Cậu thuộc về nơi ấy
Bình chọn: 432
Bình chọn: 432
Lên đại học, chúng tôi chọn chung trường nhưng khác khoa, khác lớp. Thời gian gặp nhau cũng vì vậy mà ít dần, nhưng chẳng sao cả, tôi luôn tôn trọng không gian riêng của cậu ấy. Nếu hỏi tôi, trên đời này tôi tin tưởng ai nhất, tôi sẽ không ngần ngại mà trả lời ngay rằng: đó là Duy. Nhưng cho đến khi tôi 19, tôi thôi tin vào những chuyện tình mơ mộng, tôi trở về bản chất của một Xử Nữ yêu thực tế, tôi nhận ra Duy đã đổi thay.
- Đây là lần thứ mấy cậu đến trễ rồi hả Duy?
- Tớ xin lỗi, mấy bữa nay tớ hơi bận - Duy gãi gãi đầu.
- Cậu lúc nào cũng thế.
Mặt tôi xịu xuống, nhưng rồi đôi chân vẫn bước theo cậu ấy dạo trên những con đường quen thuộc của thành phố. Gần đây, cậu ấy thường trễ hẹn và lỡ hẹn với tôi, những cuộc hẹn cũng ít và ngắn dần, tôi cảm thấy cậu ấy đang bỏ xa tôi trên con đường của hai đứa.
Một vài tin đồn bắt đầu rộ lên từ những người bạn học đại học của tôi, họ nói rằng, Duy đã có bạn gái mới, học dưới chúng tôi một khóa. Tôi đã chẳng thể tin nổi điều ấy vì ngày xưa Duy có biết bao cô gái xinh đẹp theo đuổi, cậu ấy vẫn chọn tôi đấy thôi, Duy luôn nổi bật, chuyện cô bé kia thích Duy cũng là chuyện binh thường, nhưng điều ngược lại, tôi đã tin là không thể xảy ra.
Tôi vô tư và niềm tin của tôi thật mù quáng. Tôi tự cười mình như thế khi bắt gặp nhiều lần bắt gặp Duy đi cùng cô bé khóa dưới:
- Ai vậy cậu?
- À, cô bé đó tên Vy, cùng câu lạc bộ với tớ.
- Cô bé đó xinh nhỉ, nghe nói học cũng giỏi, nhà lại khá giả nữa. Tớ thấy cậu có vẻ thân với cô bé đó.
- Ừ, chúng tớ như anh em vậy đó – Duy cười.
Vẻ mặt Duy trông hạnh phúc và tươi vui mỗi khi nhắc về cô bé đó, cậu ấy không biết rằng, tôi đang thấy hụt hẫng và ghen tuông.
- Xin lỗi An, tớ lại trễ hẹn nữa rồi.
- Cậu trễ hẹn với tớ vì chở một cô gái khác đi đâu đó à.
Duy ngạc nhiên nhìn tôi, tôi đang tức giận thật sự khi tình cờ thấy Duy chở Vy trên chiếc xe của cậu ấy, còn tôi, cậu ấy để tôi chờ một mình. Sao tôi lại phải như thế?
- Vy bị bong gân, nên tớ đứa Vy về nhà thôi, xin lỗi cậu.
- Cậu thích cô bé đó phải không?
- Gì cơ – Duy tròn mắt- Làm gì có có chuyện đó chứ, cậu nghe người ta đồn lung tung phải không, tớ chỉ có mỗi cậu thôi mà.
- Thôi đi, cái gì mà lung tung, không có lửa làm sao có khói chứ.
- An, cậu... cậu đừng hiểu lầm, để tớ giải thích đã.
- Tớ không muốn nghe.
- Dù cậu không muốn nhưng tớ sẽ cố gắng để chứng minh cho cậu thấy rằng...
- Đôi khi, những gì người ta cố gắng chỉ để người khác tin vào một điều giả dối.Duy ngơ người ra, lặng thinh. Tôi chạy bỏ đi, cậu ấy không hề đuổi theo, "cậu đã bỏ rơi tớ thật rồi, Duy ạ."
...Những kí ức xẹt qua khiến đầu tôi đau buốt, nỗi đơn độc, tủi thân ám ảnh lấy lòng tôi, nước mắt không ngừng chảy, tôi tự hỏi mình rồi tôi sẽ đóng băng và tan ra thành nước hay người tôi sẽ vỡ vụn rồi hòa vào cát bụi? Tôi không biết. Tôi chỉ biết tôi đã chết trong sự cô đơn, trước sự bỏ rơi từ ai kia, người tôi đã từng yêu, từng tin đến mức ảo tưởng mối tình đầu cũng sẽ cũng là tình cuối. Ừ, giờ thì điều không tưởng đấy đã xảy ra, vì tôi đâu thể yêu thêm một ai khác.
- Con đã nhớ ra rồi à?
Trước câu hỏi của mẹ tôi chỉ khẽ gật đầu, đến một câu trả lời "dạ" cổ họng cũng nghẹn đắng chẳng thể nào thốt lên. Tôi, đã chết như vậy sao?
Sau lần cãi nhau, chúng tôi chẳng ai nói với ai một lời nào, Duy không xin lỗi, cũng chẳng hề giải thích, mà nói đúng hơn tôi đã chẳng cho cậu ấy cơ hội làm điều đó. "Đôi khi, mọi thứ người ta cố gắng cũng chỉ để người khác tin vào một điều giả dối", tôi đã nói câu ấy, Duy còn có thể nói thêm điều gì.
Tôi buồn và gặm nhấm nỗi cô đơn trong nước mắt. Tự mình trách bản thân đã hy vọng vào Duy quá nhiều, để rồi tự làm đau đớn trái tim. Tôi muốn buông tay, để Duy được tự do cho sự lựa chọn của riêng mình, có nghĩa gì đâu khi cố giữ một người đã chẳng còn yêu mình như trước.
Nhưng tôi không làm được. Hình ảnh một chàng trai ấm áp trước kia luôn kiên nhẫn trước một đứa cứng đầu, khó bảo, một chàng trai luôn làm tôi cười vui vẻ, hạnh phúc, luôn bên tôi mỗi khi tôi gặp khó khăn đã khiến tôi muốn níu giữ trái tim ấy cho riêng mình.
Tôi nhận ra tôi không thể thiếu Duy, cậu ấy đã là một phần quan trọng của cuộc đời tôi. Điều ấy chỉ khiến trái tim tôi thêm nhiều vết c
Vì cậu là Nắng, còn cô ấy là Cây
Với tôi, cô bạn ấy là Nắng. Nắng rực rỡ, lung linh, Nắng chứa chan bao niềm hạnh phúc, Nắng làm cho cuộc sống của tôi sôi động hơn bội phần. Và tôi thích Nắng. Thích những lúc Nắng cười, Nắn[…]
Truyện ngắn

