Cà phê sữa
Bình chọn: 897
Bình chọn: 897
- Cậu trông không khác mấy ông cụ non. Còn nhỏ mà bày đặt nghiện cà phê, xì. Thứ đó chẳng tốt chút nào. Tại sao cậu không uống sữa, sữa rất tốt, nhất là ở tuổi chúng ta...
Còn chưa nói hết đã thấy Đức "phì" cười một cái rồi gõ bút lên trán nó:
- Cái đó chỉ tốt với cậu thôi, những người chậm lớn như cậu mới cần
Cậu ta luôn chê Dương chân ngắn. Nó không quan tâm vì bây giờ mới là giai đoạn phát triển, nó còn cao nữa. Cậu ta rốt cục chỉ hơn nó một cái đầu, cao gì lắm, hừ
Điều nó vui nhất là cậu và nó cùng có niềm đam mê với môn toán. Những hôm dạy kèm cái Trang, nó và cậu sẽ tranh thủ học cùng. Trên chiếc bàn tròn, cậu ngồi đối diện nó, bên tay trái cậu là ly cà phê quen thuộc, đen sánh quện khói... đối lập với ly sữa bò trắng mịn trong tay Dương...
Nó bất giác tự hỏi mình sẽ tiếp tục lừa dối bản thân đến khi nào
Nó thích cậu. Nhưng tình cảm của cậu với nó dường như chỉ là bạn bè, bạn bè thân hơn bình thường một chút...
Nó bỗng tham lam muốn cậu không chỉ là bạn... Nó muốn một lần can đảm hỏi cậu, nói cậu nghe về tình cảm của nó. Nhưng nó sợ câu trả lời của cậu...
Nếu cậu chỉ xem nó là bạn thì chẳng phải sẽ thật khó xử cho cả hai
Lúc đó biết đâu cả tình bạn này cũng không thể giữ...
Cà phê đen rất đắng
Còn sữa thì trắng ngọt...
Chúng như hai thái cực đối lập nhau. Chợt Dương nghĩ nó không thể uống cà phê, còn Đức thì không hề thích sữa. Vậy còn...
Cà phê sữa?
Đây hẳn là sự kết hợp hoàn hảo. Hôm đó nó rất vui hưởng thụ khoảnh khắc này. Giữa cậu và nó đã không còn điểm trái ngược...
***
Thấm thoát thời gian trôi, sắp tới sẽ là kì nghỉ Tết Nguyên Đán dài ngày. Năm cuối cấp nên khối 9 luôn tỏ ra tất bật nhất. A4 và A1 có buổi dã ngoại cùng ngày cùng địa điểm, vậy là hai lớp quyết định góp chung tiền đi lại để đỡ tốn kém.
Dương đang tính gọi cho Đức dặn cậu mai đến sớm dành ghế ba, nó hơi bị say xe thì bất ngờ Đức lại gọi đến:
- Hi, tớ đang định gọi cậu. Mai xuống trường sớm chút nha, rồi giữ ghế ba cho tớ, ngồi đó đỡ xóc nảy...
- Dương này... - Đức bỗng cắt lời nó
- Ừ?!
- Đi trà sữa không?
Dương nhìn đồng hồ, 8h37′, hơi muộn rồi thì phải:
- Giờ này?
- Không muốn sao, vậy thôi...
- Á, ai nói, một lúc thôi nha
Bên kia có tiếng cậu cười:
- Vậy nhanh lên tớ đón.
Dương nhìn dãy số di động hiện trên màn hình. Hóa ra cậu đang ở bên ngoài. Gác máy rồi vào phòng mặc thêm áo khoác, nó có cảm giác hôm nay Đức hơi lạ...
Mùng 5 tết, nhiều cửa hàng đã chọn ngày bắt đầu kinh doanh lại. Đức mặc chiếc áo gió xanh tím, cổ quàng khăn len mỏng, đứng đợi Dương dưới cột đèn trước cổng. Hôm nay không lạnh lắm.
- Sao không vào nhà, tới từ lúc nào kia.
Đức cười hì:
- Vừa tới, sau đó mới gọi cậu. Nhanh, quán đóng cửa mất.
Vậy là Đức đèo Dương tới quán trà sữa gần trường. Trên đường đi không ai nói gì. Dương cũng im lặng lạ. Gió hơi buốt. Thoang thoảng mùi hương bạc hà trên người cậu khiến nó có cảm giác an tâm hơn chút.
Quán không quá đông khách. Hai người chọn một chỗ gần lối vào sau đó gọi đồ.
- Hôm nay tớ đãi, cậu cứ chén được bao nhiêu tùy thích - Đức cười tươi hào phóng.
- Hí, lì xì rủng rẻng chứ gì. Thế mà không gọi sớm, cậu cũng thật biết tính toán, 9h tối còn ăn được bao nhiêu - Nó trề môi tỏ vẻ tiếc rẻ.
- Vậy mua thêm mang về bỏ tủ lạnh mai ăn
- Là cậu nói nha!
Dương cười sáng lạn. Tâm trạng lo lắng lúc đầu như biến mất. Nó lại vui vẻ cùng cậu nói chuyện phiếm. Ăn hết hai cốc, Đức còn mua thêm ba cốc hoa quả dầm đưa nó xách về. Nó không ngại ngần đón cái túi.
Lúc nó quay người chuẩn bị vào nhà, Đức bỗng lên tiếng:
- Dạo gần đây tớ chuyển sang nghiện cà phê sữa mất rồi, cà phê đen thật ra rất khó uống. Nhớ ăn hết chỗ đó. Tớ về đây.
- Ý gì, hừ, tớ là heo sao. Nhanh đi, cẩn thận đó, mai nhớ tới sớm!
Đức không đáp chỉ nở nụ cười quen thuộc, gật đầu rồi lên xe đi mất.
Nó đứng lại một lát, khó hiểu suy nghĩ về những lời vừa nãy...
***
Buổi dã ngoại không như mong muốn. Đức không tới. Cậu chưa lỡ hẹn bao giờ.
Nó gọi điện nhưng đều là "thuê bao...", gọi máy bàn thì không có kết nối. Nó lo sợ đạp xe sang thị trấn.
Cửa khóa ngoài. Điều khiến Dương thật sự kinh hoảng là tờ quảng cáo bán nhà in phẳng trên tường.
Sao lại ...chuyện gì...???
Cậu chuyển nhà sao không nói tiếng nào, tại sao phải cắt liên lạc...Giờ nó đã hiểu sự khác lạ của cậu đêm qua...
Hóa ra nó chưa bao giờ đặc biệt hơn những người bạn của cậu, cứ thế vứt bỏ không chút lưu luyến?

