Cái đuôi
Bình chọn: 1043
Bình chọn: 1043
Tôi gắt cậu ấy, cậu để thế mà được à, phải nói cho thầy biết chứ " chúng ta không có quan hệ gì hết". Cậu không nói gì thì ai cũng hiểu lầm hết đó. Gần 1000 học sinh lẫn thầy cô ôm bụng cười. Đó là tiết chào cờ tôi không bao giờ có thể quên.
Kệ đi. Càng thanh minh thì càng không đáng tin. Chân lý đơn giản đó mà cậu không biết à. Tôi chưa thấy ai ngốc như cậu mà cậu sợ bị đồn với tôi thế kia à?
Dĩ nhiên là thế rồi. Cậu thử nghĩ xem đây là chuyện không hề có mà ai cũng nghĩ chúng ta là một cặp rồi suốt ngày bàn ra tán vào, cậu không thấy mệt sao? chúng tôi tranh cãi trong lúc làm vệ sinh.
Tôi không để ý thấy giọng cậu ấy có chút khác khác nhưng với tôi việc đó không quan trọng bằng việc cả trường đều coi chúng tôi là cặp đôi. Việc tôi mơ mộng sẽ gặp được một mảnh tình vắt vai ở năm cấp 3 coi như tan biến. Kể cả cậu bạn mới, thi thoảng nhìn tôi trong giờ Lý giờ cũng đã quay về nhìn bảng.
Chúng tôi không đi chung thì lại có tin khác. Chúng tôi giả vờ chia ta trước mặt thầy cô, sau lưng lén lút hò hẹn. Tình ngay lý gian. Tôi hối hận đã không thi trường chuyên, hối hận vì mắc bẫy cậu ta lúc chọn môn thi.
Chẳng hiểu sao cái lý lịch hồi cấp hai của tôi chẳng mấy chốc đã bị lôi ra tuồn tuột và còn cả hàng ngàn cái tin đồn mà chính tôi cũng chả biết là từ đâu bay tới và kết luận chung của tất cả mọi người " chúng tôi là một cặp và đôi bạn cùng tiến". Oan nghiệt.
Tôi thường cười nhạt chuyện đó. Cho là mọi người mắc bệnh hoang tưởng còn mọi người kêu tôi ngốc có level, bạn trai thì nhát quá mức. Thanh minh mãi chẳng được, tôi chọn giải pháp im lặng, ai muốn nói gì thì nói. Giờ ra chơi, sau giờ học, tôi toàn chui vào thư viện để lánh nạn. Tôi chưa bao giờ gặp cậu ấy ở thư viện nhưng chẳng mấy chốc cả hai lớp toán đã đồn ầm lên chúng tôi lấy thư viện làm điểm hò hẹn.
Đầu óc tôi cực kỳ căng thẳng và bị một trận ốm là không thể tránh khỏi. Hai ngày sau tôi khục khặc đi học lại thì cậu ấy nghỉ và mọi người đổ xô, nhốn nháo tới hỏi tôi cậu ấy bị làm sao hay không? nặng hay nhẹ? có phải chúng tôi đang diễn kịch. Hò hẹn đi dưới mưa nên bị cảm lạnh hả? Họ nói gì không biết nữa, tôi và cậu ấy có biết nhà của nhau đâu mà họ nói thế hả trời. Ở nông thôn thì hò hẹn biết đi đâu kia chứ. Lỡ gặp người quen thì chỉ còn nước chết với các bậc phụ huynh nên lỡ có yêu cũng chẳng dại gì mà hò hẹn ngoài trường học. Đó là suy nghĩ của tôi.
Đến lúc này hai đứa bạn thân của tôi cũng vào cuộc. Chúng nghiêm mặt hỏi " cậu có cảm giác với cậu ấy không?" ai kia? tôi hỏi lại rất hồn nhiên. Hai cô bạn của tôi sùng máu " rút cuộc là cậu quá ngây thơ hay quá ngu ngốc hả? não bị khiếm khuyết phần nào rồi à? Học giỏi thế sao không vận động nghĩ ra hả trời? Tôi đang nói đến cái đuôi từ thời cấp hai của cậu đó."
Tôi cũng sùng máu không kém. Hai cậu đang nghĩ cái gì vậy hả, hai cậu biết rõ là mình và cậu ấy chưa bao giờ nói chuyện riêng với nhau mà. Các cậu biết rõ cảm giác của mình mà lại còn nói như vậy à. Câu chuyện om sòm của chúng tôi nhanh chóng lan ra khắp cả trường.
Họ thêu dệt mối tình của chúng tôi theo kiểu " Thúy Kiều - Kim Trọng" tình trong như đã, mặt ngoài còn e. Mọi người cổ vũ tôi nhiệt tình tiến tới. Chuyện này chẳng mấy chốc mà đến tai quý phụ huynh.
Tôi không biết cậu ấy có một anh trai và người đó còn là bạn học của anh hai tôi nữa. Đúng là chạy trời không khỏi nắng, đi đâu cũng gặp phải tai ương. Tôi bị mẹ ngọt nhạt, nói gần nói xa cả mấy tiếng đồng hồ, ngày nào đi học về cũng hỏi có gì mới không con, có ai để ý không con? Lúc này tôi thấy không xinh đôi khi là một đặc ân trời ban.
Hết năm lớp 10 cậu ấy vẫn hành động giống như trước kia, tôi cũng quay trở lại vẻ mặt bình thường vốn có. Thậm chí tôi cũng quên béng luôn là tôi đã từng gặp rắc rối và tất cả mọi ngươi chẳng còn ai đồn thổi chuyện gì. Yêu đương bị gác lại sang một bên dành cho kỳ thi tuyển chọn học sinh giỏi cấp quốc gia. Ai không có ý định tranh đua thì cũng gắng dành suất học bồi dưỡng vì mục tiêu thi đại học.
Đến lớp 12 mới thi mà cuối lớp 10 đã chọn có nghĩa 100 tên học chuyên toán sẽ bán sống bán chết giành giật 2 tấm vé thi quốc gia, đã thi quốc gia thì bán sống bán chết ít nhất phải đạt giải 3 để được phép chọn trường nếu không thì đời long đong vì học lệch. Anh hai tôi cũng vì thi kiểu đó mà lúc về ôn thi đại học, chạy bở cả hơi tai. Tôi chỉ muốn trụ lại trong cái lớp bồi dưỡng đến phút cuối. Lớp 11 chúng tôi chỉ học ôn và chưa thi loại. Đến lớp 12 chúng tôi sẽ thi loại dần dần. Trung bình một tuần sẽ có một em bỏ cuộc chơi. Loại cho đến khi còn 4 người. 2 chính thức và 2 dự bị.
Đau đầu nhất là các bậc phụ huynh muốn biến con em họ thành sao. Lỡ bị nghe ai khích bác thì về nhà nhất định ép buộc còn mình phải giỏi hơn con họ. Trường hợp của tôi lại dính vào cái vòng luẩn quẩn thôn xã, chuyện thi cử từ đầu xã tới cuối xã mà cứ như hai nhà sát vách. Mẹ cậu ấy muốn cậu ấy bằn