Sáng nào cũng thấy thằng nhỏ cầm cái lon đứng chầu chực trước quán ăn. Tôi để mắt theo dõi thì hễ thấy thực khách vừa kêu tính tiền thì thằng bé chạy vào nhìn vào những cái tô, nếu còn thức […]
Truyện ngắn

Mây thầm cảm ơn, cuộc sống tuy vất vả nhưng Mây đã có những người thân mà Mây thương yêu nhất như Nội và Lành. Mây gom vội những túm rau sắn cho vào sọt, xách theo bó củi với cái nón mê khó[…]
Truyện ngắn

Hạnh phúc đôi lúc trong cuộc đời ta không biết đến lúc nào, và khi khổ đau nhất ta cứ mỉm cười thì hạnh phúc sẽ tới thôi. Vui vẻ thì mọi chuyện sẽ qua hết thôi, phải không nào? Ánh sáng củ[…]
Truyện ngắn

Em thấy một chàng trai ôm xiết cô gái của cậu để cả hai không còn khoảng cách nào trên ghế đá. Em thấy một chàng khác trong tiệm cà phê tận tuỵ khuấy ly nước cam cho cô bạn gái. Em thấy một […]
Truyện Blog

Phải ngậm ngùi thừa nhận rằng đàn ông bây giờ Thạch Sanh thì ít Lý thông thì nhiều. Chẳng cần phải quá tinh ý để đoán được đàn ba hay nói về chuyện gì. Khi tụ tập với nhau, đàn bà hay nói v[…]
Truyện Blog
Thói quen của anh là thức sớm mỗi ngày để viết, và anh vô cùng ngạc nhiên khi có một dạo, ngày nào, cũng có một con chim tới đâm cửa vào phòng anh. Nhiều ngày liên tục, liên tục, sáng nào cũ[…]
Truyện ngắn

"Anh à, em nghĩ lại rồi, em không chờ hết năm 2012 nữa đâu, giữa năm mình cưới luôn nhé!" Sau Cà phê yêu, Minh Nhật lại đưa độc giả phiêu lưu đến một cảm xúc hoàn toàn mới lạ: "Nơi Những Cơ[…]
Sách Hay