Bức tranh lời nguyền
Bình chọn: 527
Bình chọn: 527
Bên cạnh thị trấn là ngã ba, một ra quốc lộ, một xuống bãi biển và một lên đồi. Như vậy có nghĩa là cũng không xa ngôi nhà của người đàn ông ngày hôm qua. Cô nghĩ mà thấy lạ, sao gần thị trấn lại có cái xóm nghèo nàn đến vậy? "Nhưng sao tự dưng mình lại nghĩ đến những con người đó?". Cô cố xua tan những hình ảnh về mái nhà tranh, người đàn ông vô cảm và thằng con trai không bình thường ấy ra khỏi suy nghĩ của mình. Nhưng dường như cô không quên được. Cô nghe cái mùi hôi chua, khét lẹt của thằng con trai ấy bám víu đâu đây quanh mình.
"Má, má của tao... Má của tao...".
Những tiếng la không biết phát ra từ một xó nào làm cô giựt mình. Một cái giọng như quen quen.
"A! Hông, tao hông chịu... Má của tao! Đừng...".
Cái giọng nói kháp kháp, như bị tắc nghẹn. Hắn! Đúng là hắn rồi, cái thằng con trai ở ngôi nhà ngày hôm qua. Như một phản xạ tự nhiên, cô chạy đến nơi phát ra tiếng la ấy. Những ý nghĩ đang dằn vặt nhau, một bên muốn đến xem có chuyện gì, một đằng lại bảo nên tránh xa những người mạc hạng ấy. Chúng giành giựt từng diện tích nhỏ trong đầu cô. Vẫn suy nghĩ. Vẫn nghe sự tranh giành của trí não. Nhưng đôi chân cô vẫn chạy.
"Đúng là hắn!" - cô thốt lên. Cô quét một tia nhìn sắc lẻm thật nhanh về phía đó. Hoang mang và bối rối. Thằng con trai ấy hiện ra trước mặt cô, xung quanh là một đám thanh niên. Chúng đang chọc ghẹo hắn, xé quần áo hắn, nói những lời khinh miệt "thằng đần", "thằng con của đĩ", "cái thứ nghèo hèn kiết xác". Hắn vẫn khóc và cất lên những tiếng la như lúc nãy, nhưng bây giờ không còn nghe rõ ràng, chỉ ú ớ rất nhỏ "á... ừng... au...". Cô nghe hai tai lùng bùng như sắp vỡ. Hắn nằm sóng xoài, nước vãi, nước mũi trào ra cùng với nước mắt. Một bàn tay của hắn bị chân một thằng nhà giàu giẫm lên rồi xoay xoay đế giày và đè thật mạnh vào mu bàn của tay hắn. Hắn đau điếng, la ré lên, bàn tay như ứa máu. Tay còn lại đang đập đập xuống mặt đường như muốn kêu cứu thì nhanh chóng bị cục gạch từ trên tay một thằng khác gieo xuống. Hắn lại la thất thanh. Cái áo khoác màu xám tro của hắn bị lột ra, chuyền từ bàn chân thằng nầy sang bàn chân thằng khác. Cứ mỗi khi cái áo dừng lại trước bàn chân nào thì bị bàn cái chân ấy chà chà xuống mặt đường rồi hất nhanh sang chân thằng kế bên. Hắn cứ ngó trân vào cái áo, la "má của tao, má của tao...". Dường như chỉ có hắn đang nói chuyện với cái áo và chỉ có cái áo hiểu hắn. Nhưng giữa những lời nói của hắn và cái áo lại nổi lên những tràng cười nặc mùi ngai ngái bẩn thỉu. Tiếng la của hắn trở nên lạc lõng.
Cô cảm thấy bất lực, ít ra là trong lúc nầy. Tại sao cô không thể đến giúp hắn? Tại sao cô không thể la lên rằng tụi bây buông hắn ra? Tại sao? Và nhiều cái tại sao khác... Cô đứng chết trân, nếu không có giọt nước mắt rơi đánh độp xuống mặt đường, có thể cô đã nghĩ mình chỉ là một cái bóng. Cô nghe rõ giọt nước ấy đã lăn thế nào, rơi thế nào. Cô mường tượng lòng mình đang trống hoác trống huơ.
Chỉ đến khi lũ con trai bỏ đi, cô mới nhấc từng bước nặng trĩu đến bên hắn. Hắn bật dậy, làm cô hơi sợ. Bằng hai bàn tay đã đỏ hoe rướm máu và hai đầu gối trầy trụa, thân thể nặng nề ấy uể oải ấy bò về phía cái áo khoác màu xám tro đang nằm trơ bên mé đường. Hắn kéo chiếc áo về phía mình rồi ôm nó vào lòng, rên hư hử. Tự dưng cô hình dung ra có cái gì mạnh lắm, rõ ràng lắm, nó sắp sửa lồng lộn lên, thốc những suy nghĩ của cô lên. Cô đến bên hắn thật nhanh, nắm bàn tay hắn lôi ngồi dậy rồi kéo xồng xộc trên con hẻm chật đi về hướng nhà trọ. Cô không hiểu tại sao mình lại quan tâm hắn, nắm tay hắn kéo đi ngoài đường mà lại không sợ người ta dòm ngó? Không hiểu. Con người là sự kết hợp của tỷ tỷ duyên cớ mà không ai có thể hiểu nổi, kể cả chính mình.
"Em ở đây chờ chị!". Nói một câu cụt ngủn, cô bỏ hắn trước cổng nhà trọ rối tất tả chạy vào trong, một lát sau dắt ra chiếc xe máy của mình. Hắn vẫn đứng đó, cắm chân ở đó, mắt lơ láo luôn nhìn vào chiếc áo lạnh đã nát nhừ. Hắn nhìn, rồi cười, rồi lại khóc. Cô không hiểu một chút xíu gì từ những việc làm của hắn.
"Chị chở em về nhà nhe?".
Hắn lắc đầu.
"Nhà em ở đâu?".
Lại lắc đầu nguầy nguậy.
Biết không thể nào giúp gì hắn được, cô dìu hắn lên xe. Chiếc xe rù ga thật mạnh,

