Biển có bao giờ lặng
Bình chọn: 620
Bình chọn: 620
- Katsumi về hẳn chứ, hay còn đi nữa? – Naomi đột ngột cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
- Mình chưa rõ – Tôi nhìn về phía chân trời không còn màu cam và trả lời Naomi.
Naomi thở dài, lần này nghe rất rõ. Naomi hỏi tôi bằng giọng trầm đến nỗi tôi dám chắc chỉ mình tôi, ở khoảng cách gần thế này, mới nghe được:
- Mitsuo nhờ cậu giúp đối phó nhóm Kouta phải không?
Tôi không thể nói dối Naomi và thấy chuyện không có gì nên gật đầu rồi hỏi lại:
- Nhà Miyzaki lại có nhân vật xuất chúng à?
Naomi gật đầu đáp:
- Katsu Miyzaki rất xuất sắc. Mới hai mươi ba tuổi. Đầu năm nay đánh bại hậu duệ nhà Nakajima trên đảo Thần.
Tôi lặng im. Nếu cậu nhóc Katsu đó thắng được dòng chính nhà Nakajima thì đáng nể thật.
- Đảo Thần chịu để yên à?
- Hai nhà kết thông gia. Katsu lấy Chieko Nakajima tháng trước! – Naomi cười nửa miệng.
Tôi đột nhiên muốn hỏi Naomi tại sao chưa lập gia đình. Gia tộc Oita của Naomi cũng đâu kém nhà Miyzaki hay Nakajima. Với những gia tộc tầm cỡ ấy, nhiều chuyện không thể tự chủ được. Nhưng cuối cùng tôi thấy không nên. Lúc này trời đã tối hẳn.
- Chúng ta về thôi!
Naomi lên tiếng. Naomi nhìn tôi chằm chằm, đôi mắt lấp lánh trong đêm.
Tôi hít một hơi thật mạnh:
- Lâu rồi... mình mới được nghe Naomi nói câu này!
Naomi khúc khích cười, càng lúc càng lớn, càng thoải mái, nhưng không trả lời tôi.
Tôi mặc kệ Naomi thích giễu gì tôi thì cứ giễu, vả lại tôi cũng thích nghe giọng của Naomi nữa. Tôi chợt nhìn lên khu cao nhất và ở trung tâm của đảo. Nơi đó thuộc quyền quản lý của nhà Wakayama, gia tộc đứng đầu đảo Đông, giờ do Mitsuo bạn tôi làm chủ. Phía đó rực sáng và không hiểu sao vẫn có một đàn hải âu mấy chục con đang chao lượn. Tôi hơi giật mình nhớ lại cánh hải âu lạc lõng ở bờ biển tối đen ban nãy. Tại sao lại thế nhỉ? Liệu Naomi có biết không?
- Naomi này – Tôi gãi gãi đầu nói với người con gái đang rảo bước cùng mình – Hay là cậu nói riêng với Mitsuo đi. Cậu biết đấy, mình không thích tiệc tùng trọng vọng quá đâu!
Naomi thở mạnh một hơi rồi nói như than:
- Katsumi chẳng lớn thêm chút nào. Thật là trẻ con! ... Mitsuo cũng đoán được thế!
***
- Ồ
Tôi vừa mở cửa liền reo lên. Mitsuo đã ngồi đợi tôi từ lúc nào. Phòng tối lắm nhưng tôi nhận ra nó ngay.
Mitsuo cũng lao đến ôm chặt lấy tôi, tay vòng qua cổ. Mitsuo cao hơn tôi cả chục phân nên cách nó ôm thế này làm tôi nghẹn thở nhưng tôi không lấy thế làm phiền. Thật ra tôi nghĩ lung tung dài dòng thế này là muốn tránh phải đối mặt với cảm xúc đang trào lên trong tôi khi gặp lại người bạn thân thiết từ tấm bé của tôi.
- Cậu vẫn như ngày xưa!
Mitsuo đập bồm bộp vào vai tôi rồi đẩy tôi nghiêng về phía cửa ra dù tôi chắc là ánh sáng tự nhiên lúc đó cũng chỉ khá hơn trong phòng chút ít.
- Chủ nhân khu Kazue mà thế này à? – Tôi chống chế bằng giọng khôi hài không mấy thành công – Lại còn rình mò trong bóng.
Mitsuo bật cười, tiếng cười lấp đầy cả căn phòng. Nó có vẻ không lấy đó làm điều, chuyện tôi nói nó trẻ con ấy. Và tôi bỗng quên mất mười bảy năm xa cách đảo Đông, xa cách Mitsuo và Naomi. Thời gian chẳng ảnh hưởng nổi quan hệ giữa ba người chúng tôi. Mitsuo, Naomi và tôi vẫn nguyên thế, như ba hòn đá bất động kiên cường ngoài kia, mặc kệ biển u buồn hay điên cuồng gào thét.
Tôi bừng bừng cả người nhưng phải giả vờ nghiêm trang, từ tốn kể mấy chuyện tôi tự hào nhất trong quãng thời gian phiêu dạt nơi đất liền. Tôi dĩ nhiên bắt đầu bằng chiến thắng hiển hách nhất trước nhóm năm tay kiếm trên dải Thiên Sơn. Tôi thú thực với Mitsuo là thực ra lần đó tôi đã gần như mất mạng, cái đường kiếm cuối cùng của tay thủ lĩnh nhanh hơn một tý là tôi ô hô a tai rồi. Chỉ có những khoảng khắc sống chết như thế mới hiểu được hơn nhau một li một lai lại giá trị bằng cả mạng người. Nhưng danh vọng tới sau khoảng khắc sinh tử vì thế nhẹ bẫng, ít nhất là cho đến khi người ta thôi tìm kiếm cực hạn, thôi tự thách thức chính bản thân mình. Tôi định nói thêm nữa - về những thay đổi ở tầng sâu tâm tính và suy nghĩ sau mấy lần chạm ranh giới tử vong ấy - nhưng thoáng thấy một tia trầm ngâm trong mắt tên bạn mình nên chuyển sang lần tôi lạc giữa hoang mạc vào cuối mùa thu của bảy năm về trước. Lần đó tôi phải chiến đấu với bầy sói gần ba chục con. Đám sói không lớn nhưng nhanh nhẹn và say mồi đến gần như điên loạn.
- Có khi Katsumi đếm nhầm đấy. Trời tối thế. Chắc chỉ chục con là cùng.
Mitsuo khề khà chen ngang rồi vội vàng ngửa cổ uống rượu ừng ực. Tôi biết ngay tại sao, chẳng qua nó không dám nhìn tôi, nó mà nhìn tôi thì sẽ phá lên cười và sẽ không ra thể thống gì cả. Tôi biết vậy nên lờ đi, coi như không nghe thấy gì và kể tiếp:
Ở cái tuổi mười sáu, có lẽ cô bé nào cũng từng có một giấc mơ cổ tích của riêng mình. Chính mình, trong giấc mơ sẽ là một nàng công chúa ngủ trong rừng, xinh đẹp với một chiếc váy trắng muốt[…]
Truyện ngắn
Câu chuyện này là về một thanh niên Nhật Bản. Trải qua nhiều năm vất vả đèn sách, cuối cùng cậu cũng tốt nghiệp trường đại học nổi tiếng Tokyo. Đúng lúc ấy, công ty điện máy Matsushita thông[…]
Truyện ngắn

Tối qua, vì giận nhau, Hoàng để mẩu giấy bên điện thoại của vợ: Sáng mai anh đi công tác, nhớ gọi anh dậy. Sáng giật mình thì thấy mẩu giấy dán ngay trên đèn ngủ: Sáng rồi ! Dậy thôi anh! […]
Truyện ngắn
Biển hiền hòa, nuôi tuổi thơ Nguyên khôn lớn, xây cho cô biết bao lâu đài kỷ niệm... vậy mà biển cũng dữ dằn nuốt gọn mối tình tuổi học trò chưa kịp ngỏ của cô. Gió biển nhẹ nhàng làm lọn […]
Truyện ngắn

Bán sách và bán giày là tuyển tập 11 truyện ngắn đặc sắc nhất của nhà văn Tô Hải Vân. Tuyển tập nằm trong tủ sách Văn mới của Đông A. Các truyện ngắn in trong tập này có đặc điểm chung: hầu[…]
Sách Hay

Audio Một ngày nọ, cậu bé Anders được mẹ may cho một chiếc mũ mới. Chiếc mũ màu đỏ được điểm xuyết bằng một miếng vải màu xanh ở chính giữa và một quả cầu nhỏ ở chóp mũ. […]
Truyện ngắn
Ngày xửa ngày xưa thật xưa lắm, có một quốc vuơng ở tận phương trời xa xôi bên một khu rừng rộng lớn và rậm rạp. Vương quốc nầy sống thật hòa bình và yên vui sau một thời gian dài triền miên[…]
Truyện ngắn

Con ong độc nhất ở đuôi. Đàn bà độc nhất, ở nơi tấm lòng. Câu nói đó người ta dùng để ám chỉ rằng lòng dạ người đàn bà là thứ thâm độc vô cùng. Nhưng, ngẫm lại, con ong chỉ chích người ta kh[…]
Sách Hay
Nhật kí của một thanh niên mới làm chồng
Em thân yêu...Anh viết thư này cho em để kỷ niệm một năm ngày chúng ta chung sống. Với tất cả lòng chân thành và biết ơn sâu sắc, em hãy tin rằng đó là quãng thời gian hạnh phúc nhất của đời[…]
Truyện ngắn