Sáng hôm sau, người ta bắt gặp một đứa bé và con chó nằm chết trong mớ vải vụn tại một ngôi nhà hoang... Cái nắng inh ỏi, cộng với gió lào phù phù thổi mạnh hậm hực luồng vào mọi ngóc ngách[…]
Truyện ngắn

Có thể tôi thích cậu ấy, thích rất nhiều nhưng cậu ấy không phải là người thích hợp đối với tôi. Ngay từ những buổi học thêm hóa đầu tiên, tôi đã "để ý" tới cậu bạn ngồi cùng bàn có chiếc […]
Truyện ngắn

Có một đêm, ông cai thầu đi kiểm tra, từ rất xa, ông ta đã nghe thấy những tiếng rên kỳ quái, tiếng rên ấy khiến cái đêm rét mướt này cũng phải rùng mình, phát run lên. Nơi góc phía tây của[…]
Truyện ngắn
"Cha con đánh mẹ mấy cái? Mẹ con có đánh lại không?" "Cha đánh mẹ một cái, mẹ đánh lại ba, bốn cái luôn" Mười mấy năm trời đến lớp cũng là mười mấy năm mẹ lặng lẽ bên tôi. Ngày đầu tiên đư[…]
Truyện ngắn

Thế giới này rất nhiều việc kỳ diệu, có đôi khi nghĩ là thông suốt rồi nhưng lại vẫn cứ mù mịt. Có những việc tưởng chừng đã bế tắc nhưng tự nhiên lại cảm thấy đơn giản đến mức chỉ có thể mỉ[…]
Truyện Blog

Và cho dù có chuyện gì xảy ra, tôi cũng sẽ đánh đổi tất cả để Trang luôn được sinh ra sau tôi... vài phút. Thật đen đủi cho tôi khi có một cô em gái không bao giờ an phận. Nó được sinh ra […]
Truyện ngắn

Bãi vàng, đá quý, trầm hương - Nguyễn Trí
Bãi vàng, Đá quý, Trầm hương là tập truyện của những trải nghiệm độc đáo, lạ lùng cùng những phận giang hồ và hảo hán gác kiếm. Với giọng văn và lối viết rất riêng, tác giả Nguyễn Trí đem[…]
Sách Hay

Đừng xóa những gì mình không tự tay làm nên!
Chiều nay, khi vô tình lang thang trên voz, em kích chuột vào threat của một bạn trẻ. Bạn ấy nói lời vĩnh biệt trước khi từ bỏ một cộng đồng ra đi mãi mãi. Ngày xưa, khi lần đầu tiên được s[…]
Truyện ngắn