Cà phê sữa
Bình chọn: 884
Bình chọn: 884
- Vậy sao, tớ cũng thấy tò mò
Nó cười gượng, trong lòng hơi hụt hẫng. Vì cậu sống rất vui, vui vẻ hơn khi có nó?
- Nhưng tiếc thật, chắc không có cơ hội, thi xong tớ sẽ về luôn
Bỗng nhiên nó không muốn dây dưa thêm nữa. Cậu vốn rất tốt. Nó xuất hiện chẳng có ý nghĩa gì. Cậu còn không có lời giải thích nào... sao lại phủi sạch như thế?
Nó là kẻ qua đường sao, một người bạn cậu vô tình vừa bắt chuyện???
- Nhanh vậy, cậu ở đâu, chẳng mấy khi, tớ còn tính dẫn cậu đi chơi
Nó giận rồi. Thái độ của cậu... cái nó muốn nghe là thứ khác kia...
- Cảm ơn thành ý của cậu. Nhưng tớ và cậu hình như không thân tới mức đó. Tạm biệt.
Nói xong chuyển hướng đi thật nhanh.
Đức lặng người. Làm sao vậy, tự nhiên lại lạnh lùng đến thế? Cậu vội đuổi theo:
- Này, Dương, chờ tớ... ơ, cậu khóc?
Đức sửng sốt khi thấy Dương đang đưa tay gạt lệ. Cậu bỗng khó hiểu, đây là lần đầu tiên cậu thấy Dương khóc.
- Sao thế?
Dương bối rối:
- Không có. Tớ đi trước...
Đức lại không kiên nhẫn như vậy. Cậu không thể bỏ qua thái độ của Dương, ngay từ đầu đã rất hờ hững. Cậu kéo tay Dương lại.
- Làm gì vậy? - Nó gắt lên
- Là tớ hỏi cậu mới đúng, biểu hiện cậu đây là ý gì?
- Buông!!!
Nó trợn mắt nhìn cậu, cố gắng vùng tay nhưng không được.
- Cậu muốn sao, tớ thì làm sao? A, hay vì tớ không rối rít vui mừng, khoa chân múa tay khi gặp lại cậu nên cậu thấy thất vọng. Ha... thật buồn cười, sao tớ phải làm thế với người chưa từng xem tớ là bạn, rũ bỏ tớ không nói tiếng nào, cắt liên lạc luôn mới ghê chứ, biết sao không, tự dưng tớ thấy sợ cậu, sợ bộ mặt giả tạo của cậu. Cậu diễn kịch cho ai xem, hay là đang cố ý châm chọc tôi hả...
Nói xong nó không kìm nén được nữa mà òa khóc ngon lành.
Đức "..." Đã thành công gây sự chú ý. Cậu không biết chui đường nào luôn
- Này, đừng khóc nữa, mọi người đang nhìn cậu kìa
Dương không quan tâm. Bao nhiêu uất ức trong lòng khiến nó càng muốn "dậy sóng vỡ đê". Đức càng luống cuống hơn.
- Ái, ngẩng đầu lên đi. Tớ xin lỗi mà, là lỗi của tớ, tớ sẽ giải thích. Chiều nay cậu không định thi nữa hả?
Quả nhiên thành công. Nó còn phải vào chuyên toán, không dễ gì lại bỏ thi. Vội lau nước mắt, vẫn còn nấc nghẹn nhìn ai đó oán trách. Trong khi Đức có cảm giác như sắp nội thương vì nhịn cười. Trông bộ dạng mít ướt lem nhem của Dương đúng là lần đầu "mở rộng tầm mắt".
Nó thẹn quá hóa giận cầm ngay máy tính đập vào vai Đức khiến cậu "ai uu" một tiếng rồi quay người đi thẳng. Đức chỉ biết xoa vai cười khổ...
***
Ba ngày sau, Dương vẫn còn ở thành phố. Hai hôm nay nó thường bị Đức lôi đi hết nơi này nơi kia, nó cảm thấy không thể chán hơn. Loại thời tiết nên ở nhà bật quạt xem ti vi thì lại phơi mặt ngoài trời đến choáng váng. Nhưng nó không phủ nhận sự xuất hiện của Đức đã cân bằng cuộc sống như trước kia. Chỉ cần không phải cậu cố tình bỏ rơi nó, nó đều cho qua tất cả. Chỉ cần cậu vẫn xem trọng nó, coi nó như một người bạn đặc biệt...
Dương trách cậu ngây thơ nông cạn khi không nói tiếng nào đã rời đi vì sợ làm hỏng buổi dã ngoại của nó. Rõ ràng hôm đó vẫn thật vô vị. Điều khiến Dương ấm ức hơn cả là Đức nói không nhớ số điện thoại nhà nó, trong khi nó nhắm mắt vẫn viết được dãy 11 số di động của cậu. Đức bị mất điện thoại trên xe. Lâu nay cậu dùng số mới. Cậu vốn không có thói quen nhớ một số điện thoại của ai khác, ngay cả của mẹ cũng lưu phím gọi nhanh. Lúc đó Dương đã rít lên:
- Vậy lúc gặp chuyện mà trong tay cậu không có di động thật không nghĩ cậu sẽ sống chết như nào
- Tớ nhớ số 113 mà!
Dương "..." cậu ta cứ thế gọi cho cảnhsát?!
Thật dở khóc dở cười, nó không biết cậu còn có điểm ngốc nghếch lười biếng như vậy. Chỉ vì không nhớ số điện thoại nhà nó, cậu đã vô tư quên nó luôn? Nghĩ sâu một chút lại thấy cậu xem nhẹ mối quan hệ này thì phải...
Chính là thế, là tự nó xem nặng, vì nó không đơn giản đối cậu chỉ là bạn...
Nhưng không phải vậy, vốn dĩ Đức biết sẽ sớm gặp lại Dương. Cậu tin vào sự hiểu biết của mình về Dương, hơn hết là tin vào niềm đam mê toán học của hai đứa...
Ngày Đức tiễn Dương ở trạm dừng xe bus, cả hai đều thoải mái vui cười. Cả cậu và nó sẽ sớm trở lại thời gian trước kia, cùng học dưới một mái trường, và rất có thể cùng lớp nữa.
- Cầm lấy
Đức đưa nó vỉ kẹo gum dặn dò:
- Nhai cái này đỡ say xe.
Nó cười hì nhét vào túi xách, bóc hai viên, sau đó chép miệng:
- Nhớ điện cho tớ thường xuyên đó.
- A?! Cái đó... số nhà cậu ý, hì
Dương đen mặt. Thật muốn đánh cậu ta một trận. Nó không thèm so đo, đọc số cho Đức lưu cũng vừa lúc xe tới, bước nhanh lên xe rồi vẫy tay tạm biệt.
Khoảnh khắc nhìn Đức mỉm cười đáp lại nó, xe chuyển bánh xa dần khiến tim nó có cảm giác hơi hụt hẫng...
Audio Nghề của Tèo là bán báo dạo, nó thích nhất là bán báo "Công An " vì tờ báo đó toàn đăng bài ghi chép những vụ án, nhiều người thích mua. […]
Truyện ngắn