Lúc ấy trời đã tối, màn đêm sắp buông xuống, vị Đại sư nhân lúc ấy liền tóm lấy cái túi chạy đi. Phú ông sợ qua, vừa khóc vừa gọi đuổi theo: "Tôi bị lừa rồi, tâm huyết của cả đời tôi". Có m[…]
Truyện Blog
Tôi luôn là người phụ nữ yếu đuối. Tôi dùng mọi cách để cứu 1 vãn cuộc hôn nhân. Nấu những món ăn chồng thích, mua những CD chồng thích, dọn dẹp nhà cửa gọn gàng như chồng thích, vì chồng là[…]
Truyện ngắn
Mỗi bộ đồ chị thử rất lâu nhưng soi gương lần nào cũng chỉ thấy đôi mắt mình thâm quầng và khuôn mặt đã xuống sắc nhiều. Chị đã quên không tô một chút son môi cho tươi tắn, mà từ lâu lắm rồi[…]
Truyện ngắn
Một hôm, cô quyết định tỏ tình, mơ ước xây dựng một gia đình với anh. Cô rủ anh đi ăn khuya, trên đường về cô ôm anh và nói rằng cô yêu anh. Anh im lặng không nói gì. Thứ Hai, ngày 06.06.20[…]
Truyện ngắn
Tình yêu là trò đùa của số phận
Tình yêu là một loại tình cảm rất tuyệt vời mà thượng đế đã ban tặng cho mỗi con người. Ai trên đời cũng có cho mình một mảnh ghép. Để có nó ta buộc phải qua nhiều khung bậc của cảm xúc, như[…]
Tâm Sự

Cho bản thân một ngày khác đi, cho mình một ngày thư thái, để suy ngẫm, để đạp xe ba cây số mua mấy que kem Tràng Tiền vào một buổi trưa hè, thấy cũng không tệ đâu, nhỉ? Cơn mưa ban sáng kh[…]
Truyện ngắn

Cuộc tán gẫu của Sòng Phẳng - Ích kỷ và Vị Tha
Ba hành khách cùng đi trên một chuyến tàu tới ga Tình yêu: Sòng phẳng, Ích kỷ và Vị tha.Cả ba đều mang theo mình hai gói đồ: Nhận và Cho, nhưng độ nặng nhẹ khác nhau.. Sòng phẳng: Cho bằng N[…]
Truyện ngắn

Bạn đã bao giờ thích một cô gái ngay lần đầu tiên gặp mặt? Tôi như thế, chỉ từng đúng một lần như thế, nhưng đó là một câu chuyện đáng kể. Nó xảy ra cách đây khoảng chừng vài tháng, khi mà m[…]
Truyện ngắn

Em đã làm một người yêu tốt đúng nghĩa chưa nhỉ?
Có lẽ rằng, khi em đặt bút viết những dòng chữ này thì chúng ta mãi mãi đã trở thành người xa lạ điều lo sợ ẩn chứa trong lòng mà hơn 3 năm em vẫn luôn ngừng nghĩ đến. Kể từ tin nhắn hôm đó[…]
Tâm Sự