Cà phê sữa
Bình chọn: 899
Bình chọn: 899
Áp thấp đã tan, trời không còn mưa mà duy trì trạng thái đổi mây. Nhìn đồng hồ đeo tay, Dương lững thững đi nấu cơm chiều. Lát nữa nó còn phải sang nhà cô bên thị trấn. Mỗi tuần đều có một buổi như vậy, nó nhận lời phụ đạo cho cô em họ mới học lớp ba. Trước kia nó rất nản, nghĩ đến quãng đường 20 phút lọc cọc đạp xe là chỉ muốn lấy lý do thoái thác. Nhưng gần đây có một động lực để nó ngỏ ý tăng ca. Chính là cây khế ngọt sau vườn nhà hàng xóm, nghe nói nhà này đã chuyển đi nơi khác, hiện không có người ở. Hai tuần nay nó đều tích cực làm công tác tiêu thụ cho nhà họ, theo lời nó thì là "tránh lãng phí tài nguyên". Hai chị em kẻ trên cây, người dưới đất, kẻ tung người hứng không thể nhịp nhàng hơn. Mỗi lần hái thì "túi 12 gang" cũng quá tải. Nó mang "chiến lợi phẩm" về nhà, hôm sau lớp nó mỗi đứa một gói bột canh đứng thủ sẵn ngoài hành lang, khiến cả trường một phen nhốn nháo vì tưởng có vụ "giết người cướp sắc" ở A1.
Đêm đó, hai chị em lại dắt nhau ra vườn. Vì cô không cho phép nên hai đứa luôn phải lén lén lút lút. Hôm nay vừa khéo cô chú có việc ra ngoài.
Dương bắt tường một cách thành thạo sau đó vươn mình trèo hẳn lên cây. Chỉ lo chọn quả mà không hay biết cánh cửa vừa được mở ra. Vốn có tâm lý nhà vô chủ nên nó rất tự nhiên nói cười không chút kiêng dè, chắc chắn đã gây chú ý với người bên trong.
Đức đang ngồi trước máy tính xem mấy bài toán trên diễn đàn thì mạch suy nghĩ bất ngờ bị đánh gãy bởi tiếng ồn phát ra từ sau vườn. Cậu đành không kiên nhẫn đứng dậy. Vừa mở cửa thiếu chút nữa bị dọa đến hét lên. Chỉ thấy kẻ nào đó không hình tượng ngồi vắt vẻo trên cây, đầu đội đèn pin, một tay vịn vào thân làm điểm tựa, tay kia cầm trái khế đang cắn dở, miệng vừa nhồm nhoàm nhai vừa hỏi Trang bên kia bằng chất giọng không chút ý thức mình đang sắm vai trộm vặt:
- Đầy rổ chưa, vào đổi cái khác đi. Sáng mai chị còn đi học, hái nhiều một chút...
Đức "..."
Trang rất nhanh nghe được động tĩnh: "Chị Dương, hình như có người..." nhưng nó không nghe ra gì nữa, đèn pin vừa khéo cũng rọi tới chân Đức. Nó sợ run, đánh rớt trái khế trong tay, luống cuống tính chuồn nhanh thì vướng ngay phải cành liền đó. "Ai uu" một tiếng, nó ngã phịch xuống gốc cây.
Thôi xong, lần này tiêu thật rồi, nó chẳng còn tâm trạng nghĩ đau, điều quan trọng là nó đã thành công "chui đầu vào lưới". Tiếp theo sẽ là màn bắt trộm kinh điển. Nó rất muốn lôi cổ con em ra dằn một trận, thật phê phán lối sống khép kín của cái Trang, hàng xóm về từ đời nào cũng không hay biết.
Khai ra sẽ được khoan hồng. Nghĩ vậy nó thành khẩn nhìn ai kia chưa rõ nam nữ ríu rít:
- Á, bác hãy nghe cháu, lâu nay nhìn nhà đóng cửa cứ tưởng không người nên không xin phép, cháu thật xin lỗi, không phải có ý xấu ăn trộm hay gì đâu, bác tin cháu đi...
Đức đứng trong hiên không thể nhịn được nữa, gập người ôm bụng cười haha, làm một tràng không sao ngừng nổi
Dương "..." Nó sốc. Không phải chứ, người kia đèn không bật, chỉ đứng đó cười điên dại. Nó đang xác định hay mình xui xẻo gặp...ma, hic? Chẳng phải bối cảnh mấy phim kinh dị toàn là nhà hoang sao, nó rùng mình sởn gai ốc, vội quơ tay tìm đèn.
- Cậu còn tính ngồi đó?
Ái, giọng này sao có vẻ quen...
Đức với tay bật công tắc điện. Nhất thời không kịp thích nghi làm Dương nheo mắt. Sau đó là màn "bốn mắt nhìn nhau", mắt to nhìn mắt nhỏ...
- Sao lại... nhà cậu???
Nó không thể tin nổi. Kinh ngạc chỉ tay sau lưng Đức.
- Tớ đang thắc mắc năm nay cây khế này có vẻ ra ít quả hơn mọi năm. Hóa ra là có người hái giúp...
Gì chứ, nghe cậu ta nói cứ như nó thường xuyên vặt khế nhà cậu ta mang ra chợ không bằng. Hôm nay mới là lần thứ ba nha.
- Còn đứng đó, rửa tay chân đi rồi vào nhà, thật là...
Nói xong Đức quay mặt bước đi, không quên khuyến mại một tràng cười khiến Dương lần nữa đỏ mặt.
Gì đây, rõ ràng cậu ta đang châm chọc nó nhưng nó lại không tức giận, ngược lại còn phản ứng xấu hổ, không giống nó chút nào. Cảm giác như lần đầu ở hành lang đó... nó đã mất hai ngày mới có thể gạt đi hình ảnh cậu ta.
Khoảnh khắc này, nó dám nghĩ một điều. Hình như nó... thích Đức. Thật ngây thơ nhưng nó thích cậu ta, chẳng hiểu vì sao thích, chỉ biết nó chưa thích ai bao giờ và cũng không thể tin mình bị "cảm nắng" nhanh đến vậy...
Nó thấy bối rối và mất tự tin khi nhận ra điều này. Nó sợ mình sẽ đánh mất cái tôi cá tính trước mặt Đức...
***
Sau lần đó, nó ý thức cần tạo cho mình một vỏ bọc để có thể thoải mái đối diện với Đức. Nó và Đức trở nên thân thiết hơn. Nó bắt đầu ghi nhớ những thứ liên quan đến cậu: sở thích chơi bóng rổ, rất nhiệt thành và biết pha trò cùng chúng bạn, hoàn toàn không kiêu căng chút nào. Cậu cũng rất hay cười, ở bên Dương, nó cảm giác như cậu cười nhiều hơn