Tôi đang thích một cô gái. Thích ngay sau lần đầu gặp gỡ, thích ngay cả khi không biết tên của nàng. Tôi gọi nàng là " Rơi tự do". Tôi gặp "Rơi tự do" lần đầu ở thư viện. Vốn dĩ trong suốt[…]
Truyện ngắn
Nhưng gã cũng biết, gã sẽ chẳng thể nào xua được hình ảnh cô gái có mái tóc nhuộm vàng nâu óng ánh dưới nắng khi đứng đợi xe taxi. Không bao giờ. Không bao giờ! Vẫn đến đó hả em? Dạ...[…]
Truyện ngắn

Bố mẹ nước mắt đầm đìa, nói với nó rằng: "Một tháng trước, anh con lao xuống sông cứu một đứa bé, anh không biết bơi. Đứa bé đó được cứu sống nhưng anh con không lên nữa". Bố mẹ nó úp mặt kh[…]
Truyện ngắn

Anh nghĩ sao mà tự nhiên vợ anh đẹp được mãi như vậy à. Muốn vợ đẹp thì anh phải đầu tư để còn hãnh diện với thiên hạ chứ. Từ lâu tôi đã muốn cưới một người vợ đẹp. Xin nói rõ thêm rằng lò[…]
Truyện ngắn

Nắng thèm được như thế, Nắng thèm cái cảm giác được thả mình trong cái thế giới ánh sáng ngập ngụa đó... 7 tuổi, bố Nắng bỏ nhà đi. 9 tuổi, mẹ Nắng thắt cổ tự vẫn. 10 tuổi, ông ngoại bị tai[…]
Truyện ngắn

Tuổi thơ của chúng tôi là những cuốn truyện tranh nhàu nát nhưng chứa biết bao điều kì diệu. Là chú mèo máy thông minh Doraemon với chiếc túi thần kì, là anh chàng Nobita hậu đậu vụng về hay[…]
Truyện Blog
Dãy phố nhà mình đã tắt đèn đi ngủ hết rồi anh ạ, chỉ còn mỗi em là chưa ngủ thôi. Anh biết em đang làm gì không? Em đang ngồi nhớ anh đấy, nhớ cái người vô tâm mà cả tuần nay chưa thấy gọi […]
Tâm Sự
Cô gái trăm phần trăm hoàn hảo
Cuộc thử thách này thực ra là vô ích, họ chẳng việc gì phải thực hiện nó, bởi vì họ thực sự là trămphầntrămhoànhảo với nhau, và cuộc gặp gỡ của họ quả thực là một điều kỳ diệu của cuộc đời. […]
Truyện ngắn