Phải cho nó biết tự vươn vai đứng dậy trước những khó khăn thách thức thì sau này nó mới can trường được con à! Có cậu bé kia sinh thành trong một gia đình khá giả, ngày ngày cứ nũng nịu[…]
Truyện ngắn

Tôi không thể tin, không thể...
Tôi không thể tin rằng, người hôm qua vừa ngọt ngào nói chuyện, dỗ dành với tôi, lại có thể ôm hôn bạn thân của tôi ngay trong hành lang lớp học. Tôi không thể tin nổi... không thể!!! Ôm[…]
Truyện ngắn

Trời nhập nhoạng tối, trên chiếc cup 82 cũ kỹ, chị ngồi sau ôm chặt đứa nhỏ bây giờ chỉ còn là một cái xác tím tái không linh hồn, bờ vai chị run run – chị khóc. Gương mặt ẩn giấu sau chiếc […]
Truyện ngắn

Tôi nợ em một câu trả lời! Mọi người thân thiết nhất bên cạnh em nợ em một câu trả lời! Và, cả ông Trời luôn ngự trên cao cũng đang nợ em một câu trả lời! Sau một thời gian dài chuẩn bị tin[…]
Truyện ngắn

Người thầy và những tờ tiền cũ
900.000đồng, nó cứ mân mê những đồng 10.000 đã cũ mà thèm một góc không có ai để khóc. Cuối cùng nó cũng đậu đại học. Người đầu tiên nó muốn thông báo tin quan trọng ấy không phải là ba hay[…]
Truyện ngắn

Người đàn ông vĩ đại nhất của tôi
Kí ức của tôi về một người đàn ông to cao, bế trên tay cô bé nhỏ nhắn và cười rạng rỡ đến rơi nước mắt khi tìm được cô gái nhỏ bị lạc. Đứa trẻ dù chưa đủ lớn nhưng vẫn cảm nhận được tình cảm[…]
Truyện ngắn

Gió mùa thu mẹ ru con ngủ Năm canh đầy mẹ thức đủ năm canh Mẹ qua những dòng miêu tả của con Trong 14 năm ròng rã đã qua, con đọc biết bao nhiêu bài viết hay những ca dao ngợi ca sự ân cần[…]
Truyện ngắn
Những khoảng cách giữa các ngón tay tớ luôn chờ sự lấp đầy từ cậu. Như một thói quen, mỗi sáng thức giấc tớ vội vớ lấy cái điện thoại nơi đầu giường nhắn tin gọi cậu dậy đi học và chúc cậu […]
Tâm Sự

Ví như sáng nay, thứ hai đầu tuần, tôi chạy xe đi làm. Kim xăng chạm dưới vạch đỏ, hôm qua chồng tôi đã đi cạn bình xăng mà không đổ lại. Thế là nỗi buồn chụp gọn lấy tôi. Tôi cũng không hi[…]
Truyện Blog