Cái đuôi
Bình chọn: 1075
Bình chọn: 1075
Chúng tôi không nói chuyện với nhau cho tới tận nửa học kỳ hai năm lớp 8. Khi tôi bị xếp ngồi trước cậu ấy. Lúc này tôi đã không còn tình ý gì với cậu ấy nữa và quan hệ của tôi cũng đã cải thiện rất nhiều. Tôi đã có 3 người bạn gái chơi khá thân nhưng lại chia thành hai nhóm, còn lại thì tôi ở thế trung lập.
Nhóm thứ nhất chỉ có hai người tôi và một cô bạn nhỏ nhắn, xinh xắn, dịu dàng mới chuyển vào lớp và ngồi kế bên tôi. Bạn ấy có giọng nói hơi khác chúng tôi một chút và bạn ấy thường đỏ mặt khi nói chuyện. Những lúc như vậy trông bạn ấy rất dễ thương.
Nhóm thứ hai có hai người, một là chị họ xa của tôi, một là bạn mới hoàn toàn, bạn ấy chào tôi trước và nói là rất khâm phục khả năng học tập của tôi, cậu có vẻ ít nói nhỉ, đúng như lời đồn.
Cậu biết mình hả? tôi lập lại câu hỏi trong ngạc nhiên.
Dĩ nhiên, tại cậu nổi quá mà, chỉ có cậu là không biết ai thôi. Cậu dễ gần hơn tớ nghĩ.
Nhóm hai của tôi sức học của hai người còn lại khá tốt. Đúng ra chúng tôi là đối thủ tranh nhau, cạnh tranh ngôi vị đầu bảng, năm nay, tôi có thêm một đối thủ đáng gườm hơn bất cứ ai chính là " cậu ấy", người con trai đã không nói chuyện hơn hai năm.
Tôi khá bất ngờ cách cậu ấy bật lên trong học tập. Trước đây, cậu ấy còn không lọt top 5, cậu ấy đã bật lên như thế nào nhỉ? chúng tôi không nói chuyện nhưng nhì cách học tập thì ai cũng nghĩ chúng tôi ghét nhau lắm hoặc ngược lại. Tùy cách học của tôi ra sao, cậu ấy đáp trả y hệt vậy. Nếu tôi năng nổ phát biểu thì cậu ấy quyết liệt không kém còn nếu tôi im lặng thì cậu ấy cũng để ruồi bay quanh mà chẳng buồn phe phẩy.
Một thời gian sau, cả trường đều rộ lên tin chúng tôi là một cặp đôi ngay cả thầy cô cũng nghĩ vậy cho dù tôi hết sức thanh minh và càng ngày càng lẩn tránh cậu ấy khi có thể nhưng càng muốn lẩn thì càng không xong.
Tôi có mặt ở lớp học nào thì cậu ấy cũng có mặt ở lớp học nấy. Môn nào tôi đi thi học sinh giỏi thì cái mặt cậu ấy cũng không vắng. Tôi cảm thấy hơi khó chịu nhưng không biết phải làm sao, chỉ là trùng hợp. Chúng tôi thường xuyên ở cùng nhau nhưng chưa bao giờ nói bất kể câu gì. Tôi ngại nhất khi đội tuyển học sinh có hai người, chỉ tôi và cậu ấy. Tôi thường mất bình tĩnh còn cậu ấy thì vẫn tỉnh bơ như không nhưng có điều lạ là ở bất kỳ lớp học nào. Cậu ấy không bao giờ ngồi trên, kế bên mà luôn chọn chỗ ngồi sau lưng tôi. Kể cả lớp học chỉ có hai người. Sở thích quái dị.
Cậu bạn cùng bàn của cậu ấy ngày nào cũng oang oang câu cậu ấy thích tôi. Tôi quay lại nghiêm mặt bảo cậu ấy " đừng đùa" không hay đâu còn cậu ấy vẫn im lặng và tránh ánh nhìn của tôi nên tôi càng dám chắc là cậu ấy không hề có tình ý với tôi. Đến cả việc trêu chọc tôi là mọt sách hay đã chót mang một mối tình sâu đậm với một anh chàng hào hoa nào đó trong sách cũng được làm trước mặt người khác còn khi không có ai cả tôi và cậu ấy đều im lặng. Những lúc khó chịu như thế hoặc cậu ấy hoặc tôi đứng lên đi ra ngoài, thường thì tôi nhiều hơn. Về sau cậu ấy cứ hết trống hết giờ mà thì nhảy theo đám bạn ngay lập tức.
Lớp có hai bạn chuyển đi và tôi nhanh chóng xin chuyển lên vị trí đó để tránh ánh mắt sau lưng. Chưa được một ngày cậu ấy cũng đã đổi chỗ cho một bạn nam ngồi kế bên dưới tôi. Tôi cứ ngỡ cậu ấy sẽ buồn khi xa các chiến hữu của mình lắm hay cậu ta thích cô bạn ngồi kế bên chỗ mới của mình. Có lẽ thế, tôi nghĩ và tập trung vào học. Nhiều lúc tôi quên béng có cậu ấy đường sau và cười rất thoải mái và thi thoảng có nói một vài bí mật nhỏ nhỏ với cô bạn ngồi thân ngồi bên tôi thì cậu ấy lập tức e hèm. Cứ như cậu ấy nhắc nhỏ tôi đang phá quấy việc bài của cậu ấy không bằng.
Ngày nào tôi cũng mong cô giáo chuyển chỗ ngồi nhưng giấc mơ đó không thành hiện thực và tôi phải tập quen với nó. Cô bạn thân của tôi cũng không thoải mái, chúng tôi đang to nhỏ xì xầm việc cậu ấy ngồi ngay sau lưng mình, lúc ngẩng lên đã thấy cậu ấy đứng trước mặt mình. Tôi hốt hoảng không biết cậu biết cậu ấy đã nghe những gì chúng tôi vừa nói hay chưa nhưng tôi không có dũng khí để hỏi mà giả lơ như không biết. Đầu tôi nặng trĩu vì cái ý nghĩ xấu xa của mình, không thể giải quyết và tôi tự bao biện cho chính mình. Chẳng phải mình mong cậu ấy chuyển đi sao, nếu nghe rồi, biết đâu cậu ấy lại chuyển về chỗ cũ cũng nên. Như thế chẳng phải hay quá hay sao nhưng chờ mãi cậu ấy vẫn chẳng có động tĩnh gì. Tôi hối hận đáng lẽ phải nên nói to hơn chút nữa.
Nhưng kể từ vụ nói xấu sau lưng không thành. Cậu ấy có chút thay đổi, lúc hỏi mượn cây thước, lúc cục gôm và vài thứ linh tinh khác, lúc của bạn tôi lúc của tôi và đồ của tôi thường bị cậu ấy lấy bút xóa vẽ nghệch ngoặc, hoặc viết tên,... Tôi dám chắc cậu ấy đã biết việc tôi nói xấu và đang cố tình trả thù tôi.
Audio "Đó là tên của tôi," tôi nói. "Các em có thể nói cho tôi biết đó là gì không?" Bọn trẻ nói rằng tên của tôi "kỳ cục" và chúng chưa bao giờ thấy một cái tên như vậy. Tôi lại bước tới b[…]
Truyện ngắn

