Cái đuôi
Bình chọn: 1077
Bình chọn: 1077
- Không phải truyện đáng cười mà cười cậu đó. Lúc ở bên cạnh mấy cô bạn thân, cậu kể cái gì mà ai nấy đều cười thế? Lẽ nào không phải truyện cười?
- Không. Tôi chưa bao giờ đọc truyện cười. Tôi kể chuyện bình thường.
Tiệc liên hoan cuối năm lớp 12. Hai lớp toán tổ chức chung, chúng tôi hết sức vui vẻ và có vẻ như các bạn đã nhận họ đã nhầm lẫn như thế nào về chúng tôi nên họ để chúng tôi đi mua sắm một vài đồ cùng nhau.
Cậu ấy vẫn hỏi cái câu cũ rích năm xưa " mẫu con trai cậu thích là gì?" và tôi cũng thành thật khai báo " mình không biết". Chúng tôi còn nói nhiều thứ linh tinh khác nữa nhưng chẳng nhớ thứ gì trừ câu tôi hỏi cậu ấy " cậu thấy tớ là người thế nào mà sao mãi tớ chẳng kết được bạn gì hết vậy?"
Khi đó cậu ấy đã cười mà bảo rằng " để đi chung đường với cậu thì không thể đứng im và luôn phải hành động. Cậu chạy nhanh quá khiến cho người phía sau cũng hụt hơi lắm. Ngốc"
Tôi nghĩ cậu ấy bảo tôi ngốc nên mọi người không thích chơi. Đúng là tôi phản ứng rất chậm trong khi nói chuyện với người khác, tôi thường không biết nên nói gì, nói như thế nào. Tôi khen cậu ấy thông minh, lanh lợi. Tưởng cậu ấy vui, ai dè cậu ấy vò đầu, lắc lắc, rồi cười vang. " Lúc đầu tớ cứ nghĩ là cậu giả ngốc nhưng cậu ngốc thật đó." Tôi hua hua tay thanh minh " tớ khen thật lòng mà, không phải giả dối đâu". Cả buổi đi hôm đó, tôi toàn bị cậu ấy cười.
Thiệp chúc mừng tôi đậu đại học với lời chúc lạ lùng "sẽ mất một khoảng thời gian nữa mới có thể đuổi kịp cậu, cậu có thể chờ cho đến khi mình chạy tới được không? Ngốc của tôi. Mình thích cậu. Thực sự rất thích cậu"
Phải mất hơn 7 năm tôi mới nhận ra cái đuôi của mình không hề khó chịu.
Đã xa rồi nhỉ cái năm tháng ngây thơ khờ dại ấy. Tôi đã từng chôn giấu trong tim một bóng hình suốt mười năm qua. Tình cảm ấy lại chỉ mình tôi biết, chưa từng thổ lộ nhưng lại cũng chẳng th[…]
Truyện ngắn

Hãy trân quý từng lời nói của mình, bởi vì tổn thương từ lời nói có thể sẽ vĩnh viễn không thể nào bù đắp. Một lần nọ, có một vị tăng nhân đến một thôn làng, một người thanh niên đã nói mấy[…]
Truyện ngắn

Có một đêm, ông cai thầu đi kiểm tra, từ rất xa, ông ta đã nghe thấy những tiếng rên kỳ quái, tiếng rên ấy khiến cái đêm rét mướt này cũng phải rùng mình, phát run lên. Nơi góc phía tây của[…]
Truyện ngắn

Tấm lòng người mẹ không đủ chỗ cho thằng con năm tuổi. Trời còn có những khi nổi sấm chớp mà khi cô ta trao con cho anh, mắt người vợ, người mẹ không có một ánh chớp nào! Khoa Tim mạch. Ngư[…]
Truyện ngắn

Tối qua lướt Facebook, thấy một đứa em ghi cái status đầy cảm thán: "Đàn ông tốt chết đâu hết cha nó rồi?", tui ngồi bần thần cả buổi, tự vấn bản thân và cái lương tâm, "mình ngồi một đống ở[…]
Truyện Blog

Phải chăng đó là giọt nước mắt của sự ân năn và hối hận? Còn ăn năn và hối hận được nữa sao khi mà mọi việc giờ đã quá muộn màng. Năm em một tuổi, ba và mẹ em chia tay. Nghe nói là vì ba có[…]
Truyện ngắn
Buông ra thì dễ, người ta cứ đến và đi trong đời nhau
Tôi vẫn nghe đời giáo huấn về sự thủy chung và tin tưởng. Có người bước đến bên em, nói rằng yêu em, thế thì đã sao? Có người bước đến bên tôi, nói rằng yêu tôi, thế thì đã sao? Tôi khô[…]
Tâm Sự
Đôi khi cái sự bực mình đó lại là những niềm vui nho nhỏ. Nó với mái tóc dài thướt tha ngồi bàn trước, còn "đối thủ" thì nổi tiếng nghịch ngầm ngồi ngay phía sau nó. Hôm nó tết tóc hai bên[…]
Truyện ngắn