Càng ngày, anh càng thấy nhiều những con đàn bà to mồm đòi quyền bình đẳng với đàn ông. Càng ngày, anh càng thấy nhiều những thằng đàn bà đôi co với những con đàn bà ấy. Càng ngày, anh càng[…]
Truyện ngắn

Sáng nào cũng thấy thằng nhỏ cầm cái lon đứng chầu chực trước quán ăn. Tôi để mắt theo dõi thì hễ thấy thực khách vừa kêu tính tiền thì thằng bé chạy vào nhìn vào những cái tô, nếu còn thức […]
Truyện ngắn

Có một câu chuyện cổ kể về một người theo đạo Do Thái mà lại rất thích chơi gôn. Vào một ngày Sabbath nọ, ông ta thèm được chơi gôn quá.Nhưng tín ngưỡng Do Thái yêu cầu các tín đồ phải nghỉ[…]
Truyện ngắn
Hân, mình nắm tay cậu, được không? "Duy, con cần tập trung hơn!" – Giọng ông thầy giáo già khàn khàn vang lên phá vỡ màn im lặng ảm đạm chỉ độc tiếng chì chạy sột soạt trên giấy trong căn […]
Truyện ngắn

Kỷ niệm khó quên trong đời CEO Amazon
Giám đốc điều hành Amazon – Jeff Bezos học tại trường đại học Princeton, trong buổi lễ tốt nghiệp vào năm 2010 ở Princeton, ông đã chia sẻ một câu chuyện từ hồi thơ ấu. Bà nội của Bezos – CE[…]
Truyện ngắn

Và thêm một điều khác nữa, ấy là Vược có vợ đủ ba miền Bắc Trung Nam. Từ những đứa bé lẫm chẫm biết đi cho đến người lớn, tất thảy mọi người đều nhận thấy Vược không giống với họ. Vược n[…]
Truyện ngắn

Bụi thời gian đã phủ lên cả một miền ký ức!
Con không nghĩ là một năm sống với một khoảng trống lớn lại trôi nhanh thế, người ta cứ mông lung ngày này qua ngày khác về một khoảng trời xa xăm cả năm trời liền mà không nghĩ mình đã mông[…]
Truyện ngắn
Ký ức cóp nhặt: Những ngày mưa
Mấy ngày nay, Sài Gòn mưa nhiều! Không còn là những cơn mưa ngắn, đỏng đảnh như người ta thường ví mà dai dẳng, âm ỉ như một thiếu nữ nhu mì, đoan trang đang hờn dỗi. Ngồi một mình trong phò[…]
Tâm Sự

Chỉ muốn nói với mẹ rằng: "Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ" Con yêu mẹ nhiều lắm! Cắt móng tay cho mẹ, chợt nhận ra bàn tay mẹ toàn xương, những lóng tay khô như cọng rạ phơi mất tín[…]
Truyện ngắn