Nam đi rồi mày à. Nó đi rồi sao, sao không chào tao lấy một tiếng? Tôi buồn nhưng không khóc, tôi chỉ cảm thấy hơi lạnh bắt đầu len lỏi vào trái tim. Hà. Tôi và Nam, hai đứa nhóc chung x[…]
Truyện ngắn
Nhưng mới nằm được vài ngày, má đột ngột đổi ý, bảo: "Đem cái giường nệm ra khỏi phòng, ai nằm thì nằm." Má bệnh đau lưng, đi đứng rất khó khăn, hầu như nằm một chỗ. Ở quê, mấy con tuy nghè[…]
Truyện ngắn
"Chí Phèo của Nguyễn Đức Mậu thì mất tích, còn Chí Phèo của nhà này thì xuất hiện." Tớ là Chíp. Tớ 10 tuổi, sống cùng ba mẹ và bà chị hai dữ dằn. Tớ thích ăn kem, ngắm sao và đọc sách. Nhà […]
Truyện ngắn
Audio Có một chàng trai bị bệnh ung thư. Chàng trai 19 tuổi, nhưng có thể chết bất kỳ lúc nào vì căn bệnh quái ác này. Suốt ngày, chàng trai phải nằm trong nhà, được sự chăm sóc cẩn thận đế[…]
Truyện ngắn

Là con gái, em nên biết, rằng cuộc sống không phải màu hồng, không chỉ rặt những giấc mơ, nhưng đừng bao giờ từ bỏ niềm tin vào thứ gọi là tình yêu. Là con gái, em nên biết rằng mình xinh đ[…]
Truyện Blog
Một anh chồng mệt mỏi vì phải làm việc quần quật trong khi cô vợ được ở nhà sung sướng. Anh cũng muốn sướng như thế. Anh quyết định xin với Chúa: "Chúa ơi, con khổ quá! Con phải làm việc cậ[…]
Truyện ngắn

Bạn rơm rớm nói, ông tặng cái chết của mình cho người dân như một cơn mưa phúc lành. Họ, cũng như bọn tôi, ẩn nỗi tiếc thương ông già rực rỡ đó, thấy tâm hồn mình bỗng dưng liền sẹo, bâng kh[…]
Truyện ngắn