Bức tranh lời nguyền
Bình chọn: 508
Bình chọn: 508
Tội nghiệp bà ngoại hắn. Cứ mỗi lần thấy cháu bị đánh, bà lại la lên, cố muốn một người nào đó tình cờ đi ngang qua nghe thấy sẽ rũ lòng thương và bước vào giúp lấy đứa cháu tội nghiệp của bà. Bà khóc, bà la đến khàn cả giọng. Cả bầu trời vẫn đặc quánh, lặng thinh. Không ai đến giúp bà, dù họ có nghe tiếng la của bà. Bởi vì đơn giản, không ai ưa cháu bà. Càng không ai muốn xen vào chuyện của người mẹ hung tàn, không ai muốn dính dáng tới gia đình gái điếm, hạng mạc - như mọi người vẫn nghĩ.
Dường như cuộc đời của hắn chỉ vòng quanh cái thị trấn nầy. Mà cũng phải thôi, hết lên dốc ghé nhà ông Sáu lại xuống chợ, loanh quanh mấy quán ăn uống, tiệm tạp hóa nhưng chẳng mua gì, chỉ đi ngang rồi dòm dòm ngó ngó. Hắn bị chọc nhiều, bị đánh nhiều, và cũng khóc nhiều. Không biết cơ man nào mà chừng. Chuyện hồi sáng cô thấy hắn bị đánh chỉ là một trong những lần như vậy.
Cô nghe sống mũi cay cay.
Chiều xuống, con dốc bên đồi vắng dần. Cô quày quả lấy chiếc xe vẫn còn mỏi nhừ của mình để chở hắn về nhà. Ông Sáu đã chỉ nhà hắn, cô sẽ dễ dàng tìm thấy và đưa hắn về tận nơi. Chiếc xe bon bon lăn xuống con dốc dài, người lái xe dường như chẳng để ý gì đến xung quanh. Mà cũng không cần phải lo gì với con đường vắng vẻ thế nầy, giờ đây chắc chỉ có duy nhứt chiếc xe của cô trên đường. Trong đầu cô lúc nầy hình như chẳng còn gì cả, trống rỗng. Mà cũng chẳng phải. Hình như nó đã chật kín cả rồi, toàn là những mảnh cắt dán vụn vặt của một bức tranh nhiều màu sắc. Một bức tranh mang lời nguyền!
Bất chợt, hắn la toáng lên: "Má!" làm cô phải ngừng xe lại. Chưa kịp định thần cô đã thấy hắn nhảy tót xuống xe, chạy như bị ma đuổi, những tiếng "má... má..." vẫn không ngớt vang lên. Nhìn về hướng hắn đang chạy đến, cô thấy một người đàn bà ăn mặc sang trọng đang bước lên chiếc xe bốn chỗ cùng với một gã đàn ông trung niên. Nghe tiếng gọi của hắn, bà quay lại nhìn với đôi mắt sắc lạnh, hình như không có một tý xúc cảm nào trong ấy. Bà bước lên xe. Những tiếng kêu của hắn vẫn vang lên đều, hòa với tiếng đôi chân đang chạy và tiếng khóc hu hu như bị ai đánh. Nhưng hắn vẫn chưa kịp đến được chiếc xe thì nó đã lao đi rất nhanh, trượt đến cuối con dốc, luồng sâu vào thị trấn rồi mất hút.
Hắn không còn chạy nổi nữa, quỵ xuống, hai chân vẫn cố bò đi, kéo lê cái thân hình xộc xệch của mình về phía thị trấn. Nước mắt nước mũi lem luốc cả khuôn mặt. Tiếng kêu má, tiếng lê dép, tiếng khóc... bị kéo dãn ra, hòa lẫn vào bao thứ âm thanh ngổn ngang khác xung quanh, nó tan dần, tan dần rồi như biến mất. Phía trên dốc, cô đứng chết trân. Đôi mắt cô không còn cử động nữa, hai bờ môi bị gió phả vào, khô khốc. Hai bên mũi cô, những giọt mằn mặn chảy xuống.
Đằng sau lưng, hai hàng hoa vẫn trải một màu vàng xa tít. Nhưng cô cũng không rõ đó là loài hoa gì. Hai hàng hoa trên đồi đẹp như một bức tranh. Em ấy đẹp như một bức tranh. Những bức tranh mang lời nguyền.
Tự dưng cô nghe văng vẳng đâu đây cái mùi hôi chua khét lẹt và tiếng kêu "Má... má...".
Vĩnh Thông

Ít nhất là đến cuối ngày, bạn vẫn còn có gia đình
"Bố mẹ luôn bên con. Chúng ta là một gia đình. Chúng ta sẽ không đi đầu cả. Trừ phi mày là thằng giết người hàng loạt hoặc đại loại như thế." "Mẹ vẫn sẽ yêu con, Justy, mẹ chỉ cần biết tại s[…]
Truyện ngắn

Mẹ đã đau lòng đến thế nào khi sinh ra gã, mẹ cũng đã khóc quá trời khi từng ngày nhìn gã phải lớn khôn. Thật tâm mẹ muốn gã bé thơ mãi mãi, muốn ở mãi trong vòng tay mẹ. Mà mẹ cũng biết, ừ […]
Truyện ngắn

Rầm ... chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì nó đã bị lão ấn ngay vào góc phòng. Lão đưa tay bóp nhẹ môi nó, đôi mắt mở to nhìn ngó, rồi môi hắn chạm vào môi nó. Thả nó ra, lão cười hề hề, cái đ[…]
Truyện ngắn

Bạn bè giờ ở đâu? Cô ở đâu? Kính tặng cô giáo Nga Suốt ba năm học cấp III dưới mái trường THPT thị xã Quảng Trị, chúng tôi may mắn được đón các thầy cô giáo về thực tập tại trường. Thầy cô[…]
Truyện ngắn

Có những điều đáng quý nhất trên đời, để khi nó mất đi ta mới thực sự cảm thấy nuối tiếc...! 4 tuổi Năm tôi bốn tuổi mẹ mới cho tôi đi học mẫu giáo cùng các bạn, đã có lần mẹ kể cho tôi ng[…]
Truyện ngắn

Những "chuyện lăn tăn" xảy ra trong cuộc sống của các cô chiêu, cậu ấm và cả những bạn trẻ tất tả vì cuộc mưu sinh. Chân thực mà lắng sâu, tươi vui mà trăn trở, giản dị mà lung linh... Ho[…]
Sách Hay

Ông trăm tuổi trèo qua cửa sổ và biến mất
Cuốn tiểu thuyết Ông trăm tuổi bốc hơi qua cửa sổ đã trở thành hiện tượng quốc gia ở Thụy Điển, đem lại cho người đọc một cái nhìn hài hước kín đáo của văn hóa Bắc Âu, nơi có truyền thống tô[…]
Sách Hay
Nó... bây giờ... không biết phải làm gì cả... bất lực... Nó, hãy cứ gọi như vậy đi vì trong hoàn cảnh này xưng hô cũng không có gì là quan trọng cả. Từ lúc có thể ý thức được mọi thứ, nó đ[…]
Tâm Sự

Yêu nhau để cưới - Trung Nghĩa - 2013
Người ta nói rằng đàn ông bị ám ảnh bởi quá khứ, còn phụ nữ ám ảnh bởi mối quan hệ. "Anh: Khi hai bàn tay chúng ta nắm vào nhau, anh cảm nhận được em nắm tay anh rất chặt. Cô: Chẳng qua vì […]
Sách Hay