Bóng mẹ tan đi trong không khí, đôi chân tôi khụyu xuống, cái lạnh buốt bao trùm khắp người tôi. Giờ cũng không còn có mẹ ở bên nữa, tôi thấy cô đơn thật sự.
- Tớ xin lỗi, Duy. Tớ lúc nào cũng ngốc nghếch, cũng cứng đầu, khó bảo nên giờ mới thế này.
- Phải, cậu rất ngốc nên mới không biết tớ lúc nào cũng ở bên cạnh cậu.
Tôi nghe thấy giọng Duy nhưng làm gì có Duy ở đây chứ, chắc tôi lại tự tưởng tượng ra. Nhưng mỗi lần tôi nghĩ là tôi tưởng tượng thì đấy là sự thật. Duy đang đứng trước mặt tôi, cậu ấy nháy mắt cười:
- Ngạc nhiên không cô bé ngốc? Lại khóc nữa hả?
- Duy, sao...sao cậu lại ở đây?
- Đã bảo là tớ luôn bên cậu mà.
- Duy, tớ xin lỗi.
Duy nhẹ nhàng đặt tay lên vai tôi, cậu nhìn thẳng vào cặp mắt đã sưng phía đối diện:
- Tớ rất buồn khi cậu đã không tin tớ vì thế tớ phải nhờ mẹ cậu giúp để cậu biết được sự thật. Giờ thì tốt rồi, cậu đã biết mọi thứ tớ làm không phải để cậu tin vào một điều giả dối mà là tin vào một tình yêu thật sự. Và quan trọng nhất, tớ yêu cậu và tớ biết cậu cũng yêu tớ, thế là đủ.
- Giờ chúng ta có thể cùng đi không? Tớ không muốn xa cậu nữa Duy à.
- An, không được, tớ phải về với nơi mà tớ thuộc về và cậu cũng vậy. Hãy mạnh mẽ lên An, tớ không muốn cậu sẽ phải ra đi như tớ.
- Duy.... tớ...
Bóng Duy mờ dần, dường như cậu đang tan ra như hình ảnh của mẹ tôi lúc nãy. Cậu đưa bàn tay mình nắm lấy tay tôi, nắm chặt cho đến khi bàn tay ấy chẳng còn tồn tại. Duy đã rời xa tôi.
- An, cậu mãi mãi thuộc về nơi ấy....
Tại bệnh viện
- Bác sĩ, cô bé Hòai An tỉnh rồi, thật kỳ diệu, tôi cứ lo con bé không thể qua khỏi.
Vị bác sĩ tóc bạc vội vã chạy đến bên giường bệnh, ân cần hỏi cô bé:
- Quả thật rất kỳ diệu, cô bé à, con ổn chứ?
Cô gái nằm trên giường bệnh khẽ gật đầu, cô y tá và vị bác sĩ mỉm cười hạnh phúc. Dù còn đau đớn, cô vẫn cố xoay đầu để có thể nhìn về phía cửa sổ, ngoài kia bầu trời nắng đẹp, không một gợn mây, và cô biết Duy đang ở nơi bầu trời xanh trong ấy để dõi theo cô.
- An à, cậu mãi mãi thuộc về nơi ấy, nơi luôn có một tình yêu chân thành, của tớ, dành cho cậu...
Tâm An

Ngày nào cậu cũng đến như mang cả thế giới đến cho tớ, hôm thì những hạt mưa đầu tháng sáu, hương vị của ánh nắng, của mái ngói.. Đã hai năm tớ nằm trong căn phòng trống này, khắp nơi một m[…]
Truyện ngắn

Nhưng chẳng lẽ Vy lại tốt số đến vậy, cô sẽ hưởng thụ tất cả những gì mà con trai bà có ư? Nhưng nếu chẳng có Vy thì có lẽ người con gái nào cũng vậy thôi, chả xứng đáng để cho con bà. Đời […]
Truyện ngắn

Dương à! Tớ biết giờ này cậu đang ở một nơi rất xa, một nơi rất xa so với thế giới của tớ, ở nơi đó chỉ có nắng và có gió. Nhưng dù cậu ở một nơi nào đi chăng nữa, một nơi xa xôi nào đi chă[…]
Truyện ngắn
Audio Bố và mẹ cùng dựng xe, bước nhanh đến chỗ hai đứa trẻ. Cà Rốt giật giật tay Củ Hành: "Nhìn kìa. Bố nắm tay mẹ". Củ Hành toét miệng cười: "Em đã bảo mà. Chơi mãi trò ly dị, chán lắm"..[…]
Truyện ngắn

Em từng nói với anh, em không thể hiểu đàn ông họ nghĩ gì, muốn gì, sau khi nắm tay, ôm eo, hôn, chạm vào một cô gái, và đều có thể dễ dàng chia tay sao? Ừm, cho anh trả lời câu hỏi ấy sau […]
Truyện Blog

Những đứa trẻ nói huyên thuyên một cách đầy phấn khích về những chú hề, những con voi và những trò xiếc khác mà chúng sẽ được xem tối nay. Rõ ràng chúng chưa từng đến rạp xiếc bao giờ. Buổi […]
Truyện ngắn

Một ngày nào đó, khi về nhà, chúng ta nhận thấy không còn sự hiện diện của mẹ nữa, chúng ta sẽ ra sao đây? Vậy nên hãy yêu thương khi còn có thể. Giọng thầy hiệu trưởng chậm rãi vì xúc động[…]
Truyện ngắn

Hoa, mày biết không, bây giờ tao mới hiểu tại sao nhà mình lại giàu? Con chào mẹ! – Tôi cất tiếng khi vừa nhìn thấy mẹ đang lúi húi trong bếp. Mẹ ngẩng đầu nhìn tôi rồi khẽ nhắc vói c[…]
Truyện ngắn