Cái ngõ bê tông
Bình chọn: 388
Bình chọn: 388
Ông cúi mặt, cái ngõ đất bẩn thỉu đã khoác lên mình một tấm áo mới, khang trang sạch sẽ hơn hẳn nhưng suy nghĩ của những con người sống trong ngõ bê tông này liệu có mới hơn, có thay đổi giống như cái ngõ đất không hay sẽ vẫn là hơn thua, so đo tính toán...
***
Mấy hôm nay trời mưa từng cơn rả rích. Những đám mây đen giăng kín bầu trời u ám, tiếng sấm sét ù ù, chốc chốc lại có mấy tia chớp loé sáng đột ngột xuyên qua khe cửa vào nhà. Dường như vẫn chưa có một dấu hiệu nào cho thấy sự tạnh ráo, nắng ấm.
- Gặt hái đến nơi rồi mà còn mưa thế này, có khi lại mất trắng hết thôi. – Bà vừa gỡ mấy chiếc liềm đã hoen rỉ mà bà đã gói gém cẩn thận trong túi ni lông từ mùa trước ra, vừa chép miệng thở dài nói.
- Bà cứ lo xa, người ta cả mẫu còn chẳng sợ, nhà mình có hai sào ruộng thì ăn thua gì. Mà thằng cả điện về nói gì với bà đấy?
- Nó bảo là bố mẹ đừng tham việc nữa, thuê ai họ gặt hộ cho. Tiền nó trả, không phải tiếc.
- Cái bọn này việc gì cũng khoán với thuê. Nông dân còn sức là còn phải làm, kiếm được ít tiền gửi về cho bố mẹ mà đã tỏ vẻ rồi. – Ông vừa nhấm nháp cốc chè nóng, vừa bảo bà.
- Thì nó có thương bố, thương mẹ nói mới nói thế, ông thì...
Ông bà có hai người con trai. Cậu cả mà ông bà nhắc tới đang làm ở Hà Nội. Nghe mấy người ra phố về bảo lại là cậu cả đang giữ chức rất to trong một công ty nước ngoài. Nó thì bảo ông là chức thường thường thôi, nói chung đủ sống. Ông cũng chẳng hỏi thêm nhưng nhờ cậu cả mà ông có chút hãnh diện với bà con xóm giềng. Cậu hai nhà ông công tác ở Hồ Chí Minh. Nhiều khi ông phải giả ốm sắp chết rồi đánh điện thì nó mới chịu về thăm ông bà, được mấy bữa nó lại đi. Nó bảo còn bao nhiều việc chờ nó giải quyết, vắng mặt không được. Nó còn trêu ông là sẽ cưới một em xinh tươi ở quê chỉ để ở nhà chăm ông bà thôi. Nhà ông đông đủ duy nhất vào dịp tết, bình thường thế này thì hai thân già ra vào lủi thủi, đôi khi nghĩ cũng hơi buồn. Chúng nó có công ăn việc làm ổn định, dù hơi xa tí dẫu sao cũng tốt. Nó mà ở nhà ăn bám, ông bà lại hoá ra vô phúc.
- Tối ngày mai lên nhà văn hoá họp nhá. - Giọng ông xóm trưởng nói vọng vào.
- Có việc gì đấy bác? Vào đây làm chén nước cái đã. - Ông nói trong khói thuốc lào bay đầy nhà.
- Thì lân đạm, thóc giống, sản phẩm, nhiều việc lắm. Tôi đi thông báo cái đã, có ai mà sướng được như chú đâu. Cái ngõ này cũng liệu liệu mà đổ bê tông đi chứ. Toàn nhà giàu mà tiền để làm gì không biết? Bao giờ đổ bê tông rồi tôi vào chơi, bảo hộ cả mấy nhà kia cho tôi với. – Ông xóm trưởng cười cười rồi đạp xe tới các ngõ khác.
Câu nói nửa đùa, nửa thật của ông xóm trưởng làm nét mặt ông thay đổi. Ông đặt phịch cốc nước chè xuống bàn tức tối. Đúng là cái ngõ đất dẫn vào nhà ông và ba nhà còn lại lầy lội nhếch nhác thật, trời mưa thế này càng làm nó trở nên kinh khủng hơn. Ai đi qua ngõ nhà ông cũng dừng lại nói vài câu rồi mới chịu đi tiếp: "Sao không bê tông hoá đi, thể kỷ hai mốt rồi mà còn để đất thế này", "Cái ngõ này là đi ngược lại văn minh của xóm", "Con bác giám đốc xây bao nhiêu cầu đường cho thiên hạ mà cái ngõ nhà mình cũng không đổ được"... Những câu nói không ác ý gì nhưng nhiều lần nó làm ông mất ăn, mất ngủ, thậm tệ hơn là sinh bệnh.
Ông muốn đổ bê tông lắm chứ, ông nào có muốn để như vậy cho người ta nói điếc tai. Hôm ông đổ sân, ông cố tình mua thừa cát, thừa đá, thừa xi măng với mục đích đổ phần ngõ từ nhà ông ra tới đường cái nhưng bà ngăn lại nên ông đành chịu. Ông cũng đã họp bốn nhà để bàn về việc đổ bê tông nhưng cuối cùng thì vẫn chưa thống nhất được. Chuyện là cái ngõ dài khoảng hơn năm mươi mét. Đoạn từ đường cái vào đến nhà ông tầm năm mét, từ nhà ông vào đến nhà thứ hai – nhà bà Huệ cũng tầm chừng đó, khoảng còn lại vào nhà ông Tình và ông Nhân. Hai ông trong cùng bảo nếu chia đều làm bốn thì đổ, không thì thôi. Bà Huệ goá chồng tỏ vẻ bất cần, đôi khi ba phải: Các bác quyết sao thì em theo vậy, mà đổ thì em đi không đổ cũng có sao, chẳng chết ai. Ông không chấp bà Huệ vì bà goá chống, tính cũng đanh đá, với lại ai chấp đàn bà bao giờ. Ông chỉ không đồng ý với ông Nhân và ông Tình. Tại sao lại chia đều cho bốn nhà trong khi đoạn nhà ông chỉ có mấy mét, ông cũng có đi vào bên trong đó bao giờ đâu mà lại bắt ông đóng tiền. Nếu bà không ngăn và ông không suy nghĩ về tình làng nghĩa xóm thì cái đoạn nhà ông nó đã được bê tông hoá từ đời thủa nào rồi. Cuộc họp đổ ngõ bê tông buộc phải giải tán khi không khí các bên có vẻ căng thẳng, nặng nề. Cái ngõ đất tất nhiên vẫn chưa thể được bê tông hoá. Nó vẫn đáng (1), vẫn bẩn, vẫn lầy lội, nhếch nhác.
Đêm qua bà thấy ông không ngủ, ông cứ trở mình hết bên này bên kia. Bà biết là ông đang trằn trọc suy nghĩ về cái ngõ, một vấn đề tưởng chừng rất đơn giản nhưng giờ lại cực khó giải quyết.
- Đổ quách nó đi! Mình chịu thiệt tí có đáng gì đâu mà ông cứ phải vậy.
- Bà biết cái gì mà nói. Chỉ được cái cản chồ

Cách mà một ngày của ông bà diễn ra ...
Và rồi bà sẽ hỏi ngày hôm nay thằng cháu có điểm gì không. Thằng nhỏ ngoại sẽ ợm ờ nói ra con điểm bằng tiếng anh nếu nó là điểm xấu... Sáng sớm, ông thức dậy gọi thằng cháu lớn đi học, như[…]
Truyện ngắn

Chị suy đi tính lại mãi. Sinh nhật... " Sinh nhật là chuyện của những đứa con nhà giàu". Chị lẩm bẩm thành tiếng: "Nó không thể trách mình được, lo cho bầy con ăn học hàng ngày là một chuyện[…]
Truyện ngắn

Cái đầu lạnh nhưng trái tim lại ấm
Một số quyết định được chúng ta thực hiện bằng cái đầu. Một số khác bằng trái tim. Nhưng để không phải hối hận, chúng ta cần đến sự mách bảo của trái tim và một lý trí tỉnh táo. Một chàng t[…]
Truyện ngắn

Ngày xưa trong thành Xá Vệ có một người nhà rất giàu, tên gọi là Sư Chất, đã hơn 40 tuổi rồi mà chưa có con. Hai vợ chồng rất lo lắng, đến nhà Bà La Môn xin bốc một quẻ bói xem sau này có si[…]
Truyện ngắn

Có 1 ông già sống cô đơn một mình, ngay bên cạnh nhà ông là một khoảng sân rất rộng. Lũ trẻ trong vùng rất hay tụ tập đá bóng ở khoảng sân này. Cứ chiều chiều là chúng hò hét, hô hào đá bóng[…]
Truyện ngắn

Bạn có biết rằng người bạn yêu thương thực ra rất bình thường, chính tình yêu của bạn đã làm cho người đó trở nên thật đặc biệt? Bởi vì chỉ có bạn, chính bạn, duy nhất bạn, mới có thể nhìn r[…]
Truyện Blog

Cuộc gặp gỡ chí mạng - Lưu Tiểu Mị - 2013
Sau một tai nạn giao thông thảm khốc, số phận đã gắn kết hai người vốn xa lạ lại với nhau. Lâm Uyển chứng kiến cái chết của vị hôn phu ngay trong phòng cấp cứu.Còn Trần Kình tìm mọi thủ đoạn[…]
Sách Hay

Trời nhập nhoạng tối, trên chiếc cup 82 cũ kỹ, chị ngồi sau ôm chặt đứa nhỏ bây giờ chỉ còn là một cái xác tím tái không linh hồn, bờ vai chị run run – chị khóc. Gương mặt ẩn giấu sau chiếc […]
Truyện